Bố chồng là “người lạ” – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Bước vào nhà, thấy bố chồng có khách đến chơi, con dâu không chào một câu, vội vàng bước lên gác đóng sầm cửa lại… người bố nhìn theo, lòng quặn thắt.

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Tôi năm nay hơn 70 tuổi, vợ mất nên giờ chỉ còn mình tôi lủi lủi dưới quê. Con trai không yên tâm với căn bệnh huyết áp cao của tôi nên nhất mực bảo tôi lên thành phố sống cùng. Dù ngại sống chung nhà với các con nhưng tôi không biết làm cách nào để từ chối. Một là tôi lo lắng hàng xóm sẽ dị nghị về con trai, nếu tôi không lên lại bảo con bất hiếu này kia. Hai là tôi cũng sợ mình bệnh tật ốm đau, lỡ có việc gì không ai biết. Đắn đo mãi sau cùng tôi vẫn quyết định gói ghém đồ đạc lên thành phố ở với các con.

Mới mấy tháng trôi qua nhưng tôi như trải qua một cơn ác mộng dài, ở lại không được mà về cũng chẳng xong.

Con trai tôi khá giàu có, ở nhà sang, đi xe xịn nhưng chúng không có hàng xóm láng giềng. Hai vợ chồng nó tất bật đi làm, tối về nhà đóng cửa nghỉ ngơi, không qua lại, giao thiệp với những nhà xung quanh. Các cháu tôi cũng sinh hoạt cùng một kiểu như bố mẹ. Ngoài giờ học trên lớp, chúng còn phải đi học thêm đến tận tối muộn mới về nhà, đến thời gian trò chuyện cùng ông nội cũng không có.

Tôi muốn đỡ chút việc nhưng các con bảo không cần, bởi nhà đã có người giúp việc. Có lần tôi dậy đi chợ sớm mua thức ăn về mấy món con trai thích, con dâu nhìn thấy liền bảo: “Sau bố đừng đi chợ mua thức ăn nữa, đồ ngoài đấy không đảm bảo, ăn vào lại ảnh hưởng đến sức khỏe”. Từ lần đó tôi không làm gì nữa.

bo-chong-la-nguoi-la-cau-chuyen-nhan-van-dang-ngam (1)

Tôi bị tiểu đường có nhiều món không thể ăn, nhưng trên mâm cơm, nó nào cũng được nêm đường theo ý thích của con dâu. Tôi nói thì con dâu bảo: “Bố ăn dần là quen ngay ấy mà, nhà con ăn vậy nhiều năm rồi, với cả chúng con bận nên không thể lo thực đơn riêng cho bố được đâu ạ”. Câu nói ấy của con dâu khiến tôi lặng người câm nín.

Ở thành phố, tôi không có bạn bè, chỉ quanh quẩn trong ngôi nhà 4 tầng. May mắn, buổi sáng dậy sớm tập thể dục, tôi gặp được 1, 2 người hàng xóm cũng từ quê lên ở với con cháu nên có người trò chuyện cho đỡ buồn. Mỗi lần nhìn thấy tôi nói chuyện với những người đó, các con lại tỏ vẻ không vui. Con trai, con dâu không ngừng nhắc tôi cẩn thận tiếp xúc với “người ở quê”.

Thấy các con không thích nên tôi cũng không gặp nữa, thế là ngày qua ngày tôi chỉ biết ngồi tĩnh lặng nơi góc nhà, nghe tiếng xe cộ ngoài đường và nhớ quê da diết. Ở đây, tôi như người khách lạ sống nhờ. Tôi muốn về quê, nơi có ngôi nhà cũ và hàng xóm láng giềng thân quen, nhưng nghĩ đến cảnh sống một mình, lúc ốm đau không có ai bên cạnh, tôi lại chùn bước. Không ít lần tôi muốn tâm sự với con trai về nỗi buồn cô đơn buồn tủi của mình nhưng rồi lại thôi, sợ làm con phiền lòng.

Mới đây, có ông bạn cũ biết tôi lên sống cùng các con nên muốn ghé sang chơi. Tôi mừng quýnh nói với các con rằng, tôi có bạn sắp đến nhà chơi.

Hôm đó, khi tôi đang vui vẻ nói chuyện với bạn thì con dâu đi làm về. Nhìn thấy bạn của bố chồng nhưng con bé không chào lấy một câu, dửng dưng đi lên phòng đóng sầm cửa lại. Tôi xấu hổ với bạn nên tìm lý do nói giảm nói tránh giúp con.

Gần bữa cơm tối, nhưng tôi cũng không thấy con dâu xuống hỏi chuyện cơm nước, ngỏ ý giữ bạn của bố chồng ở lại ăn cơm. Tôi đành nói với bạn, đợi con trai tôi về sẽ đưa cả nhà đi ăn hàng. Nhưng nhìn thái độ con dâu có lẽ bạn cũng biết ý nên dù giữ thế nào, ông ấy cũng không chịu ở lại.

Lúc bạn về, con dâu tôi mới đi xuống hỏi ráo hoảnh: "Bạn bố ở tận đâu mà đến chơi tới giờ này ạ?". Tôi lắc đầu ngán ngẩm bảo ở xa, bố không rành đường nên không biết.

Sáng hôm sau, trước giờ ăn cơm, con trai còn nhắc khéo tôi rằng: “Vợ con không thích có người lạ đến nhà”. Tôi nghe thấy mà buồn vô cùng. Ngần ấy năm vất vả nuôi con trưởng thành để rồi tôi lại phải chịu nỗi ấm ức này. Ở nhà các con mà tôi chẳng khác gì người đi ở nhờ. Tôi tự hỏi liệu mình có thể tiếp tục sống như thế này tới bao giờ?

Xem thêm: Suất cơm bán trú nhường mẹ - Câu chuyện nhân văn cảm động

Bình luận
Mới nhất
Vui lòng để bình luận.

Đọc thêm

Biết tin chắt nội chào đời, cụ ông 96 tuổi đã viết một lá thư tay đặc biệt khiến cháu dâu mới sinh rơi nước mắt khi đọc được.

Lá thư tay đặc biệt – Câu chuyện nhân văn xúc động
0 Bình luận

Sau nhiều sóng gió bể dâu, chồng cũ bảo chị cho anh lại một cơ hội để gia đình đoàn tụ… chị rưng rưng nước mắt nhưng không trả lời.

Chồng cũ quay về - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Nhìn cô nhân viên xã hội với đôi chân không trọn vẹn từng bước nỗ lực đến an ủi người chỉ thiếu một ngón tay như mình… cậu bé đã nhận ra chút thương tích của bản thân hoàn toàn không đáng kể.

Không trọn vẹn – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Cổ nhân nói, nếu như bạn gặp được 4 người này thì đó chính là quý nhân trong đời. Tuyệt đối đừng lướt qua nhé!

Cổ nhân dặn: Ở đời có 4 'Thần Tài', gặp được sẽ sớm phát tài
0 Bình luận

Không nể mặt chính là sự vô lễ lớn nhất. Bất cứ lúc nào cũng nên để một nấc thanh thể diện của đối phương. Nhìn thấy đừng vạch trần, thể hiện sẽ không bị mất.

Cổ nhân dặn: Sống ở đời làm được 5 điều này thì phú quý, phúc đức đủ đầy
0 Bình luận

Cổ nhân đúc kết, sống ở đời chỉ cần có đủ 2 thứ này thì mọi điều sẽ trở nên tốt đẹp, phong thủy được cải biến.

Cổ nhân nói: Trên người có 2 thứ này thì hóa giải mọi phong thủy, không giàu có cũng bình an
0 Bình luận

PC Right 1 GIF

Bài mới

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc'

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc". Thực ra, trí tuệ lớn nhất đôi khi không nằm ở việc biết nhiều, mà ở chỗ không để tâm đến những điều nên bỏ qua.

Hải An
Hải An 2 ngày trước
Tổ tiên nói: “Đáng sợ nhất là ngày mùng 1 tháng 7 âm” vì sao lại thế?

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Hải An
Hải An 23/08
Người xưa căn dặn: “Dù nghèo cũng chớ ăn lươn trông trăng”, vì sao?

Người xưa căn dặn: “Dù nghèo đến đâu cũng không nên ăn lươn trông trăng”, thoạt nghe ta dễ nghĩ đây chỉ là một kinh nghiệm ăn uống dân gian, nhưng kỳ thực, đó là lời nhắc nhở con cháu về cái gốc làm người, về phẩm giá và sự cẩn trọng trước những thứ dễ dàng mà nguy hiểm.

Hải An
Hải An 17/08
Người xưa nói: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”

Người xưa có câu: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”. Chỉ một lời răn nhưng là tinh hoa đúc kết từ bao đời, nhấn mạnh hai yếu tố cốt lõi của mọi thành công là chủ kiến và sự chuẩn bị.

Hải An
Hải An 27/07
“Xử đẹp” con riêng của chồng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Ông nắm tay bà, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Ông cám ơn bà nhiều lắm! Cảm ơn cách “xử đẹp” của bà suốt hơn 20 năm qua để gia đình được vẹn tròn, êm ấm.

Hải An
Hải An 26/07
Cổ nhân răn dạy: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”, càng ngẫm càng thấm!

Cổ nhân nói: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”. Chỉ một câu nói đơn giản nhưng ẩn sâu là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nhận thức, tầm nhìn và giới hạn tư duy của con người.

Thanh Tú
Thanh Tú 25/07
Cụ Cự “góa con” – Câu chuyện nhân văn xúc động

Nhìn 5 người con của cụ Cự ai cũng giỏi giang, thành đạt, mọi người trong làng ai nấy đều ngưỡng mộ, nghĩ rằng kiểu gì tuổi già của cụ cũng được hưởng phúc.

Hải An
Hải An 24/07
Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau”, càng ngẫm càng thấm!

Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau". Đó không chỉ là một nhận định triết lý, mà còn là một hồi chuông tỉnh thức giữa cuộc sống hiện đại đang ngày một rối ren, hối hả và rệu rã từ bên trong.

'Con lớn mà không trông em cho bố mẹ' - Câu chuyện đáng suy ngẫm

"Con lớn mà không trông em cho bố mẹ", lời mẹ trách sau khi em tôi ra đi mãi mãi ở tuổi 11. Lời nói ấy như nhát dao xoáy vào tim, theo tôi suốt cả cuộc đời...

Hải An
Hải An 22/07
Người xưa căn dặn: Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết.

Người xưa nói "Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết". Nghe tưởng đơn giản, nhưng càng ngẫm càng thấy thâm sâu.

Thanh Tú
Thanh Tú 18/07
Yên ổn tuổi già – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Nhìn cảnh con dâu xa lánh mẹ chồng, con trai cũng theo vợ không bênh vực mẹ một lời tôi chán nản xót thương cho tuổi già của chính mình… cả một đời vì con kết quả lại nhận về quả đắng.

Hải An
Hải An 17/07
Người xưa nói: “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái”, có nghĩa là gì?

Người xưa nói “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái.” Thoạt nghe tưởng là chuyện mua bán vùng miền, nhưng càng ngẫm, càng thấy câu này là lời dạy khôn ngoan về tư duy thích nghi, biết mình biết người và nghệ thuật xoay chuyển nghịch cảnh bằng sự linh hoạt và nhạy bén.

Hải An
Hải An 16/07
Bản di chúc 'tình người' - Câu chuyện nhân văn cảm động

Trước khi mất, vị doanh nhân đã để lại một bản di chúc thấm đẫm tình người: "Tiền của tôi hầu hết đến từ sự tranh giành, tâm kế trên thương trường. Chính họ đã khiến tôi hiểu được nguồn vốn lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh..."

Lão Tử nói: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư”, càng ngẫm càng thấm!

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Thanh Tú
Thanh Tú 14/07
Giá trị của người phụ nữ trong gia đình – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Người phụ nữ càng có giá trị, càng không so đo với người trong cùng một mái nhà. Bởi họ hiểu rằng, gia đình chính là để yêu thương, không phải để hơn thua.

Hải An
Hải An 13/07
Lão tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”, càng ngẫm càng thấm!

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.

Thanh Tú
Thanh Tú 12/07
PC Right 1 GIF
Đề xuất