Bất hiếu vì lương hưu – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
Tôi không ngờ rằng việc tiết lộ lương hưu cho các con biết lại vô tình đẩy chúng vào tình thế bất hiếu. Đúng là về già mới thấu tấm lòng của các con đối với mẹ.

Với mong muốn cho các con có cuộc sống đủ đầy nên khi còn trẻ vợ chồng tôi rất chăm chỉ làm việc kiếm tiền. Nhờ vậy mà các con được học hành trong môi trường tốt nhất.
Hiện tại các con tôi đều có công việc ổn định, gia đình yên ấm, hạnh phúc. Chưa bao giờ 2 đứa con trai tâm sự với mẹ về số tiền kiếm được mỗi tháng mà tôi cũng chẳng hỏi. Nhưng qua cách chi tiêu tôi biết mức lương của các con cũng khá con. Sau khi cưới, chúng đều tự mua nhà riêng, xe hơi, đồ dùng trong nhà cũng toàn đồ đắt tiền. Năm nào gia đình các con tôi cũng đi du lịch vài lần, các cháu cũng được học trường quốc tế. Thấy các con như vậy tôi tự hào và hãnh diện lắm.
Về phần tôi, tôi về hữu đã hơn 10 năm nay, lương hưu mỗi tháng được 20 triệu đồng, với số tiền đó tôi có thể sống thoải mái, không phải lo nghĩ nhiều. Cho đến khi tôi bị bệnh nằm một chỗ tôi mới cảm nhận được cuộc sống của bản thân cô đơn, lạc lõng đến nhường nào dù không thiếu tiền.

2 tuần nay, tôi bị cảm, toàn thân đau nhức, mệt mỏi, lúc nóng lúc lạnh, đã uống thuốc vài ngày nhưng bệnh tình không giảm. Tôi gọi điện cho các con để nói về tình trạng bệnh và muốn một đứa nghỉ làm đưa mẹ đi khám bệnh. Nhưng các con tôi đều nói công việc đang rất bận không thể nghĩ được. Thế là con dâu cả thuê một người phụ nữ lạ đến để đưa tôi đi khám. Con dâu chỉ gọi người đến, còn tiền là do tôi tự bỏ ra.
Tuần trước các con cũng đến thăm tôi. Trong lúc nói chuyện thì con dâu út bảo sức khỏe mẹ yếu thế này phải mua thuốc bổ uống cho mau phục hồi. Nghe con nói vậy tôi cũng gật đầu đồng ý nhờ con mua giúp. Sau đó vài hôm, con dâu út mang đến đủ loại thuốc, sữa và tổ yến, tổng chi phí hơn 20 triệu. Thấy con nhắc đến tiền, rồi than dạo này khó khăn tôi biết ý nên lấy tiền trả lại con, nào ngờ con bé nhận ngay, không đưa đẩy một lời từ chối.
Các con đều bận rộn với công việc nên cả tuần này chúng bàn nhau thuê một người giúp việc đến chăm sóc tôi, nhưng tiền lương hàng tháng là do tôi tự chi trả. Các con bảo lương hưu của tôi cao, cứ dùng hết, khi nào không có thì các con sẽ đứng ra chi trả.
Tôi nghe các con nói mà sửng sốt. Bây giờ ngẫm lại, tôi thấy sai lầm lớn nhất của bản thân là tiết lộ tiền lương hưu cho các con. Từ khi biết được tôi có nhiều tiền dưỡng già, các con không những không biếu quà cho mẹ mà mỗi lần nhờ vả gì chúng cũng tính toán với mẹ từng đồng.
Đọc thêm
Trước mặt mọi người, em chồng nghẹn ngào nói: "Sao chị đối tốt với em thế? Em đã từng đối xử chẳng ra gì với chị, còn bán cả đất bố mẹ cho. Sao chị không trách mắng em, còn bao bọc mẹ con em?".
Tết năm rồi, chị em tôi được một phen hú vía khi ngay mùng 1 tết, ba mẹ đã cãi nhau om tỏi vì mẹ tôi muốn đi chơi tết...
Chú tôi bảo: "Chú chỉ lấy người biết yêu thương và trân trọng những người thân yêu của chú", câu nói khiến tôi thấy tự hào và tôn trọng chú nhiều hơn!
Tin liên quan
Lão Tử từng giảng "càng làm vì người khác nhiều thì càng sở hữu nhiều". Câu nói ấy dường như vẫn còn giá trị đến tận hôm nay.
Khổng Tử từng nói: “Đức người quân tử như gió, đức tiểu nhân như cỏ. Gió thổi thì cỏ rạp”. Đây quả là một cách so sánh rất sinh động.
Cổ nhân nói, người quyền lực nhất thường là người trầm lặng. Vì thế, trong đám đông, người "im lặng" nhất chắc chắn là người lợi hại nhất.