Một cắc cũng không cho – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
“Một miếng khi đói bằng một gói khi no”, nếu ngày trước dì đừng cay nghiệt đến mức một cắc cũng không cho thì chị em nó đâu đến nỗi phải nhịn đói đi học.

Ngày nhỏ, cô bạn tôi có một tuổi thơ bất hạnh vô cùng, cha nghiện rượu, mẹ thì bỏ đi biệt xứ. Bạn lớn lên trong cảnh thiếu ăn, thiếu mặc, thiếu cả tình thương. Những chiều mưa rả rích, tôi luôn bắt gặp hình ảnh cô bé gầy ốm, xanh xao cắp bên nách chiếc rổ nhỏ đi vay gạo khắp xóm.
Một buổi chiều nọ, trời mưa buồn như thường lệ, người dì từ phương xa đến thăm nhà bạn. Cô bé vui mừng hớn hở chạy ra cổng đón dì. Người dì có vóc dáng cao ráo, ăn mặc thật thời ra với những bộ vòng vàng đeo kín cổ tay.
Khi vừa bước chân vào căn nhà rách nát, người dì nhíu chặt mày. Trên nền đất lạnh lẽo, cảnh người anh rể đang nằm trên manh chiếu cũ rách nát, tay ôm khư khư chai rượu, miệng lèm bèm chửi rủa đủ điều khiến người dì khó chịu, vội vã quay lưng bước ra khỏi căn nhà tối tăm, xập xệ ấy. Đó là lần đầu tiên và cũng là lần cuối cùng người dì đến thăm đứa cháu nhỏ của mình.

Người dì thẳng chân bước đi để lại đứa bé tội nghiệp đang khép nép bên cánh cửa nhà trông đợi một bữa cơm đầy ắp thức ăn giữa một chiều mưa hết gạo. Nó nhìn theo bước chân cao sang của người dì khuất dần khỏi ngõ, nước mắt chảy dài.
Sau này, cô bạn ấy xót xa khi nghe người ta kể lại rằng dì bạn từng mắng nhiếc: “Nhìn con bé nheo nhóc, tôi cũng định móc cho ít tiền nhưng trông đến bộ dạng say sỉn của thằng cha nó thì thôi miễn đi, một cắc cũng không có!”.
Nhiều năm trôi qua, cô bạn tôi ngày nào cũng đã trưởng thành, học hành thành đạt. Để rồi một ngày, khi bạn gặp lại người dì năm xưa, dì rút trong túi ra vài tờ 500 nghìn, dúi vào tay cô cháu, thỏ thẻ: “Dì cho con nè!”.
Nhưng cô bạn tôi bây giờ đã có một công việc tốt, một cuộc sống đủ đầy, đâu còn đói ăn, đói uống như ngày xưa nữa. Thế là cô ấy thẳng thừng từ chối tiền của dì, nói với giọng chua chát: “Nếu ngày nhỏ, dì cho con số tiền này, có lẽ con sẽ mang ơn dì lắm. Như vậy, chị em con đã có gạo ăn chứ không phải nhịn đói đi học. Nhưng giờ con đã tự lo cho mình được rồi, dì cất tiền lại đi, con không cần”.
Có một mảnh vỡ nào đó cùng rạn nứt trong đôi mắt của cả hai dì cháu…
Sưu tầm
Xem thêm: Chú chó tình nghĩa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
Đọc thêm
Nhìn cậu bé sáng sủa, đẹp trai ấy chẳng ai có thể nghĩ rằng cậu ấy chỉ mang trí não của đứa bé 5 tuổi và không bao giờ làm bài được trên lớp.
Sài Gòn đâu thiếu món ăn ngon, nhưng tuần nào tôi cũng ăn vài ba bữa cơm độn khoai. Hổng biết sao tôi cũng y như má, mỗi lần cắn củ khoai trong nồi cơm là mỗi lần rớt nước mắt.
Trái cam tròn nên lăn qua lăn lại. Yêu thương tràn đầy khi ta cho đi cũng sẽ được nhận lại. Hạnh phúc gia đình chỉ đơn giản thế thôi!
Tin liên quan
Những người có lòng tham thì lúc nào cũng thích lợi dụng người khác. Đối với họ, tình bạn chẳng là gì cả. Vì thế cổ nhân mới dặn phải tránh bằng mọi giá.
Cổ nhân dạy, những kẻ tiểu nhân thường có nhiều mưu mô thâm hiểm. Họ sống vì bản thân và sống bất chấp mọi thủ đoạn.
Có thể bạn không biết, nốt ruồi đỏ ở trong lòng bàn tay được xem là biểu tượng của sự giàu sang, phú quý.
Bài mới

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.