Chè đỗ đen – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Bây giờ tôi đã có thể tự mua cho mình riêng 1 cốc chè đỗ đen, nhưng chẳng thể nào ăn được món chè đỗ đen như ngày xưa nữa.

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Bố tôi mất trong một vụ chìm tàu cát. Mẹ tôi không chịu nổi cảnh nghèo khó, bỏ nhà đi, để anh em tôi lại cho ông nội nuôi. Có người nói, mẹ tôi đã có gia đình mới, cũng có người nói gặp mẹ tôi đâu đó bên Ma Cao. Với tôi, những ký ức về mẹ vô cùng nhạt nhòa.

Năm tôi 6 tuổi, anh trai 10 tuổi, ông nội trồng một giàn mướp trước nhà, hoa mướp vàng rực rỡ cả góc sân. Tôi nghĩ, anh em chúng tôi như những ngọn mướp ấy, quấn quanh giàn gỗ già cỗi để lớn lên. Ông tôi là bệnh binh, đáng lẽ ở tuổi của ông phải nghỉ ngơi, an dưỡng mà vì thương anh em chúng tôi, ông phải lao động vất vả.

Ngày nhỏ, chúng tôi mê mẩn món chè đỗ đen của bà Hoa đầu chợ. Hạt đỗ bà ấy nấu vừa mềm, vừa ngọt, lại có mùi thanh thanh của nước dừa, ngon lắm. Lần nào đi qua anh em tôi cũng thèm chảy nước miếng.

Hằng ngày, anh hãy dẫn tôi đi hái những ngọn rau tập tàng mọc dại bên đường về nấu canh, rồi nhặt nhạnh những con cá lẫn trong đám rêu về kho. Anh nấu ăn ngon lắm, khiến hôm nào tôi cũng ăn no bụng phải, nới cả chun quần. Mỗi lần như thế, anh lại chỉ vào mặt tôi mắng nhỏ: “Mày ăn ít thôi, không lại phải mua quần mới, ông không có tiền đâu”. Ông tôi nghe được chỉ cười hà hà.

Mỗi lần bán được ít đồng nát, anh em tôi đều đắn đo rồi mới quyết định mua một cốc chè đỗ ăn, hai anh em ngồi ăn chung. Tôi tranh cầm cốc chè, còn anh tôi ngồi bên ăn ké. Lần nào ăn xong cũng còn thòm thèm, thế là tôi lại nhấm nhỉ đòi anh mua thêm. Mỗi lần thế anh chỉ cười, hứa lần sau sẽ mua riêng cho tôi một cốc chè thật to. Thế rồi lần sau, lần sau nữa chúng tôi vẫn cứ ngồi ăn chung như thế. Có lần tôi vội vã làm đỗ cả cốc chè. Anh tôi tiếc hùi hụi nhưng vì thấy tôi khóc nức nở nên đành lặng thinh dắt tôi về nhà. Tối đó tôi buồn thiu, ông phải dỗ mãi tôi mới chịu đi ngủ.

che-do-den-cau-chuyen-nhan-van-dang-ngam (1)

Một hôm đi học, tôi nghe nghe phong phanh con Hà mời các bạn trong lớp đi dự sinh nhật. Tối về chui trong chăn, tôi thì thầm hỏi anh: “Anh hai ơi, sinh nhật là làm gì anh nhỉ?''. Anh tôi chẳng nói gì, tôi nghĩ chắc là anh cũng không biết.

Anh tôi không thích đi học lắm, học hết cấp 2 là anh nghỉ học đi làm thuê cho một xưởng mộc trong xã. Khi nào ít việc thì anh theo bạn đi bắt cá, bắt cua ở sông. Ông tôi cũng mỗi lúc một già đi, không còn đủ sức khỏe để làm việc như xưa nữa. Nhà tôi sống bằng tiền hỗ trợ bệnh binh của nhà nước và tiền công làm xưởng mộc của anh tôi hằng tháng. Mỗi lần lĩnh lương, sau khi tính toán xong các khoản tiền phải trả, anh đều chừa ra một số tiền nhỏ, dẫn tôi ra quán chè của bà Hoa. Không biết đã thành thói quen hay sao nhưng anh em chúng tôi vẫn chỉ ăn chung 1 cốc chè. Tôi vẫn nhấm nhỉ vì còn thèm, anh tôi lại được dịp mắng mỏ ăn nhiều lại phải mua quần áo mới.

Năm 20 tuổi, anh tôi mất vì đuối nước. Giàn mướp của ông tôi năm nào cũng chỉ trơ trọi những cây gỗ cũ kỹ, sau một trận mưa to thì đổ sập xuống. Những chuyện đau buồn lần lượt ập đến khiến ông tôi đỏ hoe cả mắt, trái tim tôi như bị ai bóp chặt đến không thở nổi. Ông tôi bắt đầu đãng trí, sức khỏe yếu đi nhiều. Ông nhớ nhớ quên quên đủ chuyện, nhưng những gì về anh tôi thì chẳng bao giờ ông quên được. Lâu lâu ông lại kêu tôi đi ra chợ mua chè đỗ đen nhà bà Hoa đem về cho anh ăn, đi mau mau anh sắp đi làm về rồi.

Năm tôi 20 tuổi, anh tôi cũng 20 tuổi. Ông gắng sống với tôi đến đó thì đi tìm anh tôi. Đã lâu lắm rồi tôi mới đi ngang qua chợ. Bà Hoa bán chè đỗ đen năm nào cũng nghỉ bán từ lâu. Bây giờ tôi đã có thể tự mua cho mình riêng 1 cốc chè đỗ đen, nhưng chẳng thể nào ăn được món chè đỗ đen như ngày xưa nữa.

Sưu tầm

Xem thêm: Cuộc ly dị êm đềm – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Đọc thêm

Cầm cái ipad vỉa hè, ông hớn hở về nhà nghĩ rằng kỳ này lời to. Nào ngờ đi hai ba tiệm để sửa nhưng cái ipad vẫn cứ im lìm…

Cái ipad vỉa hè – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Chị cầm lá đơn với dòng chữ: “Không được chấp thuận!” mà nước mắt không ngừng chảy. Tình người trong cuộc sống vẫn luôn hiện diện và tốt đẹp như thế!

Lá đơn tình người – Câu chuyện nhân văn cảm động
0 Bình luận

Tôi đưa con về thắp nén nhang nhân ngày giỗ đầu của mẹ chồng cũ. Đứng trước bàn thờ nghi ngút hương khói, nhìn vào bức hình mẹ chồng với nụ cười hiền từ trên gương mặt phúc hậu, trái tim tôi bỗng quặt thắt lại.

Nồi nước hầm xương – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Sống ở đời nên nhớ, tâm hại người thì không nên có, nhưng tâm đề phòng người nhất định phải có.

Cổ nhân dạy: Chớ chiều lòng kẻ không biết điều, đừng rộng lượng với người vô ơn
0 Bình luận

Sống ở đời phải cố gắng biến mình thành người thông minh đại trí. Để làm được điều đó phải nhớ "2 không hỏi, 3 không tranh".

Cổ nhân dặn: Kẻ đại trí '2 không hỏi, 3 không tranh'
0 Bình luận

Tranh cãi với người khác là điều không nên. Vì vậy, cổ nhân dạy bước vào tuổi trung niên, không nên tranh cãi với 3 loại người này.

Cổ nhân dạy: Bước vào tuổi trung niên chớ nên tranh giành với 3 loại người này
0 Bình luận


Bài mới

Người xưa nói: Nếu gia đình có 3 khoảng trống này, con cháu khó giàu sang

"Gia đình có ba chỗ trống thì con cháu sẽ nghèo nhiều đời" - câu nói này không chỉ phản ánh quan niệm phong thủy mà còn gắn liền với sự thịnh vượng của các thế hệ tương lai trong gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 giờ trước
Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

“Bí kíp” của Mẹ chồng– Câu chuyện nhân văn cảm động

“Bí kíp” của mẹ chồng nào có gì ngoài tình yêu, đầu tiên là yêu mình, sau đó đến yêu người. Lo cho mình sao thì lo cho người vậy.

Đề xuất