Lên thành phố tìm mẹ - Câu chuyện nhân văn cảm động
Nhìn thằng nhóc gầy gò, đói lả vì lên thành phố tìm mẹ mà tôi thương quá đỗi. Có những phận người từ nhỏ đã thiếu thốn, thua thiệt nhưng chưa bao giờ ngừng vươn lên, ngừng cố gắng vì một tương lai tươi sáng hơn.

Hôm nay trời mưa, vừa học xong cảm thấy đói bụng nên tôi ra quán quen ăn phở. Đang ngồi ăn thì nghe có tiếng gọi của thằng nhóc: “Chú ơi, bán cho con ly trà đá”.
Tôi để ý thấy nó lấy từ trong túi quần ra 7 ngàn, 2 ngàn trả ly trà đá còn tờ 5 ngàn thì bỏ túi lại. Trời vẫn mưa to, nó ngồi khép nép trên chiếc ghế con, dáng người gầy ốm với ánh nhìn nhút nhát.
Đang lúc vắng khách, anh bán phở ngồi hỏi chuyện mới biết thằng nhóc quê ở An Giang, nó kể: “Ba con mất lâu rồi. Mẹ con lên đây đi làm cũng hơn năm rồi, mà từ lúc mẹ lên đến giờ không thấy về, cũng chẳng nghe tin tức gì. Con có đứa em nữa, hai anh em giờ đang ở với ngoại. Ở nhà con đi làm phụ ráp tủ cho người ta để kiếm thêm chút tiền phụ ngoại nuôi em”.
“Con năm nay bao nhiêu tuổi?”
“Dạ, con 14, còn em con thì 10 tuổi, đang học lớp 4”
“Thế nay con lên đây làm gì?”
“Dạ… ngoại con mất, con lên đây tìm mẹ”, giọng nó nghẹn lại, đôi mắt đỏ hoe.
“Thế con có số điện thoại mẹ không?”
“Dạ có chứ, nhưng mà từ Tết giờ số đó không liên lạc được. Lúc trước con có nghe mẹ nói làm ở Long Thành, nên con vô đó tìm nhưng không thấy mẹ đâu. Hết tiền nên con đi bộ từ Long Thành về đây, định mua ly trà đá uống cho đỡ khát rồi đi bộ ra bến xe miền Tây để tìm xe xin về nhờ ạ!”, nó buồn buồn kể lại.

Thấy nó đói, anh chủ quay người gọi vào làm cho nó bát thở. Nhìn dáng vẻ xì xụp nhanh gọn thế kia chắc nó cũng phải mấy ngày chẳng có gì vào bụng rồi.
Chờ nó ăn xong, anh chủ hỏi: “Thế giờ tính sao?”.
“Dạ, giờ con đi bộ ra bến xe xin nhờ xe về thôi ạ!”
“Không, ý chú hỏi là ba mất, mẹ không tìm thấy, ngoại cũng mất rồi thì hai an hem tính thế nào?”
“Dạ… trước khi lên đây con có gửi em cho bà con, giờ tìm mẹ không thấy nên con về đón nó, rồi kiếm thêm việc để làm cho nó đi học ạ!”
Ngập ngừng một lúc, nó lại nói thêm: “Con làm lương tháng có 2 triệu rưỡi, giờ con về phải xin thêm việc khác, có cỡ nào con cũng lo cho em đi học đầy đủ, không cho nó nghỉ học như con được. Con trai không đi học còn được, chứ con gái phải đi học mới tốt”.
Trong lúc chờ nó nghỉ mệt, tôi nói với anh chủ quán để em chở nó ra bến xe mua vé cho nó về An Giang. Rồi tôi quay sang bỏ nó: “Để anh chở mày ra bến xe!”.
Trước khi đi, anh chủ quán dúi vào túi nó 100 ngàn và nhỏ giọng bảo tôi: “Em đưa nó ra bến xe, lo cho nó về giúp anh, chứ nhìn thương quá!”.
Ngồi lên xe tôi, nó quay lại, cúi đầu thật sâu, giọng nói to: “Con cảm ơn chú ạ!”.
Chở nó ngồi sau, nhìn cơn mưa chiều ở Sài Gòn tự dưng mắt tôi cứ cay cay…
Sưu tầm
Đọc thêm
Năm đó khi yêu nhau, chúng tôi đã đặt ra ám hiệu riêng chính là gấp tờ 1 đô thành hình tam giác và gửi cho nhau qua bưu điện thay cho lời báo bình an.
Việc thờ cúng gia tiên nhà chồng là trách nhiệm của con dâu như tôi vì con gái đã lấy chồng thì với nhà mẹ đẻ như bát nước đổ đi ư?
Nợ ba và các con kiếp này mẹ đã trả hết. Từ giờ hãy để mẹ được sống đúng ý mình. Ba với mẹ không ai xấu cả, chỉ là cả hai không phải mảnh ghép hoàn hảo của nhau.
Tin liên quan
Lê Hoàng Quỳnh (22 tuổi), sinh viên Trường ĐH Khoa học xã hội và nhân văn (ĐH Quốc gia Hà Nội) đã vượt nghịch cảnh vươn lên với nhiều thành tích đáng nể.
Tuy bản thân mang nhiều bệnh khó chữa, người phụ nữ này vẫn cố gắng vươn lên, làm cô giáo gieo chữ miễn phí cho trẻ em.
Không may mất cả bố lẫn mẹ, nữ sinh Sơn La này vẫn nỗ lực vươn lên học hành, xuất sắc đạt học bổng RMIT Việt Nam.
Bài mới

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.