Xuân về, nhớ đứa con xa!

Xuân về, mẹ bắt đầu mong ngóng… Năm nay, tròn ba cái Tết con đón Giao thừa nơi đất khách - trời Âu có mùa Xuân đầy băng giá, tuyết trắng…

Hải An
Hải An 2 giờ trước

Mẹ biết, lúc này, chàng thanh niên nơi xa, cũng nhớ quê nhà. Nhớ chiếc bánh chưng thơm mùi nếp mới, nhớ mẻ mứt mẹ làm ngày cận Tết. Nhớ bữa cơm Tất niên tại nhà ông bà. Nhớ giờ phút chờ Giao thừa, mẹ con quây quần tại phòng khách xem chương trình Chào Xuân.

Khi thời khắc ba kim đồng hồ nhích về số mười hai, mẹ thắp hương gia tiên cầu một năm bình an, hai con phía sau cung kính. Rồi con bật Champagne, tiếng nổ giòn tan, rót ly rượu đầu năm. Mẹ phát phong bao lì xì hai anh em, cả nhà chúc nhau một năm an vui. Xong mọi thủ tục, con sang nhà ông bà xông đất.

Sau đó, ông bà và các bác lại sang nhà mình… Sáng mùng Một, cùng nhau ăn bữa cơm tại nhà ông bà, xuất phát du xuân khắp Hà Nội, lên Hồ Tây, hồ Hoàn Kiếm, đền Ngọc Sơn, phủ Tây Hồ. Buổi chiều, cả nhà về quê, từ Nga Sơn, Hậu Lộc rồi Sầm Sơn… Bao năm, vẫn một quy trình, nhưng ai cũng mong chờ và háo hức.

Cho đến khi con đi học xa, căn nhà ba người giờ chỉ còn hai. Khi ấy, đại dịch Covid-19 vẫn còn, con học online một kỳ, đầu kỳ hai bắt buộc sang trường học. Ngày con lên đường đúng mùng Năm Tết Nhâm Dần. Các chuyến bay đã mở lại, nhưng sân bay vẫn chưa tấp nập.

xuan-ve-nho-dua-con-xa-1-0906

Dáng cao lớn của con hòa cùng dòng người qua cánh cửa an ninh bé dần, bé dần. Chàng trai 18 tuổi, một mình lên đường đến Vương quốc Anh du học. Con đã có nhiều chuyến đi du học trại hè ngắn ngày, nhưng đây là lần đầu tiên con đi xa một mình.

Thành phố con học cũng chưa một lần đặt chân đến, nơi đó không người thân, không bạn bè, chưa có phòng KTX... Trong không khí ồn ào của sân bay, mẹ cố nén dòng nước mắt, mong con nơi xa mọi việc tốt lành. Cô em bé nhỏ ngơ ngác, bố động viên nhưng mắt cũng cay cay khi bóng con dần khuất.

Sau một năm học tập, Tết Quý Mão cũng đến, may mắn, lịch học đẩy lùi, con được ăn Tết trọn vẹn cùng gia đình. Mẹ nhàn hơn một chút, có người lái xe, nhà đông vui ấm cúng. Chiều Ba mươi, mọi việc tươm tất. Cả nhà qua bác cả cắm hoa, rồi lên phố café cảm nhận không khí Tết, sau đó về đón Giao thừa.

Một cái Tết cùng nhau thật vui. Chiều mùng Bốn con chia tay gia đình, quay lại trường học. Hành trang mang theo là cặp bánh chưng, ít hạt hướng dương và mấy loại mứt mẹ làm… Con bảo “Mang chút hương vị chia cho bạn thôi mẹ”. Thời gian thấm thoắt thoi đưa, con tốt nghiệp đại học, học lên cao học, đồng nghĩa, ba mùa Xuân con xa nhà.

Vắng con, nhà chỉ còn hai người, nhìn trước ngó sau, buồn hiu hắt. Tết vì thế cũng sơ sài hơn, không sắm đủ đầy như mọi khi, chỉ ở nhà đến mùng Một rồi về quê, đi chơi hết kỳ nghỉ. Mẹ vẫn chưa quen cảm giác trống vắng khi tiếng pháo và bài hát mừng Xuân vang lên.

Mẹ khi nào cũng nhớ và lo lắng nơi phương xa ấy con ổn không, học tập và công việc thế nào? Chỉ là, nói ra hay để trong lòng. Đặc biệt, mỗi độ Xuân về, mẹ luôn muốn cả nhà đón Tết Đoàn viên.

Ở nơi xa, chắc con cũng nhớ quê nhà những ngày này. Không khí rộn ràng khi phố phường thay màu áo mới. Nhớ buổi tụ tập cùng bạn bè café chém gió, bát phở nóng hổi chuẩn vị, hay bát ốc nóng phố cổ... Nhớ tiếng càu nhàu của mẹ đi làm về vẫn thấy con ngủ nướng.

Nhớ tiếng em gái bé bỏng kèo nèo đưa đi chơi... Nhớ không khí lang thang chiều Ba mười. Nhớ gia đình sum vầy cùng đi chúc Tết, nhớ cảm giác chạm tay trực tiếp vào phong bao lì xì dày cộm từ người thân, không phải qua màn hình điện thoại. Nhớ mâm cỗ đầy ắp món ngon truyền thống quê nhà.

Mẹ biết, chàng trai đã trưởng thành nhưng vẫn đôi phần yếu đuối. Một mình sống và học tập trên đất khách. Nỗi lo lắng ra trường khó xin việc, nửa muốn ở lại, nửa muốn về nước, là tâm lý đè nặng trên đôi vai… Câu hỏi luôn thường trực trong đầu: “Sau này, thành công hay thất bại; liệu có hơn hay thua các bạn học tại quê nhà…”.

Nhưng với mẹ, miễn con thành người có ích cho gia đình và xã hội, hãy là chính con. Dù ở đâu, không quên mình là người Việt Nam, đủ ấm lòng người thân. Đi xa để trở về hoàn thiện mình hơn, để những cái Tết sau này, trụ cột gia đình thay cha mẹ. Vậy là, con đã thành công trong mắt người thân…

Đã ba mùa Xuân về, mẹ nhớ đứa con xa!

Xem thêm: “Dưỡng hình không bằng dưỡng thần, điều thân không bằng điều tâm” – Bí quyết an nhiên từ trí tuệ cổ nhân

Đang tải bình luận...

Tin liên quan

Hải An
Hải An 08/02

Khu trọ do chị Nương quản lý nổi tiếng với những quy tắc đặc biệt, người thuê hàng chục năm. Năm nay, chị quyết định lì xì mỗi phòng 500.000 đồng và tổ chức bữa cơm tất niên ấm cúng.

Chủ trọ TP.HCM tổ chức bữa cơm tất niên ấm cùng và lì xì mỗi phòng 500.000 để đón Tết
0 Bình luận


Hoạt động rửa xe từ thiện của các đoàn viên thanh niên gây quỹ hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn dịp Tết, lan tỏa tinh thần sẻ chia, trách nhiệm vì cộng đồng.

Ấm lòng hình ảnh bạn trẻ xứ Nghệ rửa xe, bán cà phê gây quỹ hỗ trợ bà con khó khăn dịp Tết
0 Bình luận

img

Bài mới

“Dưỡng hình không bằng dưỡng thần, điều thân không bằng điều tâm” – Bí quyết an nhiên từ trí tuệ cổ nhân

Cổ nhân từng dạy: “Dưỡng hình không bằng dưỡng thần, điều thân không bằng điều tâm”. Một câu nói tưởng chừng đơn giản, nhưng ẩn chứa đạo lý sâu xa về cách con người nuôi dưỡng thân – tâm – trí để đạt được sự an lạc trong đời. Bởi lẽ, thân thể khỏe mạnh chỉ là phần nổi của tảng băng, còn tinh thần và tâm thái mới là gốc rễ của hạnh phúc thật sự.

Hải An
Hải An 09/11
Cổ nhân dạy: “Nhìn thấy cái sai của người khác là Thanh, nhìn thấy cái sai của mình là Tỉnh”, vì sao?

Cổ nhân có câu: “Nhìn thấy cái sai của người khác là Thanh, nhìn thấy cái sai của mình là Tỉnh”. Một câu nói ngắn gọn mà bao hàm trí tuệ sâu xa.

Thanh Tú
Thanh Tú 19/10
Cổ nhân dạy rằng: “Đời người có 2 việc không thể chọn, 2 thứ không thể sợ và 2 điều không thể chờ', càng ngẫm càng thấm!

Câu nói của cổ nhân nghe qua tưởng chừng đơn giản, nhưng đó là đúc kết của một đời trải nghiệm, thấu hiểu nhân tình thế thái. Ai lĩnh ngộ được, người ấy sống an yên, tâm nhẹ tựa mây, không còn oán trách, sân si giữa dòng đời.

Hải An
Hải An 12/10
Khổng Tử nói: “Đừng bao giờ kết bạn với người không có gì tốt hơn mình”, càng ngẫm càng thấm!

Khổng Tử, bậc hiền triết vĩ đại của phương Đông, từng để lại một lời răn nổi tiếng: “Đừng bao giờ kết bạn với người không có gì tốt hơn mình.” Thoạt nghe, câu nói này dễ bị hiểu lầm là sự kiêu ngạo, tự cho mình cao hơn người khác. Nhưng nếu suy ngẫm kỹ, ta sẽ nhận ra đây là lời khuyên thấm thía về cách chọn bạn, giữ bạn và tự hoàn thiện bản thân trong dòng chảy nhân sinh.

Thanh Tú
Thanh Tú 05/10
“Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, đó mới là biết” – Bài học trí tuệ từ Khổng Tử

Khổng Tử nói: “Biết thì nói là biết, không biết thì nói là không biết, đó mới là biết”. Nghe qua, tưởng chừng chỉ là một lời khuyên về cách trả lời khi có ai hỏi. Nhưng nếu suy ngẫm kỹ, đây là triết lý sống vô cùng thực tế và minh triết, dạy con người cách đối diện với tri thức, với bản thân và với cuộc đời.

Hải An
Hải An 13/09
Trang Tử nói: “Kẻ hay ca tụng người khác trước mặt, thì cũng thường nói xấu sau lưng người ta”, càng ngẫm càng thấm!

Triết gia Trang Tử từng răn dạy: “Kẻ hay ca tụng người khác trước mặt, thì cũng thường nói xấu sau lưng người ta”. Câu nói tưởng như giản đơn nhưng ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc về lòng người và cách ứng xử trong đời.

Hải An
Hải An 10/09
Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc'

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc". Thực ra, trí tuệ lớn nhất đôi khi không nằm ở việc biết nhiều, mà ở chỗ không để tâm đến những điều nên bỏ qua.

Hải An
Hải An 30/08
Tổ tiên nói: “Đáng sợ nhất là ngày mùng 1 tháng 7 âm” vì sao lại thế?

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Hải An
Hải An 23/08
Người xưa căn dặn: “Dù nghèo cũng chớ ăn lươn trông trăng”, vì sao?

Người xưa căn dặn: “Dù nghèo đến đâu cũng không nên ăn lươn trông trăng”, thoạt nghe ta dễ nghĩ đây chỉ là một kinh nghiệm ăn uống dân gian, nhưng kỳ thực, đó là lời nhắc nhở con cháu về cái gốc làm người, về phẩm giá và sự cẩn trọng trước những thứ dễ dàng mà nguy hiểm.

Hải An
Hải An 17/08
Người xưa nói: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”

Người xưa có câu: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”. Chỉ một lời răn nhưng là tinh hoa đúc kết từ bao đời, nhấn mạnh hai yếu tố cốt lõi của mọi thành công là chủ kiến và sự chuẩn bị.

Hải An
Hải An 27/07
“Xử đẹp” con riêng của chồng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Ông nắm tay bà, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Ông cám ơn bà nhiều lắm! Cảm ơn cách “xử đẹp” của bà suốt hơn 20 năm qua để gia đình được vẹn tròn, êm ấm.

Hải An
Hải An 26/07
Cổ nhân răn dạy: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”, càng ngẫm càng thấm!

Cổ nhân nói: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”. Chỉ một câu nói đơn giản nhưng ẩn sâu là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nhận thức, tầm nhìn và giới hạn tư duy của con người.

Thanh Tú
Thanh Tú 25/07
Cụ Cự “góa con” – Câu chuyện nhân văn xúc động

Nhìn 5 người con của cụ Cự ai cũng giỏi giang, thành đạt, mọi người trong làng ai nấy đều ngưỡng mộ, nghĩ rằng kiểu gì tuổi già của cụ cũng được hưởng phúc.

Hải An
Hải An 24/07
Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau”, càng ngẫm càng thấm!

Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau". Đó không chỉ là một nhận định triết lý, mà còn là một hồi chuông tỉnh thức giữa cuộc sống hiện đại đang ngày một rối ren, hối hả và rệu rã từ bên trong.

'Con lớn mà không trông em cho bố mẹ' - Câu chuyện đáng suy ngẫm

"Con lớn mà không trông em cho bố mẹ", lời mẹ trách sau khi em tôi ra đi mãi mãi ở tuổi 11. Lời nói ấy như nhát dao xoáy vào tim, theo tôi suốt cả cuộc đời...

Hải An
Hải An 22/07
img
Đề xuất