Mãi mãi là bao lâu? – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
Tôi nghĩ năm ấy anh si mê chị thật lòng, hãnh diện sung sướng vì có được chị cũng là thật… nhưng rồi năm dài tháng rộng, mãi mãi cũng chỉ là một thoáng thanh xuân.

Năm anh 30 tuổi, chị mới 24 tuổi, đang độ tuổi thanh xuân, xinh đẹp. Anh đen trùi trũi, làm việc đồng áng hùng hục như trâu mộng, chẳng biết mệt mỏi là gì. Tính anh cũng lầm lì, ít nói. Chị thì trái ngược hoàn toàn, trắng nõn nà, lại dịu dàng, khéo léo vô cùng. Chị bán hàng xén ở chợ, coi như chân tay cũng được sạch sẽ, nhàn nhã hơn các cô thôn nữ khác trong làng.
Anh để mắt đến chị cũng được mọi người xem là trèo cao. Mẹ chị là người đanh đá có tiếng trong vùng, nên dù chị xinh đẹp là thế nhưng chẳng mấy ai dám dây vào. Anh cưới được chị cũng xem là kỳ tích với sự kiên nhẫn cao độ.
Lấy chị xong, anh càng yêu thương, chiều chuộng chị bội phần. Anh hăng hái làm lụng bất kể ngày đêm. Chị lấy anh về cũng là vợ hiền dâu thảo, hòa nhã đang trang nên chưa từng làm mếch lòng ai. Nhà cửa gia đình êm ấm, nhẹ nhàng khiến ai cũng ngưỡng mộ.

Rồi anh chị có với nhau 2 người con, 1 trai 1 gái. Người làng ai nấy đều tấm tắc khăn “đẹp như tranh vẽ”. Hằng ngày, chị vẫn bán hàng xén ngoài chợ, anh cũng chăm chỉ việc đồng áng.
Suốt những năm tháng tuổi thơ của mình, tôi luôn chứng kiến gia đình ấy hạnh phúc, đầm ấm, lúc nào cũng tràn ngập tiếng cười…
Sau này tôi lên thành phố học đại học, xa quê, xa hết những người làng thân yêu ấy. Rồi bỗng một ngày tôi gặp lại chị, chị béo hơn một chút, da cũng rám đi đôi phần do tuổi tác, nhưng nụ cười và giọng nói vẫn dịu dàng, ngọt ngào như thuở nào. Mẹ tôi thì chép miệng thở dài kể chuyện về anh chị. Tôi nghe mà sửng sốt vô cùng…
Hóa ra, anh phản bội chị, đi tìm sự mới lạ bên một người đàn bà khác. Mà người ấy không những xấu hơn chị mà còn từng “mèo mả gà đồng” với dăm bảy người đàn ông. Tôi nghe mà lòng buồn mênh mang. Hóa ra chẳng có gì là mãi mãi… Hẳn những năm tháng thanh xuân ấy anh si mê chị thật lòng, hãnh diện và sung sướng vì có được chị cũng là thật, sự chất phát đôn hậu khi ấy cũng là thật. Cho đến khi mọi thứ đi vào lối mòn… Mãi mãi là bao lâu?
Buồn tím của một chiều quê!
Sưu tầm
Đọc thêm
Cô giáo rơi nước mắt, nói với cậu học trò của mình: Con mới chính là người dạy cô, cho cô biết thế nào mới là giáo viên thực thụ.
Đọc sách không giúp bạn thông minh tức thì, nhưng nó sẽ giúp bạn trở thành phiên bản tốt hơn của chính mình. Đó là quá trình của tiềm thức
Nghe những lời ông cụ kể, khóe mắt tôi đỏ hoe. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi gặp một người con hiếu thảo đến vậy.
Tin liên quan
Những người có lòng tham thì lúc nào cũng thích lợi dụng người khác. Đối với họ, tình bạn chẳng là gì cả. Vì thế cổ nhân mới dặn phải tránh bằng mọi giá.
Trong nhân tướng học, người đàn ông nào sở hữu 5 nét tướng này chắc chắn là người không chung thủy, chớ nên đồng ý kết hôn.
Sống ở đời nên nhớ, tâm hại người thì không nên có, nhưng tâm đề phòng người nhất định phải có.
Bài mới

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.