Chà Là của mẹ - Câu chuyện nhân văn xúc động
Đã 1 tháng trôi qua, khoảng sân trước nhà vắng lặng bóng dáng đen huyền của con Chà Là đợi chờ mẹ mỗi khi đi chợ về. Thỉnh thoảng tôi lại thấy mẹ thút thít trong chái bếp vì thiếu tiếng chân lọc cọc chạy đến sau lưng.

Mẹ tôi năm nay đã bước vào độ tuổi 70, tuổi xế chiều sau gần một đời lam lũ, vất vả ngược xuôi lo toan, nuôi nấng các con. Khi anh em tôi lần lượt lập gia đình, rời nhà xây dựng tổ ấm riêng thì nỗi cô đơn tuổi xế chiều cũng ngày một lớn dần trong lòng mẹ.
Dịp Quốc tế thiếu nhi năm trước chồng tôi có mang về một chú cún nhỏ để tặng con trai, mong con có thêm người bạn để gắn bó. Con trai mừng rỡ, rạng ngời khi nhìn thấy người bạn mới. Mẹ tôi cũng trìu mến nhìn chú cún nhỏ xinh có cái tên là lạ - Chà Là. Cái tên này được đặt từ bộ lông đen phớt nâu như những hạt chà là vào độ chín muồi.
Thời gian thấm thoát trôi qua, chú cún nhỏ ngày nào đã trưởng thành và rất ngoan ngoãn nghe lời mẹ tôi. Điều khiến tôi thắc mắc là mẹ vốn ít cưng nựng những con vật mà sao lần này mẹ lại quý mến Chà Là vô cùng.
Thuở còn sống, cha cũng hay mang những chú cún con về nuôi nấng. Khi chúng không may bị bệnh mất đi chỉ có những giọt nước mắt khóc thương của tôi. Nhưng giờ đây mẹ lại chăm sóc, chuyện trò, vuốt ve Chà Là như một đứa cháu nhỏ trong gia đình. Đáp lại tình cảm của mẹ, Chà Là cũng quấn quýt, theo chân bà như một đứa trẻ.

Những lúc mẹ nhen lửa nấu cơm chiều, không biết vô tình hay có ý, Chà Là thường xuyên ngậm về cho mẹ những nhành củi khô. Những hôm mẹ xách giỏ đi chợ buổi sáng, dù nắng hay mưa nó đều ra ngồi trước cổng trông ngóng mẹ về. Và lần nào cũng thế, về tới cổng là mẹ lấy ngay bánh mì, khi thì trái bắp, củ khoai để cho con Chà Là.
Chà Là là giống chó lai, có một lần do bản năng săn mồi bộc phát, nó đã chạy sang nhà hàng xóm rượt lũ vịt chạy tung tóe khiến mẹ phải xin lỗi, bồi thường cho người ta. Hôm đó nó trở về nhà với cái chân tê liệt do bị hàng xóm quật đánh. Mẹ tôi xót xa nhìn vào đôi mắt như đang hối lỗi của nó, hết lời răn dạy. Chắc là nó hiểu những lời mẹ nói nên kể từ lần đó nó không bao giờ rượt đuổi gà vịt của hàng xóm nữa.
Một buổi xế chiều, nghe tiếng sủa hoảng loạn của con Chà Là, mẹ hốt hoảng từ chái bếp chạy ra. Tôi từ trong nhà cũng chạy ra theo thì thấy phía cạnh hàng rào có một miếng thịt được tẩm ướp một thứ bột màu đỏ chói như có người cố tình đánh bả. Nhìn mẹ ôm con Chà Là nước mắt giàn giụa mà tôi đau xót vô cùng.
Đã 1 tháng trôi qua, khoảng sân trước nhà vắng lặng bóng dáng đen huyền đợi chờ mẹ mỗi khi đi chợ về. Thỉnh thoảng tôi lại thấy mẹ thút thít trong chái bếp vì thiếu tiếng chân lọc cọc chạy đến sau lưng, hay cái liếm yêu thương của cún dành tặng. Hàng xóm nhiều người thấy mẹ tiều tụy thì bĩu môi cho rằng mẹ quá rảnh rỗi, lại đi khóc thương chuyện không đâu.
Nhưng nghĩ đến nỗi hiu quạnh của mẹ khi thấy các con đi làm, cháu đi học, mới hiểu vì sao mẹ lại yêu mến con Chà Là đến thế. Mẹ từng nói với tôi: “Già rồi, phải tìm kiếm niềm vui riêng mà sống tích cực để không làm nỗi bận tâm cho con cháu!”.
Thế rồi, một buổi tối khi thấy ngoại khóc trong góc bếp, con tôi chạy đến ôm chặt lấy bà, thỏ thẻ ngọng nghịu “Ngoại đừng buồn ngoại nhé, từ đây về sau con sẽ là chú cún ngoan để ngoại luôn vui khỏe!”.
Đọc thêm
Nhìn bố mẹ chồng con thương con ghét mà Liên buồn bã xót xa vô cùng. Chẳng lẽ đối với bố mẹ vợ chồng cô chỉ là người dưng nước lã, không xứng đáng có được cuộc sống tốt đẹp?
Sao bao chuyện xảy ra, đến tận bây giờ con mãi vẫn không hiểu nổi, tại sao cùng là phụ nữ mà mẹ lại không thương con gái?
Nhìn bố chơi đùa với cháu trai vui vẻ ngoài sân tôi biết rằng đây chính là món quà vô giá nhất mà tôi đã dành tặng cho ông.
Tin liên quan
Khi các thành viên trong gia đình không còn tương tác, không còn quan tâm nhau nữa thì đó là dấu hiệu âm thầm cảnh báo sự sa sút...
Làm người, dễ tính quá không tốt, khó tính quá không được. Làm người phải biết nhu biết cương, biết đặt lòng lương thiện và sự khoan dung đúng lúc đúng chỗ.
Tôi vẫn thường tự nhủ, hãy bỏ định kiến và sự bướng bỉnh tự cho mình là đúng, mà hãy nỗi lực hơn nữa để cuộc sống tốt đẹp hơn...