Bố là xe ôm của đời con – Câu chuyện nhân văn cảm động

Nhớ về những kỷ niệm với bố ngày trước, mình cũng mơ ước sẽ được như cô học trò nhỏ bây giờ, dõng dạc khoe khoang với tất cả rằng: “Bố mình là xe ôm!”.

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Hôm ấy mình có giờ dạy luyện nói trong tiết ngữ văn 6, cô bé Thảo Vy xinh xắn nhanh nhẹn giơ tay, xung phong lên bảng kể về gia đình mình. Giọng cô bé đầy tự hào: “Với em, bố là một người bạn lớn đặc biệt. Bố mình làm nghề xe ôm…”.

Các bạn dưới lớp nghe vậy ồ lên: “cậu phải nói bố là grab chứ, giờ có ai đi xe ôm mấy đâu!”, “Bố cậu là xe ôm là nhìn oai như cán bộ ấy nhỉ!”,…

Cô bé nở nụ cười tươi rói, dõng dạc nói: “Bố con là xe ôm thật cô ạ! Hôm con thi đỗ vào trường Lương Thế Vinh, bố nói với con “May quá bố không thất nghiệp rồi. Chứ con mà học trường cạnh nhà là bố mất việc này”. Rồi sáng nào đưa con đến cổng trường, bố cũng vui vẻ bảo: Cảm ơn “thượng đế” đã “mở hàng” cho tôi may mắn công việc nhé!”.

Nhìn đôi mắt trong veo đầy háo hức của con bé, mình nói với các em học sinh bên dưới: “Bố đều là những “xe ôm đặc biệt” trong cuộc đời của chúng ta các em à! Bố đưa ta đến với thế giới này, là người đồng hành với chúng ta suốt cuộc đời. “Nghề” ấy thân thương mà tự hào vô cùng!”.

Mình nhỏen miệng cười với các em mà mắt ngân ngấn lệ. Mình cũng có riêng “một xe ôm” thân thương mà vĩ đại.

bo-la-xe-om-cua-doi-con-cau-chuyen-nhan-van-cam-dong

Mình là “con thêm” khi bố mẹ đã có đủ nếp đủ tẻ. Vì sinh mình mà bố mẹ bị cơ quan phê bình, phạt lên phạt xuống. Nhưng từ nhỏ đến lớn, bố đều âu yếm gọi mình là “con gái rượu”. Mỗi lần đi công tác xa về là bố đều gọi lớn: “Con gái rượu đâu, bố có kẹo cho này!”. Mình cầm lấy túi kẹo chanh xanh đỏ, bóc vội để ngậm vào miệng. Hương chanh ngọt ngào lan nhanh xuống cổ như một phương thuốc diệu kỳ để xoa dịu cơn ho của con bé hay bị viêm họng. Rồi mình tót lên lưng bắt bố cõng đi vòng vòng. Áo bố khi ấy vẫn còn sực mùi của chuyến xe đường xa, mà mãi mấy chục năm sau mình vẫn còn nhớ rõ. Con bé cứ vắt vẻo cho bố làm “ngựa” đu khắp cả nhà. Đối với con bé, tâm lưng bố là chỗ ngồi êm ái nhất thế gian. Nhiều năm sau này, khi lớn hơn mình không dám lên lưng cho bố cũng nữa vì sợ bố đau lưng. Mỗi lần nhìn tấm lưng thân thương ấy mình lại mong được bé lại.

Công việc của bố ngày trước có một buổi chiều nghỉ trực, bố đã tìm cách sắp xếp để được nghỉ vào chiều thứ 5, đó là chiều mình không phải đi học. Trên chiếc xe lam gióng ngang, bố chở mình đi đó đây. Sau lưng bố, mắt con bé lấp lánh rạng ngời khi được nhìn thấy dòng sông Bo dài như dải lụa xanh, dập dìu sóng nước. Sau lưng bố, con bé kiếng chân ngắm chuồng khỉ nơi công viên thị xã hàng tiếng đồng hồ không biết chán. Và không thể đếm nổi bao nhiêu lần trên chiếc xe màu xanh ấy mình nhấp nhổm về quê với đoạn đường xa hơn 10 cây số. Bố đạp phăng phăng những chỗ đường phẳng, còn lúc gặp đoạn gồ ghề khó đi thì lại để mình ngồi trên xe rồi xuống dắt bộ. Thỉnh thoảng bố quay lại nhắc: “Ngồi chắc đấy con, coi chừng té ngã”. Con bé khờ khạo khi ấy chẳng nhìn thấy những giọt mồ hôi trên lưng bố dù giữa trời đông gió vi vút căm căm.

Mình học hết cấp 2, bố sắm được cái xe simson màu nõn chuối. Hôm bố dắt xe về nhà, bố nổ chạy roda rồi gật gù bảo mình: “Giờ con thích lên núi bố cũng chìu được nhé!”. Từ ngày ấy, bầu trời sau lưng bố dài rộng ra. Mỗi ngày chủ nhật là chuỗi cười như bất tận khi bố chở mình khám phá khắp mọi nơi: Bến phà Tân Đệ, đền Tân La, làng vườn Bách Thuận,… Bố vừa chở con bé vừa hàng vang đường. Mình nhắm mắt lại mà tâm hồn như đang bay lên, cao mãi cùng tiết hát của người lính Trường Sơn năm nào.

Chiếc xe cuối cùng bố đi là chiếc cup màu xanh ốc bươu. Nhớ hôm mình thi học sinh giỏi ra, giữa dòng người nhốn nháo đợi con mình nhìn ra bố ngay bởi bố cầm cái mũ cối vẫy con tíu tít. Một tuần sau khi biết được mình đạt giải nhì thi học sinh giỏi văn thị xã, bố cười khà khà chỉ vào chiếc xe bảo: “Bí quyết đây! Bố chở nó đi học có biết mệt mỏi đâu!”. Mình nhìn là biết bố đang vui lắm, bởi mình hiểu bố luôn tự hào về những thành tích bé nhỏ của con. Nhưng vì ngại ngùng mình không nói lời cảm ơn bố lúc đó, dù lòng mình đang reo vang: “Bí quyết là con là có một người bố rất tuyệt vời”!

Mình lớn lên, lập gia đình nhưng trong mắt bố mình vẫn chỉ là cô con gái bé bỏng. Có món gì ngon ngon là một loáng đã thấy bố mang đến nhà mình sau cuộc gọi điện chỉ mấy phút. Trận bão lịch sử năm ấy, lúc mình còn dạy xa nhà 5 cây số, bố đã đến tận trường mình dạy để “làm xe ôm” đưa đón con về mấy ngày liền. Lúc mình sinh con, bố cũng là người đều đặn ra vào bệnh viện ngày tận mấy lần chỉ để ngắm cháu gái. Nhìn dáng bố thấp thoáng ngoài cửa là lòng mình ấm áp lạ kỳ bởi biết có một chỗ dựa thật vững vàng, bền bỉ bên đời!

“Tấm khiên cuộc đời” mình đã kiên cường chiến đấu với bệnh tật suốt 12 năm ròng rã. Căn bệnh tai biến hai lần tái phát không thể quật ngã được niềm tin bền bỉ của bố. Dù mắt không nhìn thấy rõ, nhưng chỉ cần nghe tiếng bước chân sẽ nhận ra an hem mình ngay. Dù nằm trên giường bệnh bố vẫn tin tưởng sẽ có ngày khỏe lại, ngồi trên xe để các con đưa về thăm đồng đội, thăm chiến trường xưa.

Nhưng chúng mình đã không thực hiện được ước mong đó của bố. Suốt những năm cuối đời, chỉ có những chuyến xe vội vàng đưa bố vào bệnh viện với những thấp thỏm âu lo.

Gần 5 năm trước bố đã bước lên chuyến xe cuối cùng của cuộc đời, buông bỏ hết những đớn đau của bệnh tật. Mình mất hai năm chông chênh mới cân bằng lại cuộc sống, bởi trong những giấc mơ bố vẫn trở về, vẫn giọng nói ấm áp hiền từ bảo mình sống cho thật tốt. Có một sức mạnh siêu thực không thể diễn tả được đã cho mình niềm tin rằng: Bản thân không bao giờ đơn độc bởi chưa bao giờ bố cách xa mình cả. Ước mơ sẽ mang đến cho ta hy vọng và thắp sáng niềm tin vào cuộc đời! Mình cũng mơ ước bây giờ sẽ được như cô học trò nhỏ, dõng dạc khoe khoang với tất cả rằng: “Bố mình là xe ôm!”.

Xem thêm: Dì út của tôi – Câu chuyện nhân văn cảm động

Đọc thêm

Ngày tôi sinh, chồng vượt 300km về thăm, ném 10 trên lên giường và nói một câu làm tôi điếng người. Thì ra sự hy sinh của người vợ chỉ đáng giá 10 triệu mà thôi!

Sự hy sinh đáng giá “10 triệu” – Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Con trai đỗ đại học top đầu, bố mẹ làm 90 mâm cỗ mời cả làng nhưng không một ai đến dự. Lúc này họ mới hiểu ra bài học lớn trong cách đối nhân xử thế hằng ngày đó là: Có qua có lại mới toại lòng nhau!

Có qua có lại – Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Bố mẹ mất sớm, dì út nhận nuôi tôi từ nhỏ, mặc thiên hạ đàm tiếu hai dì cháu vẫn cứ nương tựa vào nhau mà sống, tuy cực khổ nhưng hạnh phúc vô cùng

Dì út của tôi – Câu chuyện nhân văn cảm động
0 Bình luận

Tin liên quan

Lời của bạn nên giống như những ngôi sao trên bầu trời chứ đừng như pháo nổ đêm giao thừa. Ai lại muốn nghe tiếng pháo nổi suốt đêm?

Cổ nhân dạy: Sống ở đời nhất định 'không chân chừ, không nói lời thừa thãi, không ra vẻ'
0 Bình luận

Sống ở đời, có những sai lầm có thể vãn hồi được nhưng cũng có những sai lầm khiến chúng ta phải hối tiếc cả đời. 

Cổ nhân nói: Sống trí huệ với những 'đại kỵ' sau để tránh sai lầm lớn trong đời
0 Bình luận

Cổ nhân dặn hậu nhân rằng, dẫu cuộc đời có nghèo khó đến đâu đi chăng nữa cũng đừng tham lam 4 loại tiền này. Khi lấy rồi thì rất khó để trả lại.

Cổ nhân dạy: 'Quân tử thích tiền nhưng phải lấy tiền có lương tâm'
0 Bình luận


Bài mới

Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 14 giờ trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
“Bí kíp” của Mẹ chồng– Câu chuyện nhân văn cảm động

“Bí kíp” của mẹ chồng nào có gì ngoài tình yêu, đầu tiên là yêu mình, sau đó đến yêu người. Lo cho mình sao thì lo cho người vậy.

Vì sao cổ nhân nói 'đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay'?

Cổ nhân cho rằng, số phận con người liên quan đến nhiều yếu tố, ví dụ như giờ sinh, tướng đi, bàn tay, bàn chân... Thế mới có câu "đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay".

Đề xuất