Liên hệ với chúng tôi

Ngẫm

Bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão – Câu chuyện nhân văn sâu sắc

“Bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão” khiến nhiều người xúc động bồi hồi, đừng bao giờ quên hai chữ gia đình ngay cả khi về già…

Bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão – Câu chuyện nhân văn sâu sắc

Xuất bản:

Diệu Nguyễn
Bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão – Câu chuyện nhân văn sâu sắc
Photo: internet

Câu chuyện “Bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão”

Năm nay tôi 82 tuổi, có 4 người con, 11 đứa cháu và 2 chắt. Hiện tại tôi đang sống trong một căn phòng rộng chừng 12m vuông. Bây giờ tuy không còn nữa, những thứ xa hoa phù phiếm cũng không có, nhưng bù lại tôi được chăm sóc tận tình từ A đến Z. Hằng ngày, tôi có người lo dọn dẹp phòng, chăn ga gối nệm sạch sẽ, cơm nước được dọn lên tận nơi, mỗi ngày còn được đo huyết áp,… nói chung tôi không làm gì cả, mỗi giờ trôi đi đó là sự hưởng thụ trong tuổi già.

Nhưng tôi nhớ, nhớ tiếng cười đùa của lũ cháu, tôi không còn thấy chúng lớn tiếng cãi nhau rồi vật nhau, không còn được là trọng tài để phán xử đứa nào đúng, đứa nào sai. Tôi nhớ chúng nhiều lắm! Tôi thèm được trở về nơi chốn cũ để tận hưởng không gian ấm áp của một thứ gọi là “gia đình”.

Buc-thu-cua-mot-cu-ba-o-vien-duong-lao-cau-chuyen-nhan-van-2

Các con tôi, có đứa thì cách 15 ngày đến thăm tôi một ngày, có đứa thì ba bốn tháng mới thấy chúng một lần và có đứa thì chưa thấy mặt nó đâu kể từ khi tôi đến viện dưỡng lão này.

Tôi nhớ da diết căn bếp ấm cúng của mình, nơi đó tôi đã làm đủ các loại bánh. Trong tiềm thức của tôi vẫn còn vẹn nguyên mùi bánh nướng thơm ngậy. À, còn mảnh vườn sau nhà nữa, đào xới đất để trồng rau, trồng hoa cũng là do một tay tôi làm. Giờ thì mất hết rồi!

Tôi có sở thích đọc sách, giờ vẫn luôn có cuốn sách bên mình nhưng tôi không đọc được vì mắt đã mờ.

Quảng cáo

Tôi không biết mình còn bao nhiêu thời gian nữa, còn bao lâu tôi phải sống trong sự cô đơn và chờ đợi này. Nên tôi nghĩ mình phải viết một bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão để nói lên những điều mình suy nghĩ và trăn trở. Ở căn phòng này xem như ngôi nhà cuối đời của mình, tôi cố gắng xua đuổi nỗi buồn trong sinh hoạt hằng ngày, tôi như một nhóm trưởng, giúp những người tồi tệ hơn tôi trong giới hạn cho phép của tôi. Qua những mẩu chuyện vui trong sách, tôi nói ra những lời an ủi với họ và cũng là cho chính tôi. Chúng tôi hát cùng nhau một bài hát cũ và hôm sau tôi biết được người bạn phòng bên đã ra đi mãi mãi…

Buc-thu-cua-mot-cu-ba-o-vien-duong-lao-cau-chuyen-nhan-van-1

Họ nói bây giờ tuổi thọ kéo dài hơn. Tại sao? Tôi phải sống trong nỗi cô đơn dài nữa ư? Lấp đầy sự trống trải bằng cuốn album hình mà tôi đem theo tới, trong đó có hình cưới của tôi, hình lúc tôi sinh đứa đầu tiên đến đứa cuối, hình tôi cười sung sướng khi ẵm đứa cháu đầu lòng, rồi đứa chắt bụ bẫm bên bà già đã đầy nếp nhăn,… Hình gia đình đầy đủ, hình lúc ông chồng già của tôi bỏ tôi mà đi về với Chúa. Đó là tất cả những gì tôi có!

Tôi hy vọng bức thư của một cụ bà ở viện dưỡng lão này sẽ giúp các thế hệ tiếp theo hiểu rằng gia đình là một đại gia đình gồm nhiều thế hệ, gọi là sóng sau dồn sóng trước như một chu kỳ tuần hoàn sinh lão bệnh tử. Đừng bao giờ quên hai chữ gia đình ngay cả khi về già.

Xin đừng cho con tôi xem lá thư này!

Grandma Maria loves you!

Xem thêm: Bố mẹ Hà Lan chia sẻ bí quyết nuôi dạy được những đứa trẻ hạnh phúc nhất thế giới

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo