Liên hệ với chúng tôi
Quảng cáo

Ngẫm

Khi bị người khác coi thường, cách ứng xử "khôn ngoan" của người xưa khiến hậu thế thán phục

Nếu bạn luôn tự hỏi phải làm gì khi bị người khác coi thường thì hãy đọc bài viết dưới đây và học cách ứng xử khôn ngoan của người xưa.

Khi bị người khác coi thường, cách ứng xử 'khôn ngoan' của người xưa khiến hậu thế thán phục

Xuất bản:

Loan Nguyễn
Khi bị người khác coi thường, cách ứng xử 'khôn ngoan' của người xưa khiến hậu thế thán phục
Photo: internet

Trong cuộc sống, cho dù bạn làm gì, thậm chí đạt được thành công, vẫn sẽ có người cho bạn là sai. Dù bạn sống tốt đến đâu, vẫn luôn có người phê bình bạn, chỉ ra những thiếu sót của bạn.

Nếu bạn đang thắc mắc: "Phải làm gì khi bị người khác coi thường?" thì bài viết dưới đây chính là câu trả lời sáng tỏ nhất dành cho bạn.

Cuộc đối thoại giữa phú ông và người nghèo

Một hôm, vị phú ông nọ gặp một người nghèo, bèn nói với anh ta: "Ta đây giàu có như vậy, sao anh không tôn trọng ta?".

Người nghèo trả lời: "Việc ông giàu có đâu liên quan gì đến tôi? Tại sao tôi phải tôn trọng ông?".

Phú ông nói: "Nếu ta chia một nửa tài sản của mình cho anh, anh sẽ tôn trọng ta chứ?".

Người nghèo trả lời: "Ông chia một nửa tài sản cho tôi, vậy thì tôi và ông sẽ như nhau, tại sao tôi phải tôn trọng ông?".

Phú ông lại nói: "Còn nếu ta đem toàn bộ tài sản cho anh thì sao?".

Người nghèo nói: "Thế thì tôi lại càng không tôn trọng ông, vì lúc này tôi giàu có rồi, còn ông chỉ là kẻ nghèo đói".

Đây là một câu chuyện ngụ ngôn, đã chỉ ra cho chúng ta một đạo lý ở đời: Nếu muốn có được sự tôn trọng của người khác, thì cần phải có những thứ khiến người ta phải nể phục. Đó chính là phẩm đức, tình cảm, ý chí, những kỹ năng và năng lực có được qua sự rèn giũa hằng ngày.

Hàn Tín và câu nói của bà lão giặt vải 

Trước khi trở thành đại danh tướng của nhà Hán, Hàn Tín từng lang thang ở đầu đường xó chợ. Thậm chí, ông từng muốn tìm đến cái chết để kết thúc cuộc đời nhàm chán vô vị của mình.

Có một bà lão giặt vải ở bờ sông, vì thương ông nên mỗi ngày đều để dư ra một bát cơm mang đến cho Hàn Tín ăn. Cứ như vậy, suốt mấy chục ngày liền, Hàn Tín được bà lão cưu mang, sống qua ngày.

Một hôm, sau khi ăn no, Hàn Tín dõng dạc nói với bà lão rằng sau này nhất định sẽ báo đáp ân đức của bà.

Bà lão nghe xong thì đột nhiên giận dữ nói: "Ta vì thương hại mới mang cơm cho ngươi ăn. Đàn ông không tự nuôi nổi mình, mà lại nói đến báo đáp người khác sao?".

Lời nói của bà lão quả là cứng rắn, tuyệt tình. Một bà lão nghèo khổ ốm yếu lại có thể nói ra những lời giáo huấn như vậy, đối với một nam tử hán như Hàn Tín, quả thực là nhục nhã vô cùng. Thế nhưng, đó chính là lời cảnh tỉnh giúp Hàn Tín thoát khỏi cảnh hoang mang tuyệt vọng. Ông bắt đầu có ý chí mạnh mẽ thay đổi cuộc đời mình.

Thời nhà Minh, nhà tư tưởng Lữ Khôn từng nói: "Nghèo không có gì phải hổ thẹn, điều đáng hổ thẹn là nghèo mà vô chí". Con người nếu thiếu ý chí thì mọi lời hứa chỉ là khoe khoang, khoác lác, không có thực lực thật sự. Bản thân mình còn không tự lo nổi, sao có thể nói đến chuyện làm gì cho người khác?.

cach-ung-xu-cua-nguoi-xua-khi-bi-coi-thuong-trong-cuoc-song-1

Câu nói của bà lão khiến Hàn Tín khắc ghi, nhờ đó, ông vực dậy được tinh thần, nỗ lực phấn đấu, gian nan khổ luyện, kết quả đã trở thành Đại tướng quân nhà Hán với công danh hiển hách, cuối cùng đã báo đáp được ân đức của bà lão.

Trong khi đó, nếu bà lão nói những câu ôn nhu hiền thục với Hàn Tín như: "Ngươi cần phải làm việc", "Ngươi cần phải cố gắng"… thì chưa chắc Hàn Tín có thể tìm được mục tiêu của cuộc đời và bắt tay vào thực hiện nó nhanh đến vậy.

Chúng ta chẳng ai muốn bị người khác châm biếm, bởi cảm giác vô cùng mất mặt, nhưng ta không thể né tránh được điều đó. Người trí tuệ thực sự sẽ biến sự coi thường của người khác thành một động lực giúp khai phá sức mạnh bản thân, xoay chuyển tình thế, bắt đầu hành trình mới trong cuộc sống.

Quảng cáo

Cách Hứa Kính Tôn đối diện với thị phi

Vào một hôm nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi vị quan cận thần Hứa Kính Tôn rằng:

- Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?

Hứa Kính Tôn trả lời:

- Muôn tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tã như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương.

Hạ thần chỉ là một người bình thường, vốn chẳng thể vẹn toàn, làm sao tránh khỏi tiếng chê bai, chỉ trách. Thần nghĩ rằng, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian thực sự rất hiểm độc.

cach-ung-xu-cua-nguoi-xua-khi-bi-coi-thuong-trong-cuoc-song-2

Cách ứng xử của Đức Phật Thích Ca trước thị phi

Đức Phật Thích Ca có lần đi giáo hóa ở vùng có nhiều người tu theo Bà La Môn giáo. Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật mà mắng chửi. Đức Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau không tiếc lời rủa xả.

Thấy Đức Phật thản nhiên làm thinh, họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:

- Ngài có điếc không?

- Ta không điếc.

- Vậy sao ngài không nghe thấy tôi chửi?

- Này tín đồ Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông mang quà ra tặng họ không nhận thì quà đó thuộc về ai?

- Quà ấy thuộc về tôi chứ ai.

- Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.

Nửa đời còn lại, khi ai đó nói lời không tốt về mình, chúng ta chớ nên để tâm, đời sẽ được an vui. Khi người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rơi xuống ngay mặt người phun. Nếu chúng ta nhận phiền não thì mới cảm thấy đau khổ, còn không nhận thì sẽ thấy hạnh phúc.

Một viên kim cương không may bị đánh rơi trên một bãi biển, người khác không chút đoái hoài, chỉ xem là hạt cát vô giá trị. Nhưng chỉ cần bạn không nản lòng mà kiên nhẫn chờ đợi từng đợt thủy triều lên xuống, cuối cùng ánh sáng của bạn chắc chắn sẽ thu hút mọi ánh nhìn.

Quả thực, nếu như bạn thực sự là kim cương, trong khi bị vùi lấp xin đừng than thở hay oán trách, hãy kiên trì giữ lấy ước mơ lấp lánh.

Đời này, hãy luôn là chính mình. Khi nào muốn cười thì cười, khi nào muốn khóc thì khóc, tự mình làm chủ tâm trạng mình. Chủ động nắm giữ cuộc sống của mình, làm cho chính mình trở nên tốt đẹp hơn là một cách hoàn hảo để đáp trả những người coi thường bạn.

Xem thêm: Ở đời cần nhớ: Khi không có tiền, người đầu tiên coi thường bạn chính là người thân

Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo