Điếu thuốc của ba tôi – Xúc động câu chuyện nhân văn

“Điếu thuốc của ba tôi” là câu chuyện nhân văn sâu sắc, ở cái tuổi gần đất xa trời người ta đâu cần gì ngoài hơi ấm gia đình và một chút “thú vui” đâu nhỉ!

Diệu Nguyễn
05:00 20/08/2022 Diệu Nguyễn
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Câu chuyện “Điếu thuốc của ba tôi”

Mấy em tôi gọi điện qua méc, giọng bực bội: “Chị nói với ba, ổng bệnh vậy mà cứ lén hút thuốc hoài”.

Ba tôi đã trên 90, đang bị ung thư gan. Ai cũng nói ung thư gan sẽ đi rất nhanh, nên ba tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần. Mẹ tôi và chị em tôi cũng đã chuẩn bị tinh thần cả rồi nhưng ba vẫn kiên cường trụ được hơn 3 năm, dù lâu lâu vẫn phải vào bệnh viện cấp cứu. Bản thân tôi đã hơn 3 lần bay về để tiễn biệt ba.

Tụi nó méc tôi vì nghĩ rằng tôi là chị lớn, lại là người cung cấp tài chánh cho ông cụ mấy chục năm nay. Chúng tin là tôi có uy tín với ông nhất.

Tôi hỏi lại: “Lén hút là sao?”

Tụi nó nói: “Thì tụi em không cho ba hút thuốc sợ ông ho mà ông cứ lén hút hoài. Đã vậy mà còn có đồng lõa, bả còn canh tụi em cho ổng hút nữa”.

Tôi bật cười, mẹ tôi luôn có lối suy nghĩ và hành xử không giống ai bao giờ. Tôi khoái mẹ chỗ đó, tôi hỏi: “Ba hút thuốc gì?”

Tụi em nói: “Ổng khoái nhất là Marlboro á. Ổng cứ nói thuốc này nhẹ hều, hút chút có sao”.

Tôi gọi điện về cho mẹ, vừa cười vừa hỏi: “Bộ ẹm canh tụi nó cho ba hút thuốc hả?”

Nghe tiếng cười đồng lõa của tôi, bà mạnh dạn nói: “Ờ, thì tao hỏi bây ổng đã chín mươi rồi, nếu ổng không bệnh thì cũng không biết ổng đi ngày nào. Gần chết tới nơi rồi còn bày đặt kiêng cữ làm gì. Còn sống ngày nào cứ để cho ổng sướng ngày đó đi”.

Dieu-thuoc-cua-ba-toi-xuc-dong-cau-chuyen-nhan-van-3

Tôi về thăm ba sau lần nói chuyện với mẹ. Quà cho ông là hai cây thuốc lá mua ở phi trường. Mẹ tôi thấy vậy vội đem thuốc vô phòng giấu. Ba tôi nhìn thấy hai cây thuốc lá thì cười rạng rỡ cứ như tôi ngày còn bé được ông mua cho chiếc xe đạp mini đi học.

Sướng nhất với ông là tôi để ông hút thoải mái, không cần phải giấu diếm. Mà tôi đã không cự nự thì đố đứa nào dám nói. Từ hôm đó, điếu thuốc của ba tôi công chẳng cần phải dụi ngang khi có đứa con nào bất chợt xuất hiện. Mấy em biết được chị cho ba hút thuốc, chúng nó bất mãn ra mặt. Có đứa còn dám nghĩ tôi mong ông cụ đi sớm để khỏi phải nuôi.

Rồi có lần ông khỏe, đòi đi tắm biển. Ông nói muốn nghe tiếng sóng biển ầm ì, mùi biển tanh tanh vị cá, mằn mặn trong gió. Lần đó, tôi mướn một căn nhà sát biển. Sáng sớm khi con cái còn say giấc, ông cụ cởi trần ra biển bơi.

Thấy vậy, mấy đứa la ầm lên: “Ba ra biển bơi sớm vậy, rủi có gì rồi ai hay?”

Ba tôi nói: “Có gì thì vớt xác ba lên chôn, có gì đâu mà ầm ĩ”.

Mẹ tôi bênh: “Ổng đang bơi, đang sướng mà “đi luôn” là sướng tới chết rồi còn gì. Có chi đâu mà ồn ào!”.

Cứ đụng tới cánh hàng xử hơi trái khoáy của ba tôi là nhà tôi chia hai phe. Tôi với mẹ cùng một mẹ cùng một phe, mấy đứa con ít chăm sóc trực tiếp hay nuôi dưỡng lại cùng một phe.

Mẹ tôi nói: “Mấy đứa không thức đem thức hôm chăm ông già, không nặng gánh cơm áo gạo tiền thuốc men thì tụi nó phải la to để thể hiện sự quan tâm, thể hiện cái lòng hiếu thảo. Nói đại một câu cho sướng miệng lại được tiếng quan tâm tới mẹ cha thì ngại gì không nói. Tao bảo thì ổng cứ nói kệ tụi nó, thích làm gì thì cứ làm, muốn ăn mặn ăn ngọt thế nào thì cứ ăn, không cần kiêng cữ gì cả”.

Dieu-thuoc-cua-ba-toi-xuc-dong-cau-chuyen-nhan-van-1

Nhưng tôi biết, ông nói vậy nhưng lại sợ đứa này la, đứa kia nói. Phải nói là cha mẹ già lại thích sợ con hơn ngày xưa con sợ cha mẹ. Khi bị con rầy la, cái miệng các cụ thì than chứ cái bụng cũng thấy sướng sướng. Nó la vẫn còn hơn là nó không thèm ngó ngàng, đụng tới. Ông cứ kể thẳng Khanh nó không cho đi chụp hình, muốn đi là phải trốn đi. Con Lan không cho ăn nhiều mỡ sợ khó tiêu, con Liên bắt phải vận động sự cứng khớp,…”

Ba tôi hút thuốc nên ho nhiều hơn. Mấy em tôi thấy vậy nhờ bác sĩ khuyên can ông nhưng bác sĩ nói: “Hút nhiều là ho nhiều cụ nhá!”

Ông trả lời: “Ho cũng khổ mà nhịn cũng khổ bác sĩ ơi. Ho thì khổ lúc ho thôi, nhịn thì khổ suốt ngày đó bác sĩ à!”.

Bác sĩ cười, chịu!

Rồi một ngày ba tôi đi nhẹ nhàng không phải vì ung thư, cũng không phải vì điếu thuốc của ba mà là do chết đuối dưới nước. Ông đi vì ông đã như một cây đèn cạn dầu nên thôi không cháy nữa. Vậy thôi!

Trên bàn thờ ông lúc nào cũng có một cây Marlboro. Mấy đứa con hay cấm ông hút thuốc giờ cũng hay đến đốt một điếu cắm lên bàn thờ cho ông. Mẹ tôi nhìn mà không nói gì…

Xem thêm: Sự im lặng là quyền năng của kẻ thông minh – Câu chuyện nhân văn sâu sắc

songdep.com.vn

5 chủ đề bạn cần biết mỗi tuần

Mỗi thứ Tư, bạn sẽ nhận được email tổng hợp những chủ đề nổi bật tuần qua một cách súc tích, dễ hiểu, và hoàn toàn miễn phí!

Bài Mới

Bình luận