Cuốc xe ôm đặc biệt – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Trên cuốc xe ôm đặc biệt ngày hôm ấy, tôi thấy ngưỡng mộ chú vô cùng, dù tật nguyền nhưng chú chưa bao giờ ngừng vươn lên trong cuộc sống, ngừng yêu thương vợ con và cuộc đời.

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

9 giờ tối, bến xe Miền Tây.

Xách túi đồ dợm bước ra taxi, tôi bỗng nhận được một cái níu tay. Quay lại nhìn, chú xe ôm đứng cong người nài nỉ: “Đường xá giờ này mát mẻ lắm, con đi giúp chú cuốc xe đi. Ai thấy chú tật nguyền cũng ngại nên chú chạy ế lắm. Con yên tâm, chú chạy được, chạy cẩn thận lắm”.

“Dạ, thế để con đi giúp chú”, tôi gật đầu đồng ý.

Và cái đoạn đường hơn chục cây số từ bến xe Miền Tây về Tao Đàn tôi được nghe một chuyện đời, một chuyện tình đẹp đến tái lòng.

Chú xe ôm năm nay 58 tuổi, ở quận 7, chiều nào 5 giờ chú cũng có mặt tại bến, chạy đến 5 giờ sáng hôm sau. Nắng cũng như mưa, chục năm nay chú không dám nghỉ ngày nào. Mỗi đêm chú kiếm được trăm mấy hai trăm, mỗi tháng đóng tiền bến hết chín trăm. Cô thì đi nấu cơm cho công an phường, lương có triệu mốt nhưng được cái họ hay bỏ bữa, cô lấy thức ăn đó mang về, đỡ được tiền đi chợ. Cô đòi đi kiếm chỗ làm thêm nhưng chú không chịu. Chú bảo để mình chú cực là được rồi. Kể tới đây, bỗng chú cười to, vui vẻ nói: “Đàn ông mình, cỡ nào cỡ cũng phải lo cho gia đình được, há con?”. Sau cái câu này tôi bỗng thấy ngưỡng mộ chú ghê.

Bạn bè đang đợi, dù bị trễ hẹn nhưng bị cuốn vào câu chuyện tươi sáng của chú xe ôm nên nghĩ mình cũng chẳng cần phải nhanh hơn. Tới đâu đó Thuận Kiều, thấy vai chú run run, tôi hỏi thăm, chú bảo cái chân tật của chú hễ trời lạnh là lại đau nhức.

“Thôi chú dừng xe đi, để con chở cho”

“Trời, ai làm vậy được con. Chú không sao, ráng chạy chút nữa rồi về bóp dầu là đỡ ngay”

“Chú sợ con cướp xe hả? Xe chú cà tàng lắm rồi nha. Với lại con đưa túi xách con cho chú đeo, chú yên tâm dừng xe lại ha”.

Thế là tôi ngồi lên vị trí lái xe và cũng chạy chậm như chú. Thanh thản lắm, như đang chở ba mình đi dạo vậy. Ngồi sau lưng tôi, chắc ấm được hơn chút đỉnh nên chú trải lòng hơn. Chú khoe vợ chú hồi trẻ đẹp lắm, con gái Cai Lậy mà. Cô lên Sài Gòn ở mướn cho chủ nhà mà chú làm bảo vệ. Ba má nghe cô quen chú thì đâu có chịu, họ chê chú mồ côi, nghèo khổ lại còn què quặt nữa. Họ sợ cô khổ khi về ở với chú. Thế mà cô không sợ, cô bỏ nhà theo chú mới ghê. Ba má cô thấy vậy thì từ con gái. Ngày ba cô mất, ông còn chưa tha thứ cho cô mà. Chú phải đưa cô về, nửa đêm quỳ ngoài hàng rào lạy vọng vào trong nhà rồi đi.

cuoc-xe-om-dac-biet-cau-chuyen-nhan-van-dang-ngam (1)

“Chú thương cô lắm nên chú luôn muốn cô được sung sướng. Mà muốn thì muốn vậy thôi chứ tới giờ cô chưa sướng được ngày nào”, giọng chú buồn buồn.

“Sướng chứ chú! Làm lụng thì ai cũng phải làm thôi, chỉ cần có người chồng thương mình như chú thì con nghĩ cô sướng trong dạ lắm đó!, tôi an ủi chú.

“Thiệt hông con?”

“Trời, con nói thệt mà. Hổng tin bữa nào chú về hỏi cô xem”

“Ừ! Mà tết nhứt tới bên nách rồi con há, chắc chú phải ráng cày cuốc thêm chút đỉnh để vài bữa may cho cô kiểu áo đẹp đẹp mặc với người ta”.

Tui nghe mà xúc động vô cùng. Trong cái lam lũ đời người lại chứ cả một trời yêu thương. Cái yêu thương ấy không phải đôi vợ chồng đầy đủ nào cũng có được. Rồi chú xe ôm tiếp tục khoe hai thằng con của mình. Thằng lớn 20 tuổi, thằng nhỏ 13 tuổi, thằng nào cũng ngoan.

“Em lớn đang đi học hay đi làm rồi chú?”

“Nó học giỏi lắm con, đnag học năm 3 ở Đại học Sư Phạm đấy. Mà thằng nhỏ đẹp trai lắm, nó giống cô. Nó cũng có hiếu lắm, biết bố mẹ nghèo khó nên không bao giờ xài tiền phung phí, linh tinh cả”, giọng chú đầy tự hào.

“Con nghĩ chú hồi trẻ chắc cũng đẹp trai lắm nên mới sinh con ra đẹp vậy. Mà nghe em nó được vậy con cũng mừng cho co chú”.

“Ừ…thì…”.

Sao tui nghe câu trả lời như vướng đâu đó trong cuống họng.

Câu chuyện vẫn còn dang dở, nhưng hai chú cháu đã tới nơi. Xuống xe, chú biểu bớt hai chục ngàn cho cái công tui chở chú.

“Hay chú bớt phân nửa luôn đi”, tôi cười trêu chú.

“Sao cũng được mà con”, chú gật đầu nói.

Trả tiền xong, tui dắm dúi một ít vô tay chú, dặn dò: “Chú về mua cho cô cái áo đi, nhớ là mua màu tím nghe, con tin là cô sẽ thích. Mà cũng phải mua thêm cho chú một cái nữa nghe. Cô mặc áo đẹp mà chú mặc áo cũ quá là hổng xứng đâu. À quê, hai thằng nhỏ, mỗi thằng một cái nữa nghe”.

Chú cúi sát nhìn thứ tui vừa dúi vào, tay run run.

Lúc tôi đang định quay người bước vào, chú lại níu. Tôi nghẹo: “Tính cảm ơn con hay gì nữa đây? Thôi khỏi, mai mốt có gặp nhau chú nhớ chở rẻ rẻ cho con là được rồi”.

“Hổng có, hồi này chú hổng dám kể hết… thằng lớn của chú, chú nhớ nó quá nên tưởng tượng vậy thôi chứ sau khi thi đậu đại học… nó bị tai nạn mất rồi con ơi”, giọng chú nghẹn nghẹn.

“Tới giờ mà chú vẫn chưa tin là nó mất… đêm nào cha con chú cũng nói chuyện với nhau. Nhưng con yên tâm, chú sẽ lấy tiền này mua áo mới rồi để lên bàn thờ cho nó”, chú cúi đầu nhìn mấy tờ tiền trên tay.

Nhìn dáng chú khuất sau con đường tôi thấy lòng mình sao buồn đến lạ…

Xem thêm: Lựa chọn đúng đắn – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Đọc thêm

Bài viết này trích lược một phần của cuốn sách “Dạy con làm giàu” của Tác giả Robert Kiyosaki để nói về cạm bẫy nhà đầu tư thường mắc phải khi tham gia đầu tư chứng khoán.

Hiệu ứng tâm lý đám đông trong đầu tư chứng khoán qua câu chuyện 'bầy đàn của loài chuột Lemming'
0 Bình luận

Không thể chịu đựng thêm được nữa, Lan quyết định dùng “độc chiêu” để trị chồng lười biếng, suốt ngày cầm điện thoại để mặc vợ tự xoay xở cơm nước, chăm con.

“Độc chiêu” luyện chồng lười biếng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Từ ngày mẹ mất, bố dù chẳng ốm đau gì bịa ra bệnh để nằm viện điều trị dăm bữa, nửa tháng khiến cuộc sống con cháu đảo lộn theo.

Ông bố “thích” nằm viện – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

“Vọng tử thành long” (mong con thành rồng) là ước nguyện của Tào Tháo và Viên Thuật. Nhưng kết quả lại khác nhau một trời một vực. 

Cổ nhân nói 'Vọng tử thành long': Mong con thành rồng nhưng không dạy thì có thành rồng được không?
0 Bình luận

Dĩ hòa vi quý" có phải là cách đối xử "ba phải", "giữ mình", hòa đồng vui hay là mang ý nghĩa sâu xa khác? Hãy cùng tìm hiểu nhé!

Cô nhân nói 'dĩ hòa vi quý': Là lối sống ba hoa hay phẩm đức của người quân tử?
0 Bình luận

“Ngẩng đầu ba thước có Thần linh" là câu nói ai cũng biết nhưng phía sau vẫn còn một vế nữa, ẩn chứa ý nghĩa thâm sâu.

Cổ nhân nói: “Ngẩng đầu ba thước có Thần linh; không sợ người biết, sợ mình biết”
0 Bình luận


Bài mới

Cha dượng của tôi – Câu chuyện nhân văn cảm động

Chưa kịp hưởng hạnh phúc bên vợ và con gái đầu lòng, ba tôi được lệnh chuyển sinh hoạt nằm vùng ở nội đô Sài Gòn dưới vỏ bọc một thương gia. Từ đó ba má tôi người Nam kẻ Bắc, những lời nhắn nhủ cũng thưa dần…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 14 giờ trước
Người xưa nói: Gương mặt có 3 nét cao là phúc tướng giàu có

Theo người xưa, ai sở hữu gương mặt có đủ 3 nét này sẽ là phúc tướng, cuộc đời giàu sang, phú quý. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 18 giờ trước
Mùi hương tử tế - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Thỉnh thoảng có người lại hỏi: “Ở đây thơm thế, là mùi gì vậy nhỉ?”. Tú lại mỉm cười bảo: “Là mùi hương của một người từng dạy tôi sống tử tế”.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Vì sao người xưa không thắp hương quả mít dù chúng rất ngon ngọt vàng đẹp?

Quả mít chín vàng thơm ngon là thực phẩm được ưa chuộng ở Việt Nam, nhưng người xưa lại kiêng kỵ không thắp hương bằng mít. Vì sao vậy?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Ngọn đèn trên sông – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Giữa ánh sáng leo lét của ngọn đèn dầu, ông ngỡ như thấy bóng bà Sáu ngồi bên bếp, mỉm cười bảo: “Ông ơi, khuya rồi, đi ngủ sớm ông ơi…”

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'người hai má không thịt, tuyệt đối đừng qua lại'?

Người xưa khuyên nên tránh xa những người hai má không thịt bởi đó là tướng không tốt, cố kết giao chỉ thiệt thân.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Người xưa dặn: 4 thứ tuyệt đối không tích trữ trong nhà, càng giữ càng nghèo

Người xưa tin rằng, con cháu không nên tích trữ rác hay đồ ăn thừa trong nhà. Càng tích trữ nhiều thì càng không thể thay đổi cuộc sống được. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Cổ nhân nói: Nghèo không động tam nghệ, giàu không gần tam nhân

Cổ nhân cho rằng nếu thế hệ sau hiểu đúng và vận dụng khéo léo lời dặn "nghèo không động tam nghệ, giàu không gần tam nhân" thì cuộc đời sẽ bình yên. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Tri kỷ trong đời – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Thật may vì ngoài gia đình mình còn những đứa bạn tri kỷ, lúc thành công thì chúng nó cùng chung vui, lúc khó khăn thì bọn nó động viên, giúp đỡ.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Người xưa dặn: Đời người có 2 bữa không ăn, 3 nơi nên tránh

2 bữa không ăn là những bữa nào; 3 nơi nên tránh là những nơi nào? Hãy cùng giải mã ở bài viết dưới đây. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Đi máy bay – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Qua câu chuyện trên máy bay chúng ta đều phải công nhận rằng, người thực sự có học là người biết giúp đỡ người khác chứ không tỏ ra khinh mạn họ để khẳng định đẳng cấp của mình.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'ngũ hoa vào cửa, tài lộc thất thoát, phức lành rời đi'?

Ngũ hoa là những loại hoa gì mà người xưa nói "ngũ hoa vào cửa, tài lộc thất thoát, phúc lành rời đi".

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
Ai sẽ nuôi mẹ – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

“Ai sẽ nuôi mẹ khi già?”, câu hỏi đó cứ treo lơ lửng trong đầu. Ai cũng nghĩ mình sẽ làm được, nhưng không ngờ đây lại là lần cuối.

Người xưa nói: Cây đinh lăng trấn giữ của cải, người tuổi này trồng càng thêm giàu có

Những ai thuộc mệnh này trồng đinh lăng sẽ thêm phần sung túc giàu có, tiền vào như nước.

Cuốc xe cuối cùng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Chàng sinh viên ấy chẳng ngờ được cuốc xe cuối cùng nhận ngày hôm đó lại giúp cho một người già tìm thấy con gái sau 10 năm thất lạc…

Đại kỵ phong thủy: 2 hướng đặt bàn thờ cực xấu khiến gia chủ hao tài, tán lộc

Người xưa thường xuyên con cháu đặc biệt chú ý đến hướng đặt bàn thờ để tránh hao tài tốn của. 

Đề xuất