Liên hệ với chúng tôi

Ngẫm

Lời nói dối dễ thương – Câu chuyện nhân văn xúc động

“Lời nói dối dễ thương” là một câu chuyện ngắn ý nghĩa nhân văn về tình cảm gia đình khiến nhiều người không khỏi xúc động, tình yêu thương có thể xóa nhòa mọi khoảng cách.

Lời nói dối dễ thương – Câu chuyện nhân văn xúc động

Xuất bản:

Diệu Nguyễn
Lời nói dối dễ thương – Câu chuyện nhân văn xúc động
Photo: internet

Câu chuyện “Lời nói dối dễ thương”

Sau vụ tai nạn giao thông, chị đấu tranh giành giật sự sống mất 2 ngày. Anh muốn đưa con gái vào thăm chị, nhưng chị ngăn lại nói: “Đừng, đừng anh, đừng làm con bé sợ”

Chị nói, nước mắt cứ thế ứa ra, trài mi. Sinh mạng của chị bây giờ mong manh như sợi chỉ. Trước khi ra đi, chị luôn miệng gọi tên con gái… tiếng chị nhỏ dần, chỉ mấp máy môi rồi không phát ra được tiếng nào nữa. Anh phủ phục lên người chị, nhắc đi nhắc lại: “Anh biết rồi, anh biết rồi…”. Tay chị lạnh dần trong tay anh.

Đứa bé vừa tròn một tuổi, sống với bà nội ở quê. Nó đang lắp bắp học nói, nó chưa biết gì, chưa hiểu gì cả. Sau khi chị mất, anh về quên đón con lên, không biết nói sự thật với con thế nào. Thế là anh buộc miệng nói ra lời nói dối: “Mẹ đi kiếm tiền ở rất xa, lâu nữa mẹ mới về”.

Loi-noi-doi-de-thuong-cau-chuyen-nhan-van-xuc-dong-4

Con bé chớp chớp mắt, bập bẹ nói: “Mẹ! Mẹ!”

Anh nói, giọng nghẹn ngào: “Nhưng mẹ đi kiếm tiền, rất xa, rất lâu nữa mới về”.

Con bé lại chớp chớp mắt: “Mẹ! Mẹ!”.

Anh quay mặt ra ngoài, tự nhủ: “Ba ngàn lần xin lỗi con…”

Thời gian cứ vậy qua đi, hàng ngày anh thay chị chăm con, nào là: Kể chuyện, nấu cơm, mua đồ chơi cho con, đón con đi học về, cho con đi chơi công viên,.. Tuổi thơ con đầy nắng và cũng đầy ắp tiếng cười, nhưng mọi cố gắng đầu có vẻ vô ích. Cứ đêm khuya, thỉnh thoảng nó vẫn nhắc gọi: “Mẹ! Mẹ! Khi nào mẹ về ạ?”

Mỗi lần như thế, anh đều quay đi, tránh không nhìn vào mắt con, đôi mắt trong veo nhưng rất buồn.

Cảm thông cho hoàn cảnh của anh, nhiều người mai mối nhưng đều không thành. Gần đây anh rất hay nhớ vợ, anh biết rõ chị không bao giờ về nữa nhưng anh vẫn nhớ, nhớ đến bạc tóc. Anh soi gương thì giật mình, anh chỉ mới 29 tuổi thôi mà. Anh biết con nhớ mẹ, nhưng ký ức về một người mẹ hoàn chỉnh trong con là không có, chỉ là con bé cũng phải có một người mẹ chứ.

Anh thường nói với con: “Mẹ đã đến một nơi rất xa, trên bản đồ cũng không tìm thấy, nhưng có lẽ cũng sắp về rồi”.

Bà nội cũng nói thế, hàng xóm cũng nói thế, đến cô giáo cũng nói thế. Ai cũng thấy khổ tâm khi nói thế, nhưng con bé còn nhỏ quá. Thế nhưng cũng chẳng thể giấu mãi được, con bé đã 6 tuổi rồi.

Quảng cáo

Và rồi anh cũng gặp được người phụ nữ tử tế, cô ấy thật thà, ít nói và thiện lương. Cô ấy cùng anh làm việc nhà, cùng anh chuyện trò, cùng anh đến cổng trường quan sát con.

Rồi anh đưa cô ấy về nhà, nói với con bé: “Mẹ đã về đây con này!”

Con bé ngớ ra, không tin lời bố. Nhưng anh nói tiếp: “Mẹ gầy hơn trước con à, con không nhận ra mẹ sao?’

Con bé nghiêng đầu, suy nghĩ rồi lắc đầu, anh nhói tim. Cô ấy kéo vali vào nhà rồi dang tay đón con bé, con bé vẫn đứng yên.

Anh nói: “Kìa, con ra với mẹ đi chứ”. Nhưng con bé vẫn đứng yên.

Anh lại nói với giọng cổ vũ: “Mau chào mẹ đi con!”

Con bé lí nhí nói: “Mẹ”, cô ấy ôm con bé, nước mắt cả hai lã chã rơi.

Loi-noi-doi-de-thuong-cau-chuyen-nhan-van-xuc-dong-3

Cơm nước xong xuôi, vợ mới của anh theo con bé vào phòng, có bé nói rành rẽ: “Cháu biết cô không phải là mẹ, cô chỉ là bạn của mẹ cháu thôi, phải không ạ?”

Vợ mới của anh sững người, con bé nghiêm túc thì thầm: “Cháu nói với cô một bí mật, mẹ cháu đã chết rồi. Ông bà nội nói chuyện với nhau cháu nghe thấy. Chỉ có ông bà cháu với cháu biết điều này và bây giờ là cả cô nữa. Mẹ cháu chết lúc cháu 1 tuổi, mẹ sẽ không bao giờ về nữa, nhưng bố cháu cứ tưởng mẹ đi công tác”.

Người vợ mới của anh bất ngờ không nói được gì, con bé lại nói tiếp: “Nếu cô tốt với cháu, tốt với bố cháu, cháu sẽ coi cô là mẹ của cháu ạ”.

Con bé kéo tay cô, nghéo tay, rồi nói: “Đây là bí mật của cô cháu mình, cô đừng nói cho bố cháu biết, bố biết bố sẽ buồn lắm”.

Anh đứng ở ngoài cửa phòng, cắn chặt môi, nước mắt chảy thành dòng tự lúc nào không hay. Thì ra không chỉ có anh biết nói dối, mà còn bé cũng biết… đó là một lời nói dối dễ thương.

Xem thêm: Đi khám bệnh – Câu chuyện ý nghĩa sâu sắc

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo