Đánh mất hạnh phúc gia đình  – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Nhìn căn trọ tồi tàn, ông An ân hận vô cùng, song sự hối hận đó đã quá muộn màng khi ông đánh mất hạnh phúc chỉ vì phút giây không giữ được mình.

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Đồng hồ điểm báo 12 rưỡi đêm, ông An vẫn cứ trằn trọc mãi không sao ngủ được. Đêm thang vắng, tiếng tắc kè vang lên, càng nghe càng não nùng. Nằm mãi thấy đau lưng, ông An bật điện ngồi nhìn quanh căn phòng trọ nhỏ bé, ngổn ngang đồ đạc. Nhìn chiếc bóng in trên tường, ông An rơi vào trầm tư.

Ông nhớ, ông tiếc nuối và cả ân hận nữa. Nhưng đã quá muộn màng với một người ở độ tuổi 63 như ông. Ngày ấy, ông An với vợ đến với nhau vì tình yêu, sau 2 năm tìm hiểu cả hai về chung nhà trong sự chúc phúc của mọi người. Ông từng có một gia đình hạnh phúc với vợ và hai đứa con. Năm tháng trôi qua, cuộc hôn nhân của ông cũng kéo dài được hơn 20 năm. Những năm đầu, cuộc sống còn nhiều khó khăn, để nuôi con nhỏ hai vợ chồng ông ngoài giờ làm chính còn nhận may gia công quần áo, chạy xe ôm để kiếm thêm thu nhập. Tuy cuộc sống khó khăn nhưng căn nhà nhỏ luôn tràn ngập tiếng cười.

Theo năm tháng, con cái ông An cũng khôn lớn, đứa vào đại học năm 3, đứa chuẩn bị vào đại học. Hạnh phúc gia đình ông bắt đầu đảo lộn khi cơ quan vợ có sự thay đổi về nhân sự. Trưởng phòng hành chính bên đó nghỉ hưu nên vợ ông An được cất nhắc vào vị trí thay thế. Từ ngày đó, công việc của bà bận rộn hơn, thời gian dành cho gia đình cũng ít dần. Con cái đã lớn, mỗi đứa một thế giới riêng. Kinh tế gia đình ổn định hơn nên ông An không cần đi làm ngoài giờ nữa. Đi làm về, nhìn căn nhà vắng tanh, ông An lại thấy chạnh lòng. Trước đây cứ tan làm là vợ ông lại về lo cơm nước, gia đình quây quần bên nhau nhưng giờ công việc đó tự nhiên giao phó hết cho ông.

danh-mat-hanh-phuc-gia-dinh cau-chuyen-dang-suy-ngam (1)

Mỗi người mỗi công việc, mỗi cuộc sống nên bữa cơm nhà chẳng mấy khi đủ thành viên. Riết rồi thành quen, ông An chán nản chẳng muốn nấu cơm nữa, trong nhà mạnh ai nấy ăn. Bản thân ông An nếu hôm nào không có kèo đi nhậu với bạn thì làm gói mì tôm cho xong bữa, không thì cũng ăn bát cơm nguội cắm lại cho nhanh.

Trong những lần đi nhậu cùng bạn bè, ông An quen một cô phục vụ quán. Cô ta chỉ hơn con gái đầu của ông an chưa đến chục tuổi. Thấy ông An làm việc trong nhà nước, vừa phong độ lại rủng rỉnh tiền bạc nên cô nàng thích lắm, chiều nào ông cùng bạn bè vào quán là cô đến phục vụ nhiệt tình. Lâu ngày ông An không có người quan tâm nên dễ say lòng. Đã thế bạn bè lại còn trêu chọc, gán ghép đủ đường. Ông An lúc ấy như người chết đuối vớ được phao, vốn đã chán gia đình, quan hệ vợ chồng lâu ngày rệu rạo, nên những dịp vợ đi công tác xa là ông An lại sang phòng trọ ở lại với cô nàng. Cô ta săn sóc, chiều chuộng làm ông An rơi vào bể tình, quên đi gia đình vợ con, ngày càng lún sâu vào mối quan hệ bất chính không sao rút ra được.

Cái kim trong bọc cũng có ngày lộ ra, vợ ông An ban đầu không tin ông cặp kè với cô gái trẻ chỉ hơn con mình vài tuổi, song nghe đồn thổi mãi nên cũng nóng lòng thuê người theo dõi. Kết quả là bắt quả tang được ông An qua lại với cô gái kia ngay tại nhà trọ của cô ta. Bà tức giận làm ầm ĩ cả khu trọ, khiến ông An và cô nhân tình xấu hổ không có lỗ để chui.

Không chịu nổi sự khinh rẻ của vợ và sự xa cách của hai con, ông An quyết định ly hôn đến sống chung với nhân tình mặc cho bạn bè, người thân ra sức ngăn cản. Sau khi ly hôn, vợ ông giữ căn nhà, chỉ đưa cho ông một số tiền nhỏ. Ông An dọn đến trọ của nhân tình để ở, vốn khéo miệng nên cô nàng ngon ngọt xui ông An đưa hết tiền cho mình giữ bảo để phòng thân với tích cóp để mua nhà. Tin tưởng nên ông giao hết số tiền mình có.

Hai năm sau, khi cầm quyết định nghỉ hưu cũng là lúc ông An tìm được một căn nhà nhỏ giá hợp lý nên ông bảo cô đưa tiền để đặt cọc thì cô ta ỉ ôi than khóc bảo là tiền không còn do bị lừa hùn vốn làm ăn với người ta. Cô ta quỳ xuống cầu xin ông An tha thứ, hứa cố gắng làm lụng kiếm tiền trả ông an. Xuôi tai, ông an tiếp tục chấp nhận ở lại căn trọ nhỏ với cô ta.

Thế nhưng, từ ngày nghỉ hưu lương bổng thấp, ông An không đáp ứng đủ cho cô nhân tình trẻ nên cô ta ngày càng bộc lộ rõ khuôn mặt thật của mình. Hàng tháng, lương hưu của ông đều bị cô ta tước sạch sẽ, thậm chí cô ta còn đá thúng đụng nia, mặt nặng mày nhẹ mỗi khi ông An hỏi tiền chi tiêu. Rồi cô ta lấy cớ làm thêm kiếm tiền, đi sớm về về khuya, cơm nước nhà cửa đều phó mặc cả cho ông An.

Thế là sau hơn hai năm xa vợ con, ông An lại sống một cuộc sống tạm bợ, vất vả mà lẽ ra không phải dành cho một người đầu hai thứ tóc như ông. Giờ đây ông An đã quá mệt mỏi. Tuổi đã lớn mà không có chốn nương thân, suốt ngày như bị giam lỏng trong căn phòng trọ ẩm ướt ngột ngạt. Muốn đi đây đi đó cho khuây khỏa thì không có tiền, mà thật ra ông cũng xấu hổ vì khi xưa không nghe lời khuyên nên chẳng dám tìm gặp bạn bè. Ông thấy sợ phải nhìn thấy những ánh mắt thương hại, chì chiếc của người khác dành cho mình. Sống co mình lâu ngày ông An sinh ra bị chứng mất ngủ triền miên và rơi vào trạng thái trầm uất. Ông thấy nhớ vợ, nhớ con, nhớ gia đình hạnh phúc ngày xưa. Ông ân hận vô cùng, song sự hối hận đó đã quá muộn màng khi ông đánh mất hạnh phúc chỉ vì phút giây không giữ được mình.

Xem thêm: Cả nhà điêu đứng vì cháu đích tôn – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Bình luận
Mới nhất
Vui lòng để bình luận.

Đọc thêm

Mỗi tháng nhận lương hưu tôi đều lấy chia hết cho các con, các cháu. Đến lúc bệnh cần tiền gấp, các con đưa trả 2 túi vải, tôi cầm mà rưng rưng vì hạnh phúc.

Hạnh phúc tuổi già – Câu chuyện nhân văn cảm động
0 Bình luận

Sau buổi họp lớp, tôi cảm thấy hối hận vô cùng vì vừa mất tiền, lại vừa rước thêm khó chịu vào người, đã vậy chẳng có được một bữa no vào bụng.

Buổi họp lớp chóng vánh – Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Trước sự giúp đỡ của người bạn, chị Hòa mới ngỡ ngàng nhận ra rằng, lòng tốt và sự nhiệt tình của chồng mình đã được đền đáp một cách xứng đáng.

Lòng tốt được đền đáp – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Người thông minh bao giờ cũng có cách hành xử thông minh. Họ biết cười, ca, nói đúng lúc, đúng chỗ.

Cổ nhân dạy: 3 việc người thông không làm - 'không cười, không ca, không cãi'
0 Bình luận

Dưới đây là 4 điều tai hại biến một gia đình lụi bại, ngay hiểm nhất là điều cuối cùng.

Cổ nhân nói: Gia đình có 4 dấu hiệu này sớm muộn cũng tàn lụi
0 Bình luận

Phúc khí không tự nhiên mà có cũng chẳng thể cưỡng cầu. Người nhiều phúc khí cuộc sống tự nhiên suôn sẻ. Người kém phúc, cuộc sống khó khăn, lận đận.

Cổ nhân nói: Người vô phúc trên thân sẽ lộ 3 tật xấu
0 Bình luận

PC Right 1 GIF

Bài mới

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc'

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc". Thực ra, trí tuệ lớn nhất đôi khi không nằm ở việc biết nhiều, mà ở chỗ không để tâm đến những điều nên bỏ qua.

Hải An
Hải An 2 ngày trước
Tổ tiên nói: “Đáng sợ nhất là ngày mùng 1 tháng 7 âm” vì sao lại thế?

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Hải An
Hải An 23/08
Người xưa căn dặn: “Dù nghèo cũng chớ ăn lươn trông trăng”, vì sao?

Người xưa căn dặn: “Dù nghèo đến đâu cũng không nên ăn lươn trông trăng”, thoạt nghe ta dễ nghĩ đây chỉ là một kinh nghiệm ăn uống dân gian, nhưng kỳ thực, đó là lời nhắc nhở con cháu về cái gốc làm người, về phẩm giá và sự cẩn trọng trước những thứ dễ dàng mà nguy hiểm.

Hải An
Hải An 17/08
Người xưa nói: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”

Người xưa có câu: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”. Chỉ một lời răn nhưng là tinh hoa đúc kết từ bao đời, nhấn mạnh hai yếu tố cốt lõi của mọi thành công là chủ kiến và sự chuẩn bị.

Hải An
Hải An 27/07
“Xử đẹp” con riêng của chồng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Ông nắm tay bà, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Ông cám ơn bà nhiều lắm! Cảm ơn cách “xử đẹp” của bà suốt hơn 20 năm qua để gia đình được vẹn tròn, êm ấm.

Hải An
Hải An 26/07
Cổ nhân răn dạy: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”, càng ngẫm càng thấm!

Cổ nhân nói: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”. Chỉ một câu nói đơn giản nhưng ẩn sâu là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nhận thức, tầm nhìn và giới hạn tư duy của con người.

Thanh Tú
Thanh Tú 25/07
Cụ Cự “góa con” – Câu chuyện nhân văn xúc động

Nhìn 5 người con của cụ Cự ai cũng giỏi giang, thành đạt, mọi người trong làng ai nấy đều ngưỡng mộ, nghĩ rằng kiểu gì tuổi già của cụ cũng được hưởng phúc.

Hải An
Hải An 24/07
Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau”, càng ngẫm càng thấm!

Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau". Đó không chỉ là một nhận định triết lý, mà còn là một hồi chuông tỉnh thức giữa cuộc sống hiện đại đang ngày một rối ren, hối hả và rệu rã từ bên trong.

'Con lớn mà không trông em cho bố mẹ' - Câu chuyện đáng suy ngẫm

"Con lớn mà không trông em cho bố mẹ", lời mẹ trách sau khi em tôi ra đi mãi mãi ở tuổi 11. Lời nói ấy như nhát dao xoáy vào tim, theo tôi suốt cả cuộc đời...

Hải An
Hải An 22/07
Người xưa căn dặn: Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết.

Người xưa nói "Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết". Nghe tưởng đơn giản, nhưng càng ngẫm càng thấy thâm sâu.

Thanh Tú
Thanh Tú 18/07
Yên ổn tuổi già – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Nhìn cảnh con dâu xa lánh mẹ chồng, con trai cũng theo vợ không bênh vực mẹ một lời tôi chán nản xót thương cho tuổi già của chính mình… cả một đời vì con kết quả lại nhận về quả đắng.

Hải An
Hải An 17/07
Người xưa nói: “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái”, có nghĩa là gì?

Người xưa nói “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái.” Thoạt nghe tưởng là chuyện mua bán vùng miền, nhưng càng ngẫm, càng thấy câu này là lời dạy khôn ngoan về tư duy thích nghi, biết mình biết người và nghệ thuật xoay chuyển nghịch cảnh bằng sự linh hoạt và nhạy bén.

Hải An
Hải An 16/07
Bản di chúc 'tình người' - Câu chuyện nhân văn cảm động

Trước khi mất, vị doanh nhân đã để lại một bản di chúc thấm đẫm tình người: "Tiền của tôi hầu hết đến từ sự tranh giành, tâm kế trên thương trường. Chính họ đã khiến tôi hiểu được nguồn vốn lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh..."

Lão Tử nói: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư”, càng ngẫm càng thấm!

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Thanh Tú
Thanh Tú 14/07
Giá trị của người phụ nữ trong gia đình – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Người phụ nữ càng có giá trị, càng không so đo với người trong cùng một mái nhà. Bởi họ hiểu rằng, gia đình chính là để yêu thương, không phải để hơn thua.

Hải An
Hải An 13/07
Lão tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”, càng ngẫm càng thấm!

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.

Thanh Tú
Thanh Tú 12/07
PC Right 1 GIF
Đề xuất