Liên hệ với chúng tôi

Ngẫm

Mẹ nuôi con cả đời – Câu chuyện nhân văn xúc động

“Mẹ nuôi con cả đời” là câu chuyện ngắn sâu sắc, xúc động về tình cảm mẹ chồng nàng dâu. Cho đi lương thiện ắt sẽ nhận lại lương thiện!

Mẹ nuôi con cả đời – Câu chuyện nhân văn xúc động

Xuất bản:

Diệu Nguyễn
Mẹ nuôi con cả đời – Câu chuyện nhân văn xúc động
Photo: internet

Câu chuyện “Mẹ nuôi con cả đời”

Con trai tôi cưới vợ được hơn 10 năm. Vợ chồng nó có với nhau 1 đứa con gái, giờ cháu đang ở với ông bà ngoại. Con dâu tôi hiền lành, chịu thương chịu khó lắm. Ngày đi làm mệt mỏi những chiều nào cũng tranh thủ về sớm cơm nước cho cả nhà đâu ra đấy.

Hồi đó nó mở trường mầm non chung với bạn. Mấy năm mới về làm dâu, kinh tế nhà tôi gần như mình con dâu đứng ra cáng đáng. Lúc đấy con trai tôi học lên thạc sĩ, tiền học hành, ăn uống đều về xin vợ hết. Tôi thì có mấy đồng lương hưu còm cõi, thỉnh thoảng cũng đưa cho con bé nhưng nó chẳng bao giờ nhận. Nó cứ bảo: “Mẹ cầm đấy mà mua thuốc thang, quần áo, con có đây rồi”.

Nhớ hồi con trai tôi chuẩn bị làm luận án cần kha khá tiền, vợ nó sau giờ làm còn phải tranh thủ đi dạy thêm để cho chồng nộp học, vất lắm. Cứ nghĩ gia đình con cái mãi hạnh phúc như thế thì tôi mừng lắm. Vậy mà đùng một cái, con dâu tôi đi làm về chẳng may bị tai nạn giao thông. Con bé bị gãy xương đùi, chấn thương sọ não, liệt cả người không thể ngồi dậy được nữa.

Me-nuoi-con-ca-doi-cau-chuyen-nhan-van-xuc-dong-3

Đang khỏe mạnh, tháo vát giờ con bé nằm một chỗ, không làm được gì. Vợ bị như vậy được 2 năm, thì con trai tôi bảo: “Hay là đưa cô ấy về bên ngoài ông bà ngoại đi mẹ. Con không sống thế này mãi được”.

Nghe con trai nói vậy tôi sốc lắm, mắng nó một trận: “Vợ ốm đau nằm đấy chưa được bao lâu mà mày đã lo tìm đường cho bản thân. Sao tệ thế hả con?”

Quảng cáo

Thời gian đó hai mẹ con cãi nhau suốt. Nó vẫn cương quyết làm đơn ly hôn vợ, tôi giận đuổi luôn nó ra khỏi nhà. Tôi thật sự không thể chấp nhận được đứa con bạc béo như vậy. Nó cũng dọn đồ đi, từ đó không thấy thò mặt về nữa.

Ông bà thông gia nghe tin xuống xin đón cháu ngoại với con gái về trên nhà chăm sóc, nhưng tôi bảo: “Nếu ông bà thương thì đón bé Chi về trên đó cho nó học hành, còn để con dâu ở lại đây tôi chăm. Giờ bên nào cũng neo người, cứ chia ra thế mà đỡ đần nhau”.

Tôi nói vậy, ông bà thông gia cũng đồng ý. Thỉnh thoảng họ lại xuống thăm con gái, đưa cho tôi dăm ba triệu thuốc thang để lo cho con bé. Tôi cũng bán miếng vườn con con lấy tiền gửi ngân hàng để thuốc thang cho con dâu. Ngoài ra, tôi cũng mở quán trà nước ngay trước cửa nhà, kiếm được đồng nào hay đồng đó để lo cho hai mẹ con.

Me-nuoi-con-ca-doi-cau-chuyen-nhan-van-xuc-dong-1

Thương nhất là con dâu tôi, bị liệt nhưng vẫn biết hết mọi chuyện. Cứ thấy mẹ lau người, bón cháo là lại ứa nước mắt vì sợ tôi vất vả. Nhưng lần nào tôi cũng cười bảo con bé: “Giờ mẹ coi con như con gái rồi. Cứ ở đây mẹ nuôi con cả đời, không phải đi đâu hết!”.

Nói thế nó lại khóc, nước mắt nước mũi chảy ướt cả cổ. Nhìn con bé như vậy, tôi thương quá. Lúc nó về đây phải chịu bao nhiêu thiệt thòi, khi còn khỏe mạnh thì vất vả kiếm tiền nuôi cả nhà, nhưng khi bị bệnh thì chồng lại bỏ đi. Thử hỏi đời người phụ nữ còn gì đau đớn hơn thế nữa. Tôi tự nói với mình rằng: “Không sao cả, có mẹ ở đây rồi, mẹ nuôi con cả đời!”. Không biết cái thân già này còn sống được bao lâu, nhưng dù thế nào tôi cũng sẽ cố chăm sóc, bù đắp cho nó.

Xem thêm: “Con nhà giàu” – Câu chuyện thấm thía về sự hài lòng trong cuộc sống

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo