Phận làm mẹ chồng - Câu chuyện nhân văn đáng suy ngẫm

Tôi bán đất lấy tiền cho con mua nhà để ổn định cuộc sống. Nhưng tôi lại bị con dâu coi thường khi dọn về sống chung.

Đỗ Thu Nga Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Tôi có 3 người con, một trai và hai gái. Chồng tôi gặp tai nạn mất sớm, từ khi các con chỉ có mấy tuổi. Hơn 30 năm trước, tôi một mình tần tảo nuôi con, quyết không đi bước nữa, làm đủ mọi nghề để kiếm sống. May sao có người thân hỗ trợ, hàng xóm giúp đỡ, tôi cũng nuôi được các con khôn lớn.

Các con tôi giờ đều có công việc ổn định trên thành phố và có gia đình riêng. Cuộc sống nơi thành thị đắt đỏ, phải thuê nhà và nuôi con nên các con tôi không mấy dư dả. Nhưng như thế đối với tôi cũng là vui mừng lắm rồi.

Một năm trước, vợ chồng con trai về quê, ngỏ ý muốn đón tôi lên ở cùng. Tôi đã gần 70 tuổi, lại sống một mình, các con không yên tâm. Thêm nữa, con trai tôi tích góp nhiều năm vẫn chưa đủ tiền mua nhà thành phố, nếu tôi bán mảnh đất ở quê cho con, các con cũng bớt khổ.

Hai con gái của tôi khi biết chuyện này rất vui vẻ ủng hộ. May sao, các con tôi yêu thương nhau, dù gia sản nhà tôi chỉ có mảnh đất này, các con cũng không tranh giành, đều muốn vun vén cho người con trai duy nhất để sau này lo hương hỏa gia đình.

Sau khi nghe các con phân tích, bà con làng xóm cũng khuyên tôi nên sống gần con cháu, dù không thích cuộc sống đông đúc, ồn ào nơi thành thị, tôi vẫn quyết định bán đất cho con trai và lên sống cùng các con.

Nói thật, thời gian đầu sống chưa quen nhưng tôi khá vui khi được nhìn thấy các con hàng ngày, trông cháu ngày một lớn hơn. Tôi muốn gặp con gái và các cháu ngoại lúc nào cũng được. Cuối tuần, cả đại gia đình tôi lại có dịp sum họp.

Nhưng đó chỉ là vài tháng đầu vui vẻ, thời gian gần đây, tôi rất buồn, đêm đến lại lén khóc một mình. Con trai tôi đi công tác triền miên, còn con dâu dần "trở mặt", không còn đối xử với tôi tốt như trước. Trước mặt con trai, con dâu vẫn niềm nở với tôi nhưng sau lưng, com hiếm khi cười, thậm chí nhiều lần còn không chào hỏi tôi.

phan-lam-me-chong-cau-chuyen-nhan-van-dang-suy-ngam-7

Ngày ngày, tôi ở nhà buồn chân, buồn tay, luôn phụ giúp các con trông cháu, nấu nướng, giặt giũ... Tuy nhiên đụng đâu, con dâu chê đấy. Nào là món này không ngon, nào là quần áo giặt chưa sạch, nào là dọn nhà phải dùng máy hút bụi mà tôi thì không biết dùng mấy loại máy móc hiện đại đó...

Con dâu thường xuyên mua hoa quả, đồ ăn vặt bên ngoài về nhưng chỉ ba mẹ con ăn, không bao giờ mời tôi. Tôi cũng ngại nên nhiều thứ đặt trên bàn, tôi không động đến. Buổi tối ở phòng khách, con dâu và các cháu nói lúc nào cũng chuyện riêng, cười đùa, mặc kệ tôi ngồi một mình, không biết gì để tham gia cùng.

Thỉnh thoảng thấy không ổn, tôi có góp ý nhỏ với con trai, đâm ra lại thành vợ chồng con cãi nhau. Con dâu hôm sau chồng đi vắng, ngay lập tức tỏ thái độ, trách tôi hay mách lẻo, kể xấu con dâu, cố tình gây bất hòa trong gia đình...

Có lần, con dâu còn hất hàm bảo tôi: "Đồ ăn đây, mẹ thích mẹ cứ ăn. Ai cấm đâu mà mẹ cứ kêu không dám, chồng con lại hiểu nhầm. Người trong nhà cả, có gì không thích, mẹ cứ nói".

Nghe những lời này, tôi trốn vào phòng tủi thân, khóc một mình. Tôi thực sự nhớ những ngày tháng ở quê, bên cạnh hàng xóm láng giềng, họ hàng thân thuộc. Tuy không có con cháu sống cùng, tôi vẫn cảm thấy vui vẻ hơn thế này rất nhiều.

Tôi cảm giác như các con rất phiền trước sự hiện diện của tôi. Ngày nào cũng nhìn thấy bà già này, chắc các con chướng mắt lắm.

Tôi chỉ muốn dọn đồ về quê ngay nhưng có mảnh đất duy nhất đã bán rồi, nhà không còn thì về kiểu gì? Tôi cũng không thể sang nhà các con gái sống vì vợ chồng các con đang ở chung với bố mẹ chồng.

Mà mỗi lần góp ý với con trai về con dâu, các con lại cãi nhau, đánh nhau khiến tôi còn đau lòng hơn. Có vẻ như không có tôi không sao, có tôi, cuộc sống gia đình của các con càng không hạnh phúc.

Tôi nên làm thế nào bây giờ?

(Theo Dân trí)

Xem thêm: Giáo sư đi xuất khẩu lao động - Câu chuyện nhân văn

Đọc thêm

Mẹ tôi bảo, con cá mẹ khi nuôi con nó rất thông minh, nó cứ nhảy lên bờ giả vờ chết để cho kiến đến bâu, rồi lại nhảy xuống nước cho con ăn kiến.

Cá mẹ - Câu chuyện nhân văn sâu sắc
0 Bình luận

Đã thành lệ, đi đám cưới thì phải có quà mừng. Thôi thì đành… cứ phong bì cho tiện!

Phòng bì mừng cưới - Câu chuyện nhân văn sâu sắc
0 Bình luận

Nhà có bốn anh em, ông bố cứ yêu thằng thứ ba hơn, thể nào ba thằng còn lại cũng xúm vào nói: “Thằng này chỉ được cái khéo mồm để lừa ông bà già”. Khéo mồm không có tội tình gì ở đây cả.

Khéo mồm không có tội tình gì cả - Câu chuyện nhân văn
0 Bình luận


Bài mới

Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 8 giờ trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
“Bí kíp” của Mẹ chồng– Câu chuyện nhân văn cảm động

“Bí kíp” của mẹ chồng nào có gì ngoài tình yêu, đầu tiên là yêu mình, sau đó đến yêu người. Lo cho mình sao thì lo cho người vậy.

Vì sao cổ nhân nói 'đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay'?

Cổ nhân cho rằng, số phận con người liên quan đến nhiều yếu tố, ví dụ như giờ sinh, tướng đi, bàn tay, bàn chân... Thế mới có câu "đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay".

Đề xuất