Lời mẹ trách "thằng ăn hại" theo tôi đi suốt cuộc đời

Trong con mắt của mẹ, việc nhà tôi chẳng làm được gì đến nơi đến chốn cả, chỉ nên ăn học. Nói theo cách mà mẹ vẫn thường mắng tôi là thằng ăn hại.

Loan Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Khi tôi còn nhỏ, mẹ tôi hằng ngày bán xôi. Mỗi hôm bán ế, bà thường "mời" tôi ăn. Mà trẻ con ăn mãi một thứ cũng chán ngán. Đó là lý do khiến tôi không thích ăn xôi.

Thỉnh thoảng tôi không ăn cũng chẳng thấy bà nói gì. Rồi tôi cũng nghĩ ra cách là giả vờ ốm, không ăn cơm. Tôi nghĩ rằng lúc ốm đau ai lại gợi ý ăn uống này nọ. Bà hỏi tôi ăn cháo, tôi lắc đầu. Bà hỏi tôi ăn phở, tôi nín lặng. Thế là tôi có phở nóng hổi. Một tô phở thì chẳng nhằm nhò gì với thằng nhóc đang tuổi nghịch ngợm. Tôi lén bà xuống bếp xúc thêm cơm ăn với nước phở.

Mẹ thương tôi nhưng không hề cưng chiều. Tính tôi quậy quá, có bị đánh vài roi cũng chẳng lấy gì oan ức. Nhưng tôi khá lỳ đòn. Ba tôi ít đánh nhưng mỗi lần đánh là đau luôn, tôi cố chịu, không hề kêu khóc. Nhưng mỗi khi mẹ dơ cái roi lên vụt, chưa chạm đến mông tôi đã gào lên.

Việc giả ốm để được ăn phở hay to miệng gào để né đòn có vẻ khá hiệu nghiệm. Tôi tự hào về mấy chiêu trò này của bản thân. Thế nhưng, sau này khi đã có con, tôi mới hiểu đó là những trò rẻ tiền.

Hằng ngày, mẹ tôi phải dậy từ ba giờ sáng để nấu xôi. Có khi tỉnh giấc sớm hơn, bà không dám ngủ lại vì sợ ngủ quên thì lỡ buổi bán. Bà rời nhà với thúng xôi khi trời chưa sáng, và về nhà lúc tám giờ dù bán hết hay không. Khách hàng là học sinh, người lao động, quá giờ đó thì bán cho ai, vả lại xôi cũng nguội rồi, bà bảo thế.

Hồi tôi ôn thi thường thức khuya, bà thường mang lên gác cho tôi ly cà phê nóng. Trước khi mang thúng xôi đi bán, bà lại đem lên cho tôi khi thì bát mì gói, khi thì đĩa xôi nóng. Thức cả đêm, dồn hết năng lượng vào làm bài tập mấy môn thì món xôi nóng lúc đó dù phải ăn triền miên cũng không phải là điều quá tệ.

Mẹ tôi tuy mù chữ nhưng lại cực giỏi tính nhẩm. Ba tôi mất sớm nên chuyện nhái chữ ký trong học bạ, tôi qua mặt bà thoải mái. Biết là không thể quản lý nổi việc học của tôi nên bà dồn tất cả sự quan tâm vào sức khỏe, việc ăn uống và niềm vui của tôi. Những việc như chợ búa, bếp núc, giặt giũ... đều là mẹ làm hết, hầu như tôi chẳng bao giờ động đến.

Sau này, khi xa nhà, phải tự đi chợ, tôi giữ thói quen không trả giá. Dù có lần, xách bó rau ra khỏi chợ, vẫn còn ngường ngượng, hình như giá hơi cao.

Có lần, tôi tự nhiên ngoan ngoãn cầm cái chổi quét nhà, thấy bà mỉm cười. Ai ngờ, lúc sau bà lặng lẽ quét lại. Giặt giũ cũng thế, quần áo ngâm chưa kịp giặt, bà chờ tôi đi, rồi vò lại cổ áo, gấu quần. Nấu nướng thì, bà luôn miệng nhắc nhở "chờ mỡ sôi, rồi mới đập trứng vào"…

loi-me-trach-thang-an-hai-theo-toi-di-suot-cuoc-doi-1

Trong con mắt của mẹ, việc nhà tôi chẳng làm được gì đến nơi đến chốn cả, chỉ nên ăn học. Nói theo cách mà mẹ vẫn thường mắng tôi là thằng ăn hại. Tôi đáp lại: "Con thấy mẹ vui khi 'hầu' thằng ăn hại". Bà cười, đập tay tôi: "Tôi đẻ ra anh, mà lại không biết anh muốn gì à!". Tôi cười thầm, con từ trong bụng mẹ chui ra, sao lại không biết mẹ nghĩ gì! Dĩ nhiên bà chẳng bao giờ nghe được những lời nói thầm đó.

Tôi không đến nỗi vô tích sự. Dịp tết Đoan ngọ nào mẹ tôi cũng làm cơm rượu bằng nếp vàng. Có lần bà than phiền rằng rượu mau chua. Tôi hứa sẽ tìm cách giải quyết vấn đề trong sự ngờ vực của bà. Sự cố rượu hóa chua là vấn đề nan giải ở thời Louis Pasteur, chứ thời nay, với thằng có nghề như tôi chỉ là chuyện nhỏ. Đó là lần duy nhất trong đời tôi đã dùng sở học của mình để giải quyết "việc nhà" cho bà. Thế nhưng, "thành tích" này vẫn chưa đủ để bà thay đổi cái nhìn về tôi. Trong con mắt của bà, tôi chỉ là đứa con chưa trưởng thành. Dù các con tôi đã lớn, đã tốt nghiệp và đi làm, nhưng thằng cha chúng vẫn bị bà nội đưa vào diện cần quan tâm đặc biệt, ra ngoài vẫn bị nhắc nhở quên nón, mang theo áo mưa…

Hồi cuối thập niên 70, tôi mượn xe xích lô của người bạn đạp khắp nơi kiếm tiền tiêu vặt. Bà nắm tay tôi than thở: "Công lao mẹ nuôi con ăn học, học cho cố vào, bây giờ lại ra nông nỗi này, sao thế hả con"… Tôi cười gượng: "Con chỉ đạp chơi cho biết mùi đời thôi, còn ban ngày con vẫn làm ở phòng thí nghiệm mà". Bà thở dài…

Những năm tháng cuối đời, mẹ tôi đi lại khó khăn. Cũng may được cái là bà con hàng xóm hay đến chơi, trò chuyện cùng bà. 

Có lần tôi đi siêu thị, thấy bày bán mấy chai nước nắm nhỏ cỡ 30ml, đạm cao, giá đắt, chắc là hàng chất lượng. Tôi mua 5-6 chai mang về biếu bà. Quê mẹ tôi ở ven sông Hồng, ngoài đê, chỉ trồng bắp, không trồng lúa được, nên bà quý hạt gạo lắm. Bà bảo, ăn cơm với rau bí chấm nước mắm ngon còn hơn ăn thịt.

Khi tôi trịnh trọng đưa bà mấy chai nước mắm, ánh mắt bà nhìn tôi rất trìu mến. Tôi thì thầm: "Nước mắm thượng hạng đấy, để chấm với rau bí. Mẹ đừng dùng nêm nếm". Bà giữ kỹ mấy chai nhỏ xíu đó lắm, mỗi ngày dùng một ít, và không quên khoe với mấy bà hàng xóm nước mắm thượng hạng thằng con bà mua biếu.

Một vài tuần sau đó, tôi cao hứng nếm thử nước mắm. Tôi quá bất ngờ, hiểu ra mình bị lừa. Với cái đầu nghề nghiệp, tôi có thể đoán ngay ra nhà sản xuất đã dùng những chiêu trò gì. Tôi hối hận vì đã không nếm thử trước khi đưa cho bà. Tôi tự trách mình, ăn học làm gì, bằng cấp làm gì mà mua chai nước mắm cho mẹ cũng không nên thân. Vậy mà cũng bày đặt đi dạy, viết sách, viết báo về an toàn thực phẩm, khuyên người ta thế này thế nọ.

Tôi nài nỉ bà đổi loại khác ngon hơn. Bà gạt đi, nước mắm này ngon, anh biết gì mà cứ rộn lên. Bà vẫn tiếp tục dùng mỗi ngày thứ nước mắm chết tiệt đó, vẫn tiếp tục khoe với mấy bà hàng xóm, mà không bao giờ mời họ nếm thử. Tiêu chuẩn chất lượng nước mắm của bà khác với đời thường.

Những chuyện đó, với tôi, giờ đây chỉ còn là trong kỷ niệm. Dạo này tôi mất ngủ, đúng hơn là ngủ ít. Hai ba giờ sáng đã tỉnh dậy, không sao ngủ lại được. Tôi bước ra bàn thờ thắp nén nhang, đun nước pha ly cà phê, rồi thả người xuống ghế nằm đọc sách.

Mỗi lần như vậy, tôi cảm thấy như thiếu đi điều gì đó. Hình như thiếu tiếng chân nhẹ nhàng trên gác gỗ của mẹ. Tự nhiên, tôi thấy thèm gói xôi hay tô mì, định bước chân xuống bếp, nhưng cái tật lười biếng quen thói đã giữ chân tôi lại. Tôi ngước nhìn lên bàn thờ, bắt gặp ánh mắt vừa chế giễu, vừa thương hại, vừa trách móc của mẹ tôi.

Mẹ tôi mất cũng hơn 3 năm rồi. Giờ này, có lẽ bà đã bước vào cảnh giới nào đó, làm gì còn luẩn quẩn ở cõi ta bà này để trách móc thằng con ăn hại, nuôi mãi không lớn của bà. Tóc tôi đã bạc quá nửa đầu, rồi cũng đến ngày phải ra đi. Không biết ở cảnh giới khác, hay mẹ con có gặp nhau không? Gặp nhau rồi có nhận ra nhau không? Tôi chắc mẹ tôi sẽ nhận ra tôi, bà nhận ra tôi bằng trái tim muôn kiếp của người mẹ. Còn tôi, tôi cũng sẽ nhận ra mẹ tôi, tôi nhận ra bà từ bản năng của thằng ăn hại.

Xem thêm: Chuyện tại nhà hàng: Cảm động trước lòng hiếu thảo của người con trai dành cho người cha già

Đọc thêm

Con cái tự cho mình nhiều kiến thức hơn và dần xem thường cha mẹ. Đó là một trong những nỗi buồn và cô đơn lớn nhất của tuổi già.

Ai rồi cũng sẽ già đi, phận con cái chớ nên cáu gắt làm cha mẹ tủi thân
0 Bình luận

Nhiều người cho rằng cơ hội, năng lực, các mối quan hệ, tài chính... quyết định sự thành công của một người. Họ quên mất sự trung thực cũng vô cùng cần thiết.

Chuyện về chàng trai thành công không cần bằng cấp: Bài học ý nghĩa về sự trung thực
0 Bình luận

Cậu bé ăn xin cho người phụ nữ đáng thương toàn bộ số tiền mình kiếm được trong ngày hôm đó. Thật bất ngờ, sự lương thiện đã giúp cậu bé thay đổi số phận.

Sự lương thiện giúp thay đổi số phận của cậu bé ăn xin: Bài học đắt giá về sự cho đi
0 Bình luận

Cô bé 9 tuổi là trụ cột trong gia đình, hằng ngày bán táo kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ. Biết được hoàn cảnh của cô bé, một ông lão tốt bụng đã ra tay giúp đỡ khiến nhiều người cảm động.

Cổ tích giữa đời thường: Cô bé hiếu thảo bán táo cứu mẹ gặp được 'tiên ông'
0 Bình luận


Bài mới

Quyết định cuộc đời – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Cuộc đời mỗi người là do chính người đó quyết định. Cuộc sống của tôi ngày hôm nay chính là kết quả của những tôi đã lựa chọn, suy nghĩ và hành động suốt nhiều năm qua.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 giờ trước
17 thái độ sống giúp bạn trở nên 'có giá trị' mỗi ngày

Dưới đây là 17 cách giúp bạn hiểu bản thân hơn, hoàn thiện bản thân mỗi ngày, khiến cho bản thân trở nên có giá trị hơn.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 9 giờ trước
Tình cuối đời – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau cuộc hẹn, tôi mới thấm thía nhận ra tình cuối đời của mình, đó chính là tình với con với cháu chứ tìm đâu xa.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Người xưa nói: Nếu gia đình có 3 khoảng trống này, con cháu khó giàu sang

"Gia đình có ba chỗ trống thì con cháu sẽ nghèo nhiều đời" - câu nói này không chỉ phản ánh quan niệm phong thủy mà còn gắn liền với sự thịnh vượng của các thế hệ tương lai trong gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đề xuất