Chàng rể quý – Câu chuyện đáng suy ngẫm
Nhà có cỗ, ai cũng xắn tay vào làm, bố vợ cũng không ngoại lệ thế mà chàng rể quý lại ngồi vắt chân uống nước, hút thuốc, mặc kệ mọi người.

Lần nào cũng vậy, cứ về tới nhà chồng là tôi lại lao đầu vào nấu nướng hết món này đến món khác, đến khi cơm nước xong xuôi nuốt cũng chẳng ngon.
Tháng trước, nhà chồng có giỗ, tôi bảo mẹ chồng đặt bên ngoài để đỡ phải tất bật chuẩn bị rồi còn phải rửa bát, nhưng bà nhất định không chịu. Mẹ chồng bảo cỗ đặt bên ngoài không ngon bằng mình nấu. Thế là hôm ấy, từ sáng sớm bà gọi tôi dậy để cùng đi chợ, nấu nướng.
Nấu xong, tôi hoa mắt chóng mặt. Chưa hết, món nào mẹ chồng cũng đòi phải ăn nóng. Thế là trong lúc khách khứa đã ngồi hết vào bàn, tôi vẫn phải tất bật xào nấu bên ra, không khác gì giúp việc.
Kêu ca với chồng thì anh bảo: “Đàn bà không bếp núc thì chẳng lẽ đàn ông làm?”.
Tôi bực mình đáp luôn: “Gia đình em mấy đời đều đàn ông vào bếp cả, ngay cả bố em cũng sớm tối bếp núc, mẹ em chẳng phải làm mấy việc đó bao giờ”.
Chồng tôi thở dài ngao ngán nói: “Nhà em thế nào anh không biết, nhưng nhà anh là thế, đàn bà phải bếp núc tươm tất, chứ không đàn ông lấy vợ để làm gì?’.

Từ ngày cuối, tuần nào chồng cũng bắt tôi về quê thăm bố mẹ. Lần nào về cũng bày vẽ cơm nước với rất nhiều món. Mà ăn thì ít, bát đũa thì nhiều. Đến lúc dọn dẹp chỉ có mình tôi hì hục, trong khi đó mẹ chồng với đàn ông trong nhà thì vắt chân ngồi uống trà nói chuyện phiếm.
Sau vài lần như thế tôi không chịu về nhà chồng thường xuyên nữa. Cùng vì việc này mà hai vợ chồng cãi nhau rất nhiều lần.
Gần đây, quê ngoại có cỗ nên hai vợ chồng tôi có về chơi. Về đến nhà, anh lại vắt chân chữ ngũ ngồi uống trà, hút thuốc, không đụng tay vào việc gì.
Thấy tôi bực mình cằn nhà, mẹ vội vào bệnh nói: “Mấy khi vợ chồng về chơi, để nó ngồi uống nước cũng được, nhà có việc gì đâu”.
Tôi nghe mà tức, “nhà có việc gì đâu” trong khi ai cũng tất bật nấu nướng, dọn dẹp, bưng bê bàn ghế. Cả bố tôi cũng xắn tay áo vào làm cỗ. Trong khi đó mẹ tôi lại bê đĩa hoa quả vào phục vụ chàng rể như “ông hoàng”. Hôm đó, tôi góp ý luôn với mẹ, chính mẹ làm như thế nên chàng rể mới hư, ỷ lại vào vợ.
Tôi cũng nhắc khéo chồng, không làm gì thì cũng đứng dậy ra ngoài nhìn ngó một tí, trò chuyện với mọi người cho đỡ ngại nhưng anh tặc lưỡi mặc kệ. Anh bảo có phải nhà anh đâu là lo với nghĩ.
Xưa nay ông bà hay nói “dâu con, rể khách”, để hàm ý chỉ con rể là khách, con dâu là con. “Con” thì phải làm mọi việc trong nhà, còn “khách” được quyền ngồi chơi, đợi hầu cơm tận miệng.
Tôi quyết định từ lần sau nếu cỗ bản ở nhà anh thì việc rửa bát là việc của đàn ông. Đàn ông đã không nấu ăn rồi, chẳng lẽ đến rửa bát cũng không? Làm gì có chuyện con rể được lười biếng, còn con dâu phải làm mọi việc trong nhà.
Hỡi các chàng rể, đừng tự cho mình cái quyền làm “khách”. Nếu ở nhà chồng, vợ các anh cũng phải làm hùng hục, bếp núc suốt ngày thì khi về nhà vợ, các anh cũng nên làm tròn trách nhiệm “làm rể”.
Xem thêm: Anh em ruột không bằng ao nước lã – Câu chuyện đáng suy ngẫm
Đọc thêm
Các cụ ngày xưa có câu “một giọt máu đào hơn ao nước lã”, thế mà anh em ruột trong nhà lại chẳng bằng ao nước lã, lúc anh trai khó khăn người em giàu có chẳng mảy may giúp đỡ.
Mẹ chồng ở nhà tôi một tuần và cư xử như bà chủ trong nhà, còn tôi chẳng khác gì người giúp việc. Bà hạch sách, phàn nàn đủ điều khiến tôi mệt mỏi vô cùng.
Trải qua nhiều bão tố cuộc đời, nó vẫn vững vàng bước tiếp vì nó biết đằng sau luôn có bố dõi theo với lời khẳng định chắc nịch: “Về đây bố nuôi!”.
Tin liên quan
Cổ nhân cho rằng, những người khôn ngoan sẽ không để tâm đến 3 chuyện này. Những kẻ dại dội thì hay chấp nhặt, để ý từng ly từng tý.
Cổ nhân xưa tin rằng, những người thuộc mệnh này cực hợp trồng cây đinh lăng. Vì loại cây này giúp hút tài lộc, mang lại phú quý, giàu có.
Cổ nhân cho rằng, những ai ngoài tướng mạo có 3 điểm cao này thì sẽ là người may mắn, mang mệnh phú quý, giàu sang.
Bài mới

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.