Người mẹ khùng – Câu chuyện nhân văn cảm động

Hưng có bà mẹ khùng. Mẹ Hưng khùng nhưng khôn với thương con lắm. Đi đâu thấy nhà ai có gì là bà sẽ vào xin ngay để đem về cho Hưng

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Ví như thấy người ta vừa đi lưới về, bà vào nói thằng Hưng nhà bà thích món cá kho lắm nhưng nhà không có tiền nên chẳng mấy khi nó được ăn. Bà nói khiến người ta mủi lòng, cho bà mấy con cá đem về ăn để thằng Hưng biết với người ta.

Nhưng cũng có những khi người ta không cho, ví như lúc nhà có giỗ chạp gì đó, thực phẩm mua đủ cho mấy mâm, có số lượng cả rồi làm sao cho được. Trong khi người ta còn đang áy náy thì bà đã thò tay vào bốc ngay miếng thịt đem giấu trong áo, xong chạy đi mất. Dần dà người ta đề phòng bà, có người còn đuổi mắng ngay mỗi khi nhìn thấy. Lòng thương cũng có giới hạn, thà người ta tự cho, chứ phải cho đâm ra khó chịu lắm. Con cái người ta cũng đói, của đâu mà đem cho người mãi nên dẫu có thương nhưng đành phải sống ác.

Bù lại, thằng Hưng rất ngoan, hiền và học rất giỏi. Tên của nó không bao giờ lọt khỏi danh sách khen thưởng tuyên dương dù phải học bằng những tờ giấy trắng xé từ những quyển vở cũ. Hưng lấy những tờ giấy đôi đóng thành vở học, còn những tờ giấy lẻ thì đem cắt xén cẩn thận, đóng thành quyển sổ tay xinh xắn để ghi chú hoặc làm nháp.

Mẹ Hưng không phải lúc nào cũng khùng, có những khi bà rất tỉnh táo, dọn dẹp nhà cửa, trồng được vài luống rau trước nhà, nuôi thêm đôi gà để lấy trứng. Mỗi lần thấy Giang, bà lại nói: “Mai kia lớn Giang làm con dâu mẹ nhé, thằng Hưng mà bắt nạt con cứ sang mách mẹ!”.

Lúc nhỏ Giang không hiểu lắm nên kệ và chưa khi nào thấy sợ bà. Nhưng lớn lên một chút, Giang bắt đầu hiểu từ “con dâu” mang ý là gì và đâm ra ghét Hưng. Hưng học giỏi ai cũng quý, nhưng làm con dâu một bà mẹ khùng khùng thì vênh vang gì mà ham. Thế là Giang thôi không chơi với Hưng nữa.

Mẹ Hưng ngày một quá đáng hơn trong việc cải thiện bữa ăn cho con trai. Bà ra đồng bắt tôm bắt cá, còn vào cả chuồng người ta lấy trứng. Xe đạp của người ta đi thăm đồng để trên bờ cũng bị bà dắt chạy. Hưng ngượng ngùng đi xin lỗi, nhưng dù Hưng có ra sức ngăn cản thế nào cũng không thể giữ chân được mẹ mình. Khóa cổng thì bà trèo rào, trèo không được thì bà đạp luôn bờ rào để đi cho dễ.

Bực nhất là bất cứ lúc nào bà gặp Giang cũng gọi “con dâu ơi!” và khoa chân múa tay khoe với mọi người “con dâu tôi đấy!”. Cái làng nhỏ xíu, ai cũng biết nhau, Giang thanh minh mãi nhưng không xuể, thế là cô tránh mặt mẹ con Hưng mọi lúc mọi nơi. Lên cấp 3, thay vì đi xuống thị xã học Giang lại xin bố mẹ cho lên nhà cậu trên thành phố ở nờ.

Nghe nói khi Giang đi, ngày nào mẹ Hưng cũng sang nhà gọi cô “con dâu của mẹ ơi” rồi đưa nào là khoai, ổi, hôm thì bó cải cúc là món cô thích. Lạ một điều là nhà ai bà cũng trèo cổng đi vào, duy chỉ có nhà Giang là không.

Có lẽ, cô yêu và lấy chồng có phần vội vàng cũng vì muốn thoát khỏi ác mộng “mẹ chồng điên” thời thiếu nữ. Lúc đưa chồng về thăm nhà, cô không gặp Hưng với mẹ, nghe nói là hôm ấy anh giữ mẹ trong nhà vì sợ mẹ phá nát chuyến thăm nhà của cô.

nguoi-me-khung-cau-chuyen-nhan-van-cam-dong

Giang sinh con gái đầu lòng, mẹ cô lên chăm nuôi thì kể mẹ Hưng bệnh ngày càng nặng. Hưng phải trói chân tay mẹ vào giường vì sợ bà đi lang thang phá nhà người ta. Hoàn cảnh khó khăn là thế nhưng Hưng học hành đàng hoàng, chí thú làm ăn lắm, chưa thấy yêu đương vợ con gì. Mẹ kể: “Cả làng cả xã ai chả biết Hưng có bà mẹ khùng, có đứa con gái nào dám yêu hay lấy nó đâu. Hầu mẹ chồng vốn là chuyện chẳng dễ dàng, còn là bà mẹ chồng khùng điên thì ai dám bước chân vào. Hoặc nếu có cô gái nào dám thì chắc gì thằng Hưng nó đã đồng ý”.

Giang cúi mặt ngắm con, nhớ lại lần cô gặp anh trên phố. Anh nghe ai mách phố ấy có ông thầy lang mát tay nên tìm tới bốc thuốc cho mẹ. Nhận ra nhau, cô thấy anh cao lớn đĩnh đạc hơn hồi xưa nhiều nhưng u tối. Anh hỏi cô sống vui không, có hạnh phúc không, cô gật đầu bảo có, không dám hỏi anh câu tương tự. Bởi cô biết, có hỏi thì câu trả lời cũng khiến cả người nói lẫn người nghe đều xót xa.

Bỗng một ngày, chồng Giang có người khác, anh nói anh thật lòng thương người kia. Cô nghe vậy thì bình tĩnh suy nghĩ vài ngày rồi quyết định chìa ra tờ giấy ly hôn, anh hơi kinh ngạc, cô cười bảo: “Ra tiệm thử tới thử lui chục cái áo mà mang về mặc vẫn thấy không hợp nữa là chồng”.

Những ngày tháng sau đó, nhà chỉ có hai mẹ con núm níu, rồi cô bỗng nhớ đến Hưng thế là tranh thủ ghe sang chỗ ông thầy lang bốc thuốc gửi về để anh khỏi cất công lên thành phố. Mỗi lần anh lên đều tốn cả nửa ngày, thời gian ấy để mẹ một mình ở nhà anh không yên tâm. Trong những gói thuốc gửi về, thi thoảng cô lại gửi kèm cho bà mấy bộ quần áo, mấy món linh tinh. Ngày xưa, bà quý cô nhất còn gì.

Hưng không từ chối những món quà cô gửi kèm, nhưng thường nhắn cô đừng mua nữa kẻo tốn kém. Và những lần nói chuyện gần đây nhất, cuối cuộc trò chuyện anh lại ngập ngừng bảo: “Có chuyện gì, báo anh biết ngay nhé!”.

Tất nhiên là cô “vâng ạ” rất tự nhiên, điều đó làm anh vui ra mặt, nhưng trong lòng cô biết, mình sẽ chẳng làm phiền anh vì những chuyện phiền muộn của bản thân.

Lúc nói chuyện, Hưng bảo mẹ anh hay nhắc đến cô, trong những phút giây tỉnh táo ít ỏi, mẹ thường nhắc về con bé Giang đen nhẻm dễ nuôi. Bà bảo: “Con bé ấy có đôi mắt biết nói, đẹp nhưng những người như vậy thường lận đận lắm”. Giang nghe anh nói thì phá lên cười: “Lận đận gì đâu, em thích bây giờ lắm, ưng ngủ thì ngủ, ưng ăn thì ăn, đi đâu làm gì không bị ai quản, giờ ai bắt em lấy chồng em còn mắng cho đấy!”.

Rồi một ngày nọ, mẹ Hưng mất. Bà không bệnh tật gì, đi trong giấc ngủ. Hẳn là trời thương nên trong khi người ta ốm đau thuốc thang thì bà đến lúc mất vẫn luôn khỏe mạnh. Những ngày cuối đời, nghe nói là bà không hát hò gào thét như bình thường mà hay ôm song cửa sổ thẫn thờ nhìn ra ngoài. Không biết ai nói mà bà biết Giang đã có con, bà có cháu nội rồi. Đến bữa, bà dành miếng cá trắng phau để sang bát bên cạnh nói với Hưng là để phần cháu nội. Trong vườn có quả ổi chín, bà nói để phần cháu nội, hẳn nó cũng thích ổi như mẹ nó.

Chiều ấy bà đòi đi tắm, bữa tối bà đòi Hưng nấu món canh cua rau muống. Hưng lấy làm mừng, nghĩ những thang thuốc mình bốc đã có tác dụng. Anh vui mừng gọi điện cho Giang, hẹn khi nào Giang đưa con gái về cho mẹ nhìn một lần.

Tối ấy, bà ngoan ngoãn lên giường, hát một bài trước khi ngủ thiếp đi. Và giấc ngủ ấy kéo dài muôn đời...

Giang ẵm con gái về, cay cay mắt nghĩ ngày mai Hưng sẽ thế nào, anh sẽ cảm thấy nhẹ nhõm hay chông chênh. Dù mẹ anh có điên dại nhưng vẫn là chỗ dựa để anh tựa vào. Cùng Hưng lên đồng thăm mộ mẹ anh, nhìn Hưng cõng con gái thoăn thoắt đi trước, Giang cũng mạnh mẽ đạp qua những bụi cỏ may băng băng về phía trước. Lúc chắp tay nhìn những sợi khói ngoằn ngoèo bay lên và tan trong ráng chiều, cô buột miệng: “Mẹ yên tâm ra đi nhé, con sẽ không để Hưng cô độc đâu”.

Xem thêm: Trung thu ở xóm trọ nghèo - Câu chuyện nhân văn xúc động

Bình luận
Mới nhất
Vui lòng để bình luận.

Đọc thêm

Ở tuổi 70, ông Thịnh đã có một đàn 7 đứa cháu nội, mà lại toàn là cháu trai, quậy phá vang trời. Mỗi lần chúng qua nhà là đầu ông muốn nổ tung vì quá ầm ĩ.

Đau đầu vì cháu nội – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Nhận được tin nhắn của con gái, ông cả đêm trăn trở, nghĩ mãi về con đường về nhà ngày mai. Gần 30 năm trước, khi rời khỏi nơi đó, ông chẳng bao giờ nghĩ sẽ có một ngày qua trở lại.

Đường về nhà chờ ba – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Đêm trung thu trăng đi theo dấu chân trẻ nhỏ khắp mọi miền vẫn không quên ghé thăm những xóm trọ nghèo nằm lọt thỏm giữa thành phố xô bồ.

Trung thu ở xóm trọ nghèo - Câu chuyện nhân văn xúc động
0 Bình luận

Tin liên quan

Sau nhiều năm viết về tài chính, nữ phóng viên Tanza Loudenback đã đúc kết được nhiều bài học đắt giá về tiền bạc mà ai cũng nên biết.

Cây bút tài chính lâu năm đúc kết 4 bài học tiền bạc đắt giá: Rủi ro là cần thiết để xây dựng sự giàu có
0 Bình luận

Tuy cố tỷ phú Charlie Munger đã qua đời, nhưng những bài học đầu tư đắt giá ông để lại vẫn có thể giúp chúng ta làm giàu.

3 bài học đầu tư đắt giá từ cố tỷ phú Charlie Munger: Mua cổ phiếu từ công ty tốt thay vì săn 'giá' hời
0 Bình luận

Thấy nhiều bạn bè khoe nhà ở tuổi 25, nữ nhân viên văn phòng này quyết định cắn răng vay mượn mua nhà và hối hận sau đó.

Hối hận vì vay nợ mua nhà chung cư để rồi vất vả suốt 7 năm: Bài học đau đớn vì bốc đồng
0 Bình luận

PC Right 1 GIF

Bài mới

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc'

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc". Thực ra, trí tuệ lớn nhất đôi khi không nằm ở việc biết nhiều, mà ở chỗ không để tâm đến những điều nên bỏ qua.

Hải An
Hải An 8 giờ trước
Tổ tiên nói: “Đáng sợ nhất là ngày mùng 1 tháng 7 âm” vì sao lại thế?

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Hải An
Hải An 23/08
Người xưa căn dặn: “Dù nghèo cũng chớ ăn lươn trông trăng”, vì sao?

Người xưa căn dặn: “Dù nghèo đến đâu cũng không nên ăn lươn trông trăng”, thoạt nghe ta dễ nghĩ đây chỉ là một kinh nghiệm ăn uống dân gian, nhưng kỳ thực, đó là lời nhắc nhở con cháu về cái gốc làm người, về phẩm giá và sự cẩn trọng trước những thứ dễ dàng mà nguy hiểm.

Hải An
Hải An 17/08
Người xưa nói: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”

Người xưa có câu: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”. Chỉ một lời răn nhưng là tinh hoa đúc kết từ bao đời, nhấn mạnh hai yếu tố cốt lõi của mọi thành công là chủ kiến và sự chuẩn bị.

Hải An
Hải An 27/07
“Xử đẹp” con riêng của chồng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Ông nắm tay bà, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Ông cám ơn bà nhiều lắm! Cảm ơn cách “xử đẹp” của bà suốt hơn 20 năm qua để gia đình được vẹn tròn, êm ấm.

Hải An
Hải An 26/07
Cổ nhân răn dạy: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”, càng ngẫm càng thấm!

Cổ nhân nói: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”. Chỉ một câu nói đơn giản nhưng ẩn sâu là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nhận thức, tầm nhìn và giới hạn tư duy của con người.

Thanh Tú
Thanh Tú 25/07
Cụ Cự “góa con” – Câu chuyện nhân văn xúc động

Nhìn 5 người con của cụ Cự ai cũng giỏi giang, thành đạt, mọi người trong làng ai nấy đều ngưỡng mộ, nghĩ rằng kiểu gì tuổi già của cụ cũng được hưởng phúc.

Hải An
Hải An 24/07
Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau”, càng ngẫm càng thấm!

Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau". Đó không chỉ là một nhận định triết lý, mà còn là một hồi chuông tỉnh thức giữa cuộc sống hiện đại đang ngày một rối ren, hối hả và rệu rã từ bên trong.

'Con lớn mà không trông em cho bố mẹ' - Câu chuyện đáng suy ngẫm

"Con lớn mà không trông em cho bố mẹ", lời mẹ trách sau khi em tôi ra đi mãi mãi ở tuổi 11. Lời nói ấy như nhát dao xoáy vào tim, theo tôi suốt cả cuộc đời...

Hải An
Hải An 22/07
Người xưa căn dặn: Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết.

Người xưa nói "Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết". Nghe tưởng đơn giản, nhưng càng ngẫm càng thấy thâm sâu.

Thanh Tú
Thanh Tú 18/07
Yên ổn tuổi già – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Nhìn cảnh con dâu xa lánh mẹ chồng, con trai cũng theo vợ không bênh vực mẹ một lời tôi chán nản xót thương cho tuổi già của chính mình… cả một đời vì con kết quả lại nhận về quả đắng.

Hải An
Hải An 17/07
Người xưa nói: “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái”, có nghĩa là gì?

Người xưa nói “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái.” Thoạt nghe tưởng là chuyện mua bán vùng miền, nhưng càng ngẫm, càng thấy câu này là lời dạy khôn ngoan về tư duy thích nghi, biết mình biết người và nghệ thuật xoay chuyển nghịch cảnh bằng sự linh hoạt và nhạy bén.

Hải An
Hải An 16/07
Bản di chúc 'tình người' - Câu chuyện nhân văn cảm động

Trước khi mất, vị doanh nhân đã để lại một bản di chúc thấm đẫm tình người: "Tiền của tôi hầu hết đến từ sự tranh giành, tâm kế trên thương trường. Chính họ đã khiến tôi hiểu được nguồn vốn lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh..."

Lão Tử nói: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư”, càng ngẫm càng thấm!

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Thanh Tú
Thanh Tú 14/07
Giá trị của người phụ nữ trong gia đình – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Người phụ nữ càng có giá trị, càng không so đo với người trong cùng một mái nhà. Bởi họ hiểu rằng, gia đình chính là để yêu thương, không phải để hơn thua.

Hải An
Hải An 13/07
Lão tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”, càng ngẫm càng thấm!

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.

Thanh Tú
Thanh Tú 12/07
PC Right 1 GIF
Đề xuất