"Món quà quý nhất với mẹ lúc này" - Con ơi con có hiểu?
Quà cho người già, không gì quý giá hơn là ân cần chia sẻ, chịu ngồi xuống trò chuyện và lắng nghe của từng đứa con mà mẹ đã sinh ra, đã cưu mang, dạy dỗ nuôi nấng cho đến ngày khôn lớn.

Cuối tuần, con trai cả qua biếu mẹ hộp sữa. Mẹ hỏi: "Sữa gì đó, mẹ uống được không, có đắt lắm không con?".
Chưa nghe hết lời mẹ đang hỏi, người con trai đã lao ra xe: "Thôi thôi… con bận lắm, con đi đây, mẹ cứ uống đi…, sữa tốt đó".
Giữa tuần, con gái ghé qua cho mẹ cân táo Mỹ. Vừa vào nhà, con gái đã quát ầm ĩ: "Mẹ ơi… sao mẹ bầy hầy vầy, lần nào con đến cũng phải dọn".
Mẹ nói: "Mẹ muốn mua cái ấm nước siêu tốc mới vì cái ấm này mua lâu rồi, giờ đã cũ lắm".
Con gái lại lớn tiếng: "Mẹ lại lẫn nữa rồi. Ai bảo mẹ cái ấm này mua lâu rồi".
Mẹ im bặt, nhìn con gái dọn dẹp nhà với thái độ có vẻ càu nhàu, hành động không được nhẹ nhàng. Mẹ lại rụt rè bảo: "Cái ấm nó cũ…". Con gái đùng đằng tiếp: "Thôi, mẹ già yếu mẹ ngồi yên cho con nhờ, có mua ấm mẹ cũng đâu có dùng".
Thế rồi, con gái đi ra xe, miệng còn lẩm bẩm: "Người ta đã bận còn nhì nhằng phát mệt…".
Có lần mẹ già buột miệng: "Nhà này mẹ thương nhất thằng Út, mẹ mong gặp thằng Út nhất". Cáс con hậm hực bảo: "Mẹ cưng thằng Út nhất, muốn gặp nó nhất là đúng rồi. Nó không cho mẹ được đồng nào bánh nào, vậy mà mẹ vẫn thích và thương nó nhất…!".

Các con đâu hiểu nỗi lòng của mẹ. Sở dĩ, người mẹ già thích gặp Út nhất là vì mỗi lần Út đến thăm mẹ, tay chẳng có quà gì nhưng nó luôn vui vẻ bóp vai mẹ, kể cho mẹ nghe chuyện của nó. Nó hỏi thăm bao điều về mẹ, về các anh chị. Nó sà xuống cạnh bên mẹ, vui vẻ bảo: "Mẹ có chuyện gì vui kể con nghe đi".
Vậy là mẹ ngồi kể cho nó nghe đủ thể loại chuyện xưa nay, chuyện nọ rồi chuyện kia, có khi vừa kể xong mẹ quên rồi kể lại.
Út chỉ ngồi chăm chú nghe, thỉnh thoảng ghẹo: "Ơ, chuyện này mẹ vừa kể rồi, mẹ kể chuyện kháс đi…".
Con trai út dành vài tiếng đồng hồ nghe mẹ kể chuyện, gật gù và mỉm cười. Thấy mẹ kể chuyện đến mệt, anh mới xin phép ra về…
Những món quà mà con cả, con gái mang sang, chất đống để đấy, mẹ chẳng dùng vì tuổi già sức yếu đâu ăn uống được gì nhiều. Mẹ cũng không dám nhiều lời vì sợ con bảo là mẹ đã lẫn, quên trước quên sau.
Mẹ thích gặp Út bởi nó là món quà duy nhất của mẹ lúc này, ít ra thì có một người thân chịu ngồi lắng nghe và trò chuyện với mẹ.
Nhiều lúc khi vắng các con, mẹ chỉ biết ngồi nhìn bức tường trắng trong im lặng. Chị giúp việc cũng uể oải với cái lẫn khi tuổi tác của mẹ đã cao, mỗi khi nghe mẹ cất tiếng là chị ấy bỏ đi mất.
Đôi lúc mẹ buồn… mẹ nhớ cáс con, mẹ nhớ chuyện xưa…, rồi mẹ lẩm bẩm nói chuyện một mình như đang nói cho chính mẹ nghe…
Xem thêm: Món quà vô giá: Câu chuyện xúc động, đúng là ở hiền gặp lành
Đọc thêm
Người sống một đời, không phải tất cả mọi thứ đều là đương nhiên, tri ân và cảm ân, mới là trưởng thành. Có 10 ân huệ mà mỗi chúng ta cần phải ghi nhớ mỗi thời mỗi khắc.
Một đêm nọ, có 3 con chuột cùng nhau lục đồ ăn trong một căn bếp nhỏ. Chúng đồng loạt reo mừng khi phát hiện một chum mỡ thơm ngon.
Những câu ca dao, tục ngữ mà cha ông để lại đều ẩn chứa đạo lý thâm sâu, trong đó có câu "nhìn gót chân của mẹ, hiểu được tính tình con gái ba bốn phần".
Bài mới

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.