Cuốc xe cuối cùng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Chàng sinh viên ấy chẳng ngờ được cuốc xe cuối cùng nhận ngày hôm đó lại giúp cho một người già tìm thấy con gái sau 10 năm thất lạc…

Diệu Nguyễn Theo dõi

Chiều Sài Gòn mưa vừa tạnh, gió lùa lất phất qua những vệt nước còn đọng lại trên mặt đường. Quân – chàng sinh viên năm 3 ngành cơ khí tắt app, kết thúc một ngày chạy xe công nghệ. Cậu còn 3 bài tập chưa làm, bụng đói cồn cào nhưng điện thoại lại rung: “Bệnh viện Chợ Rẫy – 1 điểm đón”. Cuốc xe cuối ngày, giá không cao nên cậu hơi do dự. Nhưng rồi… vẫn lặng lẽ bấm “nhận chuyến”.

Đến cổng bệnh viện cậu thấy một bà cụ gầy gò, đầu đội nón lá đã rách vành, hai tay ôm túi vải nhỏ xíu. Cụ đứng co ro, ánh mắt lạc lõng nhìn dòng người qua lại.

“Cháu là tài xế công nghệ, bà đặt xe đúng không ạ?”, Quân hỏi.

“Ờ, đúng rồi con. Bà không biết dùng điện thoại, là cậu điều dưỡng đặt giúp bà đó”, bà cụ cười ngại ngùng.

Quân gật đầu, cúi người giúp bà đội lại nón. Bà cụ nhẹ nhàng leo lên yên sau, ôm lấy lưng cậu như đứa trẻ bám mẹ giữa chợ đời.

“Bà muốn đi đâu ạ?”.

“Về số 92 đường Minh Phụng… nhưng bà cũng không chắc còn ở đó không…”.

Giọng bà cụ run run. Quân nghe có gì đó là lạ, nhưng vẫn nổ máy.

cuoc-xe-cuoi-cung-cau-chuyen-nhan-van-dang-ngam-1-1354

Trên đường đi, bà cụ lẩm bẩm nhiều điều: “Nó bỏ đi lâu rồi, mãi không thấy về. Mà mỗi lần bệnh là bà lại nhớ nó… nó mà biết chắc sẽ mắng bà rằng “sao già rồi mà còn đi xa làm chi cho khổ”.

Quân không hỏi chuyện, chỉ lẳng lặng lắng nghe. Đèn xe phía trước hắt xuống mặt đường, lấp lánh như ánh lệ đêm khuya.

Đến nơi, đó là một căn nhà cấp 4 đã khóa kín cửa, rêu phủ đầy lối đi.

“Không ai ở đây nữa đâu bà ơi…”, một người hàng xóm nói.

Bà cụ đứng lặng, ngồi bất ngờ ngồi phịch xuống bậc thềm, túi vải trên tay rơi xuống để lộ ra bức ảnh cũ. Đó là hình một người phụ nữ trẻ đang bế đứa bé sơ sinh, phía sau là tấm bảng ghi “Phòng trọ hạnh phúc số 92”.

“Bà đi tìm con giá, 10 năm rồi nó không về. Bà chỉ muốn đưa cho nó tờ giấy khám bệnh để nó biết bà sống chất ra sao…”, bà cụ rưng rưng.

Quân nghẹn lời. 10 năm, 1 cuốc xe đã chở cả một cơn đau thời gian…

“Thế giờ bà tính ở đâu?”, câu hỏi khẽ.

Bà cụ im lặng cúi đầu. Không cần đợi thêm, Quân bảo bà lên xe rồi chở bà về khu trọ cậu đang ở. Phòng trọ bé chỉ vừa đủ chiếc giường và bàn học. Quân bảo bà ngồi lên giường rồi pha cho bà một ly nước ấm, dọn lại chăn gối, lấy khăn cho bà cụ lau tóc. Đêm đó, bà cụ đã ngủ rất ngon.

Sáng hôm sau Quân nhắn tin cho cậu điều dưỡng ở bệnh viện nhờ tìm thông tin người thân theo địa chỉ cũ. Hai ngày sau đó, họ mới kết nối được với một người phụ nữ làm công nhân ở Bình Dương, đó là con gái bà cụ. Người phụ nữ đó đã khóc nghẹn qua điện thoại khi nghe tin mẹ mình vẫn còn sống.

Bà cụ rời phòng trọ của Quân vào một buổi chiều Sài Gòn nhiều nắng. Trước khi đi, bà nắm tay cậu, mắt đục mờ nhưng long lanh: “Bà từng nghĩ chẳng còn ai thương mình nữa. Nhưng đôi mắt con hôm đó… đã cứu bà.”

Quân mỉm cười, đây là đầu tiên trong đời, cậu thấy lòng trắc ẩn không cần lớn lao, chỉ cần đủ lặng để ai đó đang lạc lối biết rằng họ vẫn còn được nhìn thấy.

Xem thêm: Gieo gì gặt nấy – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Bình luận
Mới nhất
Vui lòng để bình luận.

Tin liên quan

Đây là lần đầu tiên cha đi máy bay, hẳn là vé hạng thương gia nhưng lại là chuyến bay đầy nước mắt để về gặp con gái lần cuối. 

Tấm vé hạng thương gia và câu chuyện người cha cầu xin chuyến bay sớm để về nhìn con lần cuối
0 Bình luận

Đi làm về khuya, vô tình nghe những lời mẹ chồng nói mà mắt tôi cày xè, tôi thấy có lỗi quá vì bấy lâu nay cứ ỷ y vào tình thương của mẹ mà làm những điều không phải...

Cay mắt vì câu nói của mẹ chồng – Câu chuyện nhân văn cảm động
0 Bình luận

Chuyện xảy ra đã lâu nhưng đến tận hôm nay chị vẫn không hiểu tại sao lại có một xe cảnh sát giữa đêm khuya như thế, có phải Đức Phật đã nghe lời cầu nguyện của chị không?

Lời cầu nguyện – Câu chuyện nhân văn sâu sắc
0 Bình luận

PC Right 1 GIF

Bài mới

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc'

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc". Thực ra, trí tuệ lớn nhất đôi khi không nằm ở việc biết nhiều, mà ở chỗ không để tâm đến những điều nên bỏ qua.

Hải An
Hải An 23 giờ trước
Tổ tiên nói: “Đáng sợ nhất là ngày mùng 1 tháng 7 âm” vì sao lại thế?

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Hải An
Hải An 23/08
Người xưa căn dặn: “Dù nghèo cũng chớ ăn lươn trông trăng”, vì sao?

Người xưa căn dặn: “Dù nghèo đến đâu cũng không nên ăn lươn trông trăng”, thoạt nghe ta dễ nghĩ đây chỉ là một kinh nghiệm ăn uống dân gian, nhưng kỳ thực, đó là lời nhắc nhở con cháu về cái gốc làm người, về phẩm giá và sự cẩn trọng trước những thứ dễ dàng mà nguy hiểm.

Hải An
Hải An 17/08
Người xưa nói: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”

Người xưa có câu: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”. Chỉ một lời răn nhưng là tinh hoa đúc kết từ bao đời, nhấn mạnh hai yếu tố cốt lõi của mọi thành công là chủ kiến và sự chuẩn bị.

Hải An
Hải An 27/07
“Xử đẹp” con riêng của chồng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Ông nắm tay bà, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Ông cám ơn bà nhiều lắm! Cảm ơn cách “xử đẹp” của bà suốt hơn 20 năm qua để gia đình được vẹn tròn, êm ấm.

Hải An
Hải An 26/07
Cổ nhân răn dạy: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”, càng ngẫm càng thấm!

Cổ nhân nói: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”. Chỉ một câu nói đơn giản nhưng ẩn sâu là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nhận thức, tầm nhìn và giới hạn tư duy của con người.

Thanh Tú
Thanh Tú 25/07
Cụ Cự “góa con” – Câu chuyện nhân văn xúc động

Nhìn 5 người con của cụ Cự ai cũng giỏi giang, thành đạt, mọi người trong làng ai nấy đều ngưỡng mộ, nghĩ rằng kiểu gì tuổi già của cụ cũng được hưởng phúc.

Hải An
Hải An 24/07
Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau”, càng ngẫm càng thấm!

Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau". Đó không chỉ là một nhận định triết lý, mà còn là một hồi chuông tỉnh thức giữa cuộc sống hiện đại đang ngày một rối ren, hối hả và rệu rã từ bên trong.

'Con lớn mà không trông em cho bố mẹ' - Câu chuyện đáng suy ngẫm

"Con lớn mà không trông em cho bố mẹ", lời mẹ trách sau khi em tôi ra đi mãi mãi ở tuổi 11. Lời nói ấy như nhát dao xoáy vào tim, theo tôi suốt cả cuộc đời...

Hải An
Hải An 22/07
Người xưa căn dặn: Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết.

Người xưa nói "Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết". Nghe tưởng đơn giản, nhưng càng ngẫm càng thấy thâm sâu.

Thanh Tú
Thanh Tú 18/07
Yên ổn tuổi già – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Nhìn cảnh con dâu xa lánh mẹ chồng, con trai cũng theo vợ không bênh vực mẹ một lời tôi chán nản xót thương cho tuổi già của chính mình… cả một đời vì con kết quả lại nhận về quả đắng.

Hải An
Hải An 17/07
Người xưa nói: “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái”, có nghĩa là gì?

Người xưa nói “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái.” Thoạt nghe tưởng là chuyện mua bán vùng miền, nhưng càng ngẫm, càng thấy câu này là lời dạy khôn ngoan về tư duy thích nghi, biết mình biết người và nghệ thuật xoay chuyển nghịch cảnh bằng sự linh hoạt và nhạy bén.

Hải An
Hải An 16/07
Bản di chúc 'tình người' - Câu chuyện nhân văn cảm động

Trước khi mất, vị doanh nhân đã để lại một bản di chúc thấm đẫm tình người: "Tiền của tôi hầu hết đến từ sự tranh giành, tâm kế trên thương trường. Chính họ đã khiến tôi hiểu được nguồn vốn lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh..."

Lão Tử nói: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư”, càng ngẫm càng thấm!

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Thanh Tú
Thanh Tú 14/07
Giá trị của người phụ nữ trong gia đình – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Người phụ nữ càng có giá trị, càng không so đo với người trong cùng một mái nhà. Bởi họ hiểu rằng, gia đình chính là để yêu thương, không phải để hơn thua.

Hải An
Hải An 13/07
Lão tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”, càng ngẫm càng thấm!

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.

Thanh Tú
Thanh Tú 12/07
PC Right 1 GIF
Đề xuất