Ly hôn vì mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Đáng lẽ vợ chồng tôi cũng chẳng đi đến việc ly hôn, nhưng vì mẹ chồng mà mối quan hệ của hai bên gia đình trở nên căng thẳng gấp bội.

Hải An
Hải An 26/05
Theo dõi

Vợ chồng tôi đang ly thân, chúng tôi không hợp từ lúc yêu nhau nhưng vẫn cố chấp cưới nhau để rồi bây giờ tự làm khổ cả hai, khổ cả bố mẹ đôi bên. Đáng lẽ chúng tôi cũng không đi đến bước này đâu, nhưng vì mẹ chồng mà mối quan hệ của hai bên gia đình trở nên căng thẳng gấp bội. Bố mẹ tôi kiên quyết bắt con gái phải  ly hôn và cắt đứng mọi thứ với gia đình thông gia.

Mâu thuẫn giữa hai nhà lên đến đỉnh điểm là sau sự cố chiều hôm qua. Chuyện là cuối tuần nên tôi đem con sang nhà ngoại chơi, tiện nhờ bố mẹ trông giúp để đi khám. Trước khi đi tôi có dặn ông bà cho cháu ngủ trưa, dậy thì cho ăn bữa xế xong là tôi về. Con bé đã gần 4 tuổi nên không cần phải chăm lo từng li từng tí.

Nào ngờ đâu mới đến phòng khám được một lúc, chưa đến lượt vào gặp bác sĩ thì mẹ tôi đã gọi điện hốt hoảng báo tin: “Con Bống mất tích rồi!”. Nghe mỗi vậy thôi là tay chân tôi đã bủn rủn. Lúc ấy trong đầu chẳng nghĩ nổi gì nữa, chỉ vội vã lấy xe chạy về nhà.

Về đến cổng nhà đã thấy hàng xóm bu đầy sân, mẹ tôi thì ngồi bệt dưới đất, tóc tai rối bù, khóc đến đỏ mắt. Bố tôi thì đang đứng cãi nhau với con rể. Chồng tôi nghe tin cũng vội vàng chạy sang, chưa kịp tháo mũ bảo hiểm đã đỏ mặt tía tai tra hỏi bố mẹ tôi sao lại để mất cháu.

ly-hon-vi-me-chong-cau-chuyen-dang-suy-ngam-1-0946

Mẹ tôi giọng nghẹn ngào kể là cho Bống ăn xong thì nó nằm xem tivi trên võng chỗ phòng khách. Lát sau thấy cháu ngủ say bố mẹ tôi mới ra vườn cho gà ăn, tiện thể vặt ít rau để đưa tôi mang về bên nội. Ông bà vắng mặt chỉ chừng 30 phút nhưng khi vừa quay lại thì thấy võng trống trơn. Tivi vẫn mở tiếng, cổng nhà thì mở nguyên. Ông bà hốt hoảng đi tìm khắp nhà, khắp xóm nghĩ là cháu tỉnh ngủ xong tự chạy đi chơi. Nhưng hàng xóm bảo không ai nhìn thấy Bống, có người còn bảo có khi nào bị bắt cóc không khiến bố mẹ tôi sợ run cả tay chân.

Tôi trấn an bố mẹ rồi cố gắng bình tĩnh để nghĩ cách xử lý, nhưng chồng tôi thì cứ chửi bới loạn lên, dần mất kiểm soát cả về hành vi lẫn ngôn ngữ. Anh chửi bậy nói láo, xúc phạm bố mẹ tôi, đổ lỗi cho ông bà thờ ơ không trông cháu cẩn thận. Bố tôi nghe vậy thì không kìm được cơn tức giận, cãi nhau tay đôi với con rể, còn tát cho chồng tôi 2 cái vì tội hỗn láo.

Đang lúc hỗn loạn chưa biết làm sao, hàng xóm chuẩn bị gọi báo công an thì mẹ chồng tôi bỗng dưng xuất hiện. Bà dừng xe trước cổng, phía sau là cái Bống con tôi. Ai cũng ngạc nhiên hỏi bà tìm thấy Bống ở đâu thì mẹ chồng tôi thản nhiên đáp: “Tôi qua đón nó ra chợ chơi chứ có phải nó đi lạc đâu”.

Bố tôi đang vật lộn với con rể dưới đất xong nghe vậy thì sững sờ ngồi im. Mẹ tôi gạt nước mắt mừng rỡ, vội chạy tới bế cháu nhưng mẹ chồng không cho. Mẹ chồng chê bố mẹ tôi vô trách nhiệm, để cháu nằm một mình không trông, ai bế đi cũng không hay biết. Mẹ tôi nghe vậy thì ấm ức bảo bà qua chơi không nói câu gì, để gia đình đôi bên đánh nhau sứt đầu mẻ trán.

Thật sự cảnh tượng lúc ấy vô cùng lộn xộn. Chồng tôi còn bị bố vợ đánh rách cả tay áo. Hàng xóm thì bu đông bu đỏ lại, đang can ngăn đánh nhau lại quay sang khoanh tay hóng hớt. Tôi ngại nên nhỏ giọng mời mọi người đi về, để gia đình giải quyết nội bộ với nhau.

Vì chồng tôi xúc phạm nhầm bố mẹ vợ nên anh ấy rất xấu hổ và ân hận. Còn bố mẹ tôi thì nhất quyết không tha thứ cho cậu con rể hỗn láo, thậm chí nhân cơ hội này giục tôi ly hôn luôn, ôm Bống về cho ông bà nuôi chứ không thể để cho nhà nội như thế dạy dỗ được.

Cuộc họp mặt tối qua của 2 bên gia đình diễn ra khá căng thẳng. Kết cục là không thể hàn gắn được cái gì. Và chuyện mẹ chồng tự ý bế cháu đi chỉ là giọt nước làm tràn ly...

Xem thêm: Mua nhà tặng bố mẹ vợ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Bình luận
Mới nhất
Vui lòng để bình luận.

Tin liên quan

Tôi quyết định mua tặng bố mẹ vợ một căn chung cư ngay cạnh nhà mình. Khi biết chuyện, tôi bị cả nhà mắng là “đội vợ lên đầu”. Nhưng họ quên mất rằng, không có bố mẹ vợ thì tôi làm gì có ngày hôm nay.

Mua nhà tặng bố mẹ vợ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Người ta hay nói, “già như trẻ con”. Nhưng khác biệt ở chỗ, trẻ con được sinh ra trong một vòng tay, còn người già dần rời đi khỏi cuộc đời này trong một khoảng lặng.

Vì người già không còn mẹ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Chúng ta cứ ngỡ mình to lớn có giá trị, nhưng đôi khi chúng ta phải cúi xuống để học những người bình thường mà ta đánh giá thấp này những bài học làm người.

Bài học làm người - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

PC Right 1 GIF

Bài mới

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc'

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc". Thực ra, trí tuệ lớn nhất đôi khi không nằm ở việc biết nhiều, mà ở chỗ không để tâm đến những điều nên bỏ qua.

Hải An
Hải An 2 ngày trước
Tổ tiên nói: “Đáng sợ nhất là ngày mùng 1 tháng 7 âm” vì sao lại thế?

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Hải An
Hải An 23/08
Người xưa căn dặn: “Dù nghèo cũng chớ ăn lươn trông trăng”, vì sao?

Người xưa căn dặn: “Dù nghèo đến đâu cũng không nên ăn lươn trông trăng”, thoạt nghe ta dễ nghĩ đây chỉ là một kinh nghiệm ăn uống dân gian, nhưng kỳ thực, đó là lời nhắc nhở con cháu về cái gốc làm người, về phẩm giá và sự cẩn trọng trước những thứ dễ dàng mà nguy hiểm.

Hải An
Hải An 17/08
Người xưa nói: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”

Người xưa có câu: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”. Chỉ một lời răn nhưng là tinh hoa đúc kết từ bao đời, nhấn mạnh hai yếu tố cốt lõi của mọi thành công là chủ kiến và sự chuẩn bị.

Hải An
Hải An 27/07
“Xử đẹp” con riêng của chồng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Ông nắm tay bà, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Ông cám ơn bà nhiều lắm! Cảm ơn cách “xử đẹp” của bà suốt hơn 20 năm qua để gia đình được vẹn tròn, êm ấm.

Hải An
Hải An 26/07
Cổ nhân răn dạy: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”, càng ngẫm càng thấm!

Cổ nhân nói: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”. Chỉ một câu nói đơn giản nhưng ẩn sâu là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nhận thức, tầm nhìn và giới hạn tư duy của con người.

Thanh Tú
Thanh Tú 25/07
Cụ Cự “góa con” – Câu chuyện nhân văn xúc động

Nhìn 5 người con của cụ Cự ai cũng giỏi giang, thành đạt, mọi người trong làng ai nấy đều ngưỡng mộ, nghĩ rằng kiểu gì tuổi già của cụ cũng được hưởng phúc.

Hải An
Hải An 24/07
Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau”, càng ngẫm càng thấm!

Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau". Đó không chỉ là một nhận định triết lý, mà còn là một hồi chuông tỉnh thức giữa cuộc sống hiện đại đang ngày một rối ren, hối hả và rệu rã từ bên trong.

'Con lớn mà không trông em cho bố mẹ' - Câu chuyện đáng suy ngẫm

"Con lớn mà không trông em cho bố mẹ", lời mẹ trách sau khi em tôi ra đi mãi mãi ở tuổi 11. Lời nói ấy như nhát dao xoáy vào tim, theo tôi suốt cả cuộc đời...

Hải An
Hải An 22/07
Người xưa căn dặn: Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết.

Người xưa nói "Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết". Nghe tưởng đơn giản, nhưng càng ngẫm càng thấy thâm sâu.

Thanh Tú
Thanh Tú 18/07
Yên ổn tuổi già – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Nhìn cảnh con dâu xa lánh mẹ chồng, con trai cũng theo vợ không bênh vực mẹ một lời tôi chán nản xót thương cho tuổi già của chính mình… cả một đời vì con kết quả lại nhận về quả đắng.

Hải An
Hải An 17/07
Người xưa nói: “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái”, có nghĩa là gì?

Người xưa nói “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái.” Thoạt nghe tưởng là chuyện mua bán vùng miền, nhưng càng ngẫm, càng thấy câu này là lời dạy khôn ngoan về tư duy thích nghi, biết mình biết người và nghệ thuật xoay chuyển nghịch cảnh bằng sự linh hoạt và nhạy bén.

Hải An
Hải An 16/07
Bản di chúc 'tình người' - Câu chuyện nhân văn cảm động

Trước khi mất, vị doanh nhân đã để lại một bản di chúc thấm đẫm tình người: "Tiền của tôi hầu hết đến từ sự tranh giành, tâm kế trên thương trường. Chính họ đã khiến tôi hiểu được nguồn vốn lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh..."

Lão Tử nói: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư”, càng ngẫm càng thấm!

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Thanh Tú
Thanh Tú 14/07
Giá trị của người phụ nữ trong gia đình – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Người phụ nữ càng có giá trị, càng không so đo với người trong cùng một mái nhà. Bởi họ hiểu rằng, gia đình chính là để yêu thương, không phải để hơn thua.

Hải An
Hải An 13/07
Lão tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”, càng ngẫm càng thấm!

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.

Thanh Tú
Thanh Tú 12/07
PC Right 1 GIF
Đề xuất