Sự hy sinh của mẹ - Câu chuyện nhân văn cảm động

Nhìn thấy cử chỉ âu yếm mẹ dành cho bố, chúng tôi thầm nể phục sự hy sinh của mẹ. Nhờ có mẹ mà chúng tôi được khôn lớn trưởng thành trong tình yêu thương.

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Hơn 70 tuổi, mẹ tôi vẫn ngồi cần mẫn đan nón. Mặc dù có lương hưu nhưng mẹ vẫn làm việc để đỡ buồn chân tay, phần cũng muốn có thêm thu nhập để phụ giúp con cháu. Mẹ vừa khâu nón, vừa mỉm cười, nhưng dù có cười to, ánh mắt mẹ vẫn hiện hữu một nỗi buồn sâu thẳm.

Tôi vẫn nhớ rõ ngày đầu tiên bố bị bệnh là lúc tôi đang học lớp 1. Mọi người trong nhà hốt hoảng đưa bố đi viện bằng xe ba gác, còn tôi bé nhất nên ở lại trông nhà. Sợ bố không qua khỏi, tôi nước mắt lưng tròng, bắc ghế với lên ban thờ các cụ, thắp nén nhang cầu mong bố nhanh khỏi bệnh. Vậy mà cũng 30 năm có lẻ trôi qua rồi…

Tôi sinh ra trong một gia đình có bố làm bộ đội, mẹ làm giáo viên. Nhà tôi tuy đông anh em nhưng vì là con út nên tôi luôn được mọi người chiều chuộng. Gia đình tôi lúc nào cũng rộn tiếng cười. Ấy vậy mà chỉ trong một đêm, cái không khí ấm áp ấy chẳng còn nữa, thay vào đó là những cơ cực, khiến người phụ nữ mỏng manh, yếu đuối như mẹ tôi phải gồng mình đứng dậy lo toan. Bố tôi bị tai biến, nằm liệt giường ở viện. Ngoài giờ dạy học, mẹ phải tranh thủ lên chăm bố. Bốn 4 em tôi ở nhà tự trông nhau, chưa phụ giúp được gì, chỉ biết cầu mong cho bố mau khỏi bệnh. Những lúc tranh thủ được về nhà, mẹ chỉ kịp nấu cho chúng tôi bữa cơm “tươi” có thịt, rồi lại vội quay đi.

Ông bà nội tôi mất sớm, bác gái lấy chồng tít trong Nam, kinh tế khó khăn nên 20 năm rồi chưa về thăm quê lấy một lần. Nhà khó khăn, lại thêm con nhỏ, neo người, mọi gánh nặng đổ dồn lên đôi vai mẹ.

su-hy-sinh-cua-me-cau-chuyen-nhan-van-cam-dong (1)

Những năm bố ốm, một mình mẹ xoay sở thuốc thang, nhiều lần bệnh viện trả về, bố khuyên mẹ nên chấp nhận số phận. Nhưng mẹ kiên quyết bảo “còn người, còn của”. Nhà có gì mẹ cũng bán hết để lấy tiền thuốc men cho bố. Là giáo viên, mẹ xin dạy dồn tiết, dạy xong lại đạp xe hơn 30km đến bệnh viện chăm chồng. Anh chị tôi lớn hơn thi thoảng đi học về cũng tranh thủ chăm bố đỡ đần mẹ. Những lúc đó mẹ lại đi bắt cua, bắt rắn, làm kem… bán lấy tiền xoay xở thuốc men cho bố và nuôi chúng tôi. Có những lúc hàng xóm hay bạn bè đến chơi, nhìn vào căn nhà đơn sơ không có lấy một món đồ giá trị, người chồng ốm đau và 4 đứa con đang tuổi ăn học, ai cũng lắc đầu. Có người còn khuyên mẹ tôi từ bỏ để bắt đầu cuộc sống mới cho đỡ vất vả. Những lúc đó, mẹ thường ôm chúng tôi vào lòng, nắm chặt tay bố mà khóc rồi tự hứa: “Không bao giờ mẹ làm thế đâu các con ạ!”.

Mấy chục năm trước, y học chưa phát triển, căn bệnh liệt dây thần kinh trung ương của bố khiến các y bác sĩ đều bó tay. Bố cứ vậy, lúc mê, lúc tỉnh, thậm chí có những lúc bố không nhận ra mình là ai, đuổi vợ, đánh con. Rồi có thời gian bố nằm liệt cả tháng trời, mẹ lại phải nâng giấc, vệ sinh cá nhân để người bố luôn sạch sẽ. Những lúc đó, mẹ hay nói với chúng tôi rằng, các con đừng chấp, phải thương, phải trò chuyện với bố để bố nhanh khỏe nhé.

Đưa bố về nhà chăm sóc, mẹ cũng đỡ phải đi lại vất vả hơn vì không phải đi lại xa xôi nữa. Những đêm dài thao thức không ngủ, chăm chồng, mẹ gầy sọp đi, mắt thâm quầng. Nhưng mẹ không một lời oán trách, chỉ thương chúng tôi thiệt thòi, thiếu thốn. Những lúc nhìn thấy con nhà hàng xóm được bố dẫn đi chơi, mẹ lại ôm tôi – đứa con út vào lòng như để nói rằng: Mẹ sẽ thay cha chăm sóc các con.

Trước kia, còn nhỏ chưa hiểu chuyện, đã có lúc tôi còn nghĩ nếu bố mất đi thì có lẽ mẹ sẽ đỡ vất hơn. Nhưng lớn hơn, nhìn thấy những lúc mẹ đau khổ khi tưởng bố không qua khỏi, tôi lại sợ cái suy nghĩ ngu dại của mình xảy ra. Nhiều lúc tôi hỏi vì sao mẹ lấy bố, mẹ lại mỉm cười nói: “Ngày trước, mẹ cũng có nhiều người tán tỉnh lắm đấy, nhưng bà ngoại thường bảo bố con nghèo nên sẽ thương, sẽ biết trân trọng mẹ. Ngẫm cho cùng là cái duyên, cái số thôi con”.

30 năm chăm chồng ốm, mẹ vẫn còn nhớ như in chuyện 12 lần đặt áo quan sẵn chuẩn bị cho bố. Có lúc thì vào mùa nóng, có khi lại vào mùa đông giá rét. Đặc biệt, có lần 30 tết, ai nấy đều tưởng bố hấp hối ra đi luôn nên hàng xóm láng giềng đến quanh nhà, người lo đặt áo quan, người căng bạt… Nhưng ông trời thương, bố lại tỉnh.

Nhà tôi có 4 anh chị em, thì có tới 3 người phải cưới chạy tang, vì lúc nào cũng nơm nớp lo sợ bố mất, phải hoãn đám cưới. Những lúc dựng vợ, gả chồng cho con xong, mẹ lại vào thì thầm với bố rằng, các con đã lớn khôn, nay là ngày vui mà sao ông không tỉnh lại? Giọt nước mắt, nỗi buồn, niềm vui cứ vậy xen lẫn. Buồn vì chồng vẫn nằm đó suốt mấy chục năm nay, vui vì các con đã khôn lớn, xây dựng tổ ấm cho mình. Năm tháng qua đi, nhờ vào tình thương bao la của người vợ đảm, sự hy sinh chăm sóc của mẹ, mà bố tôi đã dần dần ổn định sức khỏe, ai cũng bảo như một phép màu kỳ diệu.

Năm nay bố tôi đã 75 tuổi, còn mẹ 73 tuổi. Mặc dù bố không khỏe mạnh như người ta, nhưng vẫn có thể đi lại, trò chuyện với mọi người và quan trọng như mẹ tôi hay nói: “Bố vẫn là cái bóng, dù không là chỗ dựa, nhưng vẫn là người hiểu những gì mẹ tâm sự, là nơi mà khi đi mẹ lại muốn về”.

Mỗi lúc nhắc tới chuyện xưa, mẹ thường bảo yêu với bố rằng: “Ông là cái nợ mà tôi chưa trả xong trên đời này”. Bố tôi vốn ít nói, chỉ nhìn mẹ tủm tỉm cười. Nhưng hơn ai hết, bố biết tính mạng mình có được là nhờ sự hy sinh, chăm sóc của người vợ. Tay bố run run vì mắc bệnh Parkinson do dùng nhiều thuốc, không cầm được bát cơm lên. Mỗi bữa ăn, mẹ tôi lại nhẹ nhàng bón những miếng cơm, miếng cháo cho bố. Nhìn thấy cử chỉ âu yếm ấy, chúng tôi thầm nể phục sự hy sinh của mẹ.

Giờ đây, khi chúng tôi đã khôn lớn, cũng có cuộc sống khá giả, muốn đón bố mẹ ở cùng, nhưng mẹ không đồng ý, bà nói rằng: “Con chăm cha, không bằng bà chăm ông”. Hai bố mẹ tôi vẫn sớm tối có nhau, tình yêu của mẹ chính là thước đo cho lòng nhân ái của một người phụ nữ Việt.

Xem thêm: Con sợ mất danh dự vì cha mẹ già ly hôn – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Đọc thêm

Cụ bà qua đời để lại tài sản hơn 5 tỷ đồng cho con rể, các con ruột không nhận được một đồng. Biết được lý do đằng sau, mọi người đều gật gù ủng hộ.

Hơn cả con ruột – Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Từ ngày về làm dâu, Ngân chưa bao giờ cảm nhận được chút tình cảm, quan tâm từ mẹ chồng. Lúc nào bà cũng cau có, trách móc, áp đặt con dâu làm theo ý mình một cách hết sức vô lý.

Mẹ chồng gia trưởng – Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Nhận được tin nhắn của con gái, ông cả đêm trăn trở, nghĩ mãi về con đường về nhà ngày mai. Gần 30 năm trước, khi rời khỏi nơi đó, ông chẳng bao giờ nghĩ sẽ có một ngày qua trở lại.

Đường về nhà chờ ba – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Cuốn sách "Muôn kiếp nhân sinh" chỉ khoảng 300 trang sách nhưng đã để lại nhiều bài học nhân sinh sâu sắc.

13 bài học sâu sắc từ cuốn sách 'Muôn kiếp nhân sinh'
0 Bình luận

"Nhà giả kim" không chỉ là một cuốn sách mà còn là nguồn cảm hứng cho hàng triệu người trên thế giới. Dưới đây là 10 bài học hay được rút ra từ sách.

10 bài học đáng nhớ từ cuốn sách 'Nhà giả kim'
0 Bình luận

"Những kẻ xuất chúng" của Malcolm Gladwell là một ngọn hải đăng soi rõ con đường phía trước. Qua mỗi trang sách, Gladwell không chỉ phá vỡ những quan niệm truyền thống về tài năng và nỗ lực, mà còn giúp chúng ta mở rộng tầm nhìn về những yếu tố không ngờ tới đằng sau những thành tựu vĩ đại.

Bạn sẽ thành công nếu thấm nhuần 5 bài học từ 'Những kẻ xuất chúng'
0 Bình luận


Bài mới

Tình cuối đời – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau cuộc hẹn, tôi mới thấm thía nhận ra tình cuối đời của mình, đó chính là tình với con với cháu chứ tìm đâu xa.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 11 giờ trước
Người xưa nói: Nếu gia đình có 3 khoảng trống này, con cháu khó giàu sang

"Gia đình có ba chỗ trống thì con cháu sẽ nghèo nhiều đời" - câu nói này không chỉ phản ánh quan niệm phong thủy mà còn gắn liền với sự thịnh vượng của các thế hệ tương lai trong gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 15 giờ trước
Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

Đề xuất