Gặp lại tình cũ – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mình ngờ ngợ nhưng không chắc đó có phải tình cũ hay không. Bốn mắt nhìn nhau bối rối. Tuy hụt hẫng nhưng mình cũng buộc phải thừa nhận người trung niên này đích thị là Tuấn Anh, chàng lãng tử của mình năm nào.

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Đi tỉnh công tác, buổi trưa họp xong rút điện thoại gọi cho chàng. Nghe đầu dây bên kia giọng khê khê, nhừa nhựa của một người có tuổi, mình nói: “Dạ, chào bác! Bác cho cháu gặp anh Tuấn Anh chút được không ạ?”.

Bên kia ho hai cái nói: “Bác nào? Tuấn Anh đây. Em ngồi đâu để anh đến?”.

“Em chưa biết ngồi đâu… để em chọn cái quán cà phê nào rồi nhắn anh địa chỉ nhé!”, mình nói.

Chàng lại ho hai cái nói: “Ok, đến ngó em phát, xem sau 15 năm đã mất dạy đến mức nào rồi!”.

Trời nắng gắt, đi bộ một quãng để tìm quán cà phê mà mồ hôi chảy ướt đầm sau lưng. Trên vỉa hè, mất người xe ôm đậy mủ trên mặt, lơ mơ ngủ. Chị bán nước miếng vừa ngáp vừa lấy quạt đuổi ruồi. Xe buýt chạy ngược xuôi. Tiếng loa của anh bán hàng rong đang phát bản nhạc gì đó của Thanh Tuyền nghe mà buồn rớt: “Mỗi năm đến hè lòng man mác buồn…”. Cái thị xã nhỏ này vẫn như thế, vẫn giống cách đây 15 năm trước, khi còn sinh viên có lần chàng từng dẫn mình về đây chơi.

Quán cà phê đầy rồi, giờ mình vào quán gọi một ly đen đá cho giống ngôn tình ba xu, nhắn cho hắn xong cái tin, rồi ngồi vác mặt ra đường nhìn ngắm cho thật kỹ mảnh đất sinh ra cái thằng từng làm khổ đời mình. Cái đứa mà mình từng khiến mình chết đi sống lại mấy lần vì nghĩ không đến được với nhau.

Khoảng nửa tiếng sau, trong lúc chị đang check công việc trên điện thoại thì có cuộc gọi đến. Giọng chàng hổn hển: “Em ngồi chỗ nào nhỉ?”.

“Em ngồi chỗ cửa sổ ấy, anh đến chưa?”, nói xong mình ngó mắt ra thì thấy một ông trung niên đang dựng chân chống con xe Attila cũ rich, lem nhem, không nhìn ra được màu gì. Dựng xe xong, người trung niên rón rén cởi chiếc mũ bảo hiểm màu hồng (chắc mượn của vợ), cẩn thận đút vào cốp rồi loẹt quẹt đôi dép tổ ong bước vào quán.

Mình ngờ ngợ nhưng không chắc đó có phải tình cũ hay không. Bốn mắt nhìn nhau bối rối, có chút ngượng ngùng. Tuy hụt hẫng nhưng mình cũng buộc phải thừa nhận người trung niên này đích thị là Tuấn Anh, chàng lãng tử của mình năm nào.

Kéo ghế ngồi, hỏi chàng uống gì. Chàng lúng túng nhìn quanh rồi ậm ừ: “Anh… anh uống gì cũng được”. Thế là mình gọi cho chàng ly đen đá.

Trong lúc chờ cà phê ra, mình tranh thủ hỏi chuyện chàng.

“Anh bây giờ thế nào” 

“Anh vẫn thế. Con em lớn chưa? Chồng làm gì rồi?”, chàng gãi đầu hỏi lại.

gap-lai-tinh-cu-cau-chuyen-dang-suy-ngam (1)

Mình ngồi thừ ra, khi người ta nói “vẫn thế” với vẻ mặt và giọng nói ủ rũ, mệt mỏi sau 15 năm gặp lại nghĩa là người ta không có gì đáng để khoe. Mà nhìn chàng thì cũng đoán được. Chàng già đi quá, mắt quầng sâu vết chân chim. Chàng bận cái áo phông xanh màu lá cây, trên ngực in tên một hãng dầu nhớt, quần kaki màu bã trầu rộng thùng thình loang lổ vết bẩn, bên dưới là đôi dép tổ ong được gia cố bằng mấy sợi thép. Và nhất là ánh mắt, nó toát lên vẻ bất lực, nhẫn nhục và đầy ẩn ức của một vĩ nhân tỉnh lẻ sinh bất phùng thời. Ôi chàng lãng tử một thời của mình đây ư?

Ngồi hỏi han một lúc thì cũng hết chuyện để nói, cả hai bèn quay sang nhắc nhở kỷ niệm ngày xưa. Ngày ấy mình dại nhỉ, đi chơi chỉ biết có nắm tay. Chàng cười cười nói: “Khi ấy anh nghèo, đưa em lên Tràng Tiền đọc sách chùa, đi ngang qua hiệu kém thấy người ta ăn thèm chảy nước miếng mà phải ngó lơ”.

Tôi cười lại bảo: “Em biết anh không có tiền nên cũng không đòi. Em còn nhớ anh hứa với em khi nào anh ra trường công thành danh toại sẽ đưa em lên Tràng Tiền ăn bữa kem ốc quế cho thỏa cơn thèm. Thế mà em chưa kịp ăn đã chia tay rồi!”.

Nấn ná thêm mươi phút, uống hết ly cà phê, chàng đứng dậy xin phép về đi làm. Mình thở phào nhẹ nhõm, vờ vịt làm bộ luyến tiếc nói: “Ôi! Sao anh về vội thế, lâu lắm mới gặp được nhau tí mà…”.

Chàng ra chỗ để xe, loay hoay một lúc như có vẻ muốn nhắn nhủ gì đó. Ngập ngừng một lúc, chàng bước xuống xe, cầm mũ bảo hiểm vẫy mình ra. Trời vẫn nắng gắt, bỗng một làn gió khẽ khàng thổi qua mát dịu. Chàng chớp chớp mắt như sắp sửa nói ra một điều gì đó hết sức hệ trọng. Mình tiến lại gần, không dám nhìn thẳng vào mắt chàng sợ không kiềm chế được xúc động.

“Anh nói này!”

“Sao ạ?”

“Có tiền không, cho anh vay 50 đổ xăng”.

Ôi tình cũ của tôi…tỉnh mộng rồi!

Sưu tầm

Xem thêm: Hối hận muộn màng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Đọc thêm

Ông chạy như bay khỏi căn nhà gỗ mái đỏ, cay đắng thốt lên: “Ôi những hối hận muộn màng, cuộc đời có nhân quả mà!”.

Hối hận muộn màng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Sau tất cả những tổn thương, một lần nữa tôi lại bắt đầu bằng con số không và hành trang đem theo vẫn chỉ là nỗi đau mang tên người thân…

Nỗi đau mang tên tình thân – Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Lắng nghe câu chuyện của đôi bạn già trên ghế đá công viên tôi cảm thấy vô cùng xúc động. Quả thật, đến cái tuổi gần đất xa trời ấy còn gì hạnh phúc hơn khi có một người tri kỷ đồng hành, sẻ chia.

Đôi bạn già – Câu chuyện nhân văn cảm động
0 Bình luận

Tin liên quan

Trong nhân tướng học, nhìn vầng trán có thể đoán được phần nào tính cách cũng như vận mệnh con người.

Cổ nhân nói: Người có trán hình này, không sớm thì muộn cũng giàu 'nứt đố đổ vách'
0 Bình luận

Khổ ải, ít giãi bày; sung sướng, ít tung hứng. Tu thân tích đức, hoàn thiện chính mình, trầm lặng an ổn mà sống mới là chí hướng cuộc đời.

Cổ nhân nói: 'Kẻ tầm thường thích cầu người, đại trí cầu chính mình'
0 Bình luận

Câu nói này không chỉ phản ánh quan niệm về tiền bạc và quan hệ gia đình mà còn là thước đo nhân cách con người.

Cổ nhân nói: 'Người thân không chia sẻ của cải, nếu chia sẻ của cải thì không có liên hệ với nhau'
0 Bình luận


Bài mới

Tình cuối đời – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau cuộc hẹn, tôi mới thấm thía nhận ra tình cuối đời của mình, đó chính là tình với con với cháu chứ tìm đâu xa.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 17 giờ trước
Người xưa nói: Nếu gia đình có 3 khoảng trống này, con cháu khó giàu sang

"Gia đình có ba chỗ trống thì con cháu sẽ nghèo nhiều đời" - câu nói này không chỉ phản ánh quan niệm phong thủy mà còn gắn liền với sự thịnh vượng của các thế hệ tương lai trong gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 21 giờ trước
Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

Đề xuất