Hòa thượng gánh nước - Câu chuyện về bí quyết thành công của vĩ nhân

Hai hòa thượng tu ở 2 ngôi chùa ở hai quả núi gần nhau. Họ cùng gánh nước ở cùng 1 dòng suối, lâu ngày thành bạn thân. Cứ như thế, thời gian ngày ngày gặp nhau lúc gánh nước, bất giác đã 5 năm trôi qua.

Đỗ Thu Nga Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Bỗng nhiên có một ngày, hòa thượng ở ngọn núi bên trái không xuống suối gánh nước. Hòa thượng ở ngọn núi bên phải thầm nghĩ: “Ông ấy có lẽ ngủ quá giấc rồi”.

 Nào có hay, ngày hôm sau, vị hòa thượng ở núi bên trái vẫn không xuống suối gánh nước. Ngày thứ 3 cũng thế, rồi một tuần trôi qua vẫn vậy. Cứ thế đến một tháng, hòa thượng ở núi bên phải cuối cùng không chịu được nữa. Ông nghĩ ngợi: “Có lẽ bạn mình mắc bệnh rồi, mình phải đi thăm ông ấy mới được, xem có thể giúp gì được không”.

Thế là ông leo lên ngọn núi bên trái đi thăm bạn.

Đến khi lên đến ngôi chùa trên núi gặp bạn, ông vô cùng kinh ngạc. Vì bạn của ông đang luyện quyền thuật ở sân trước cửa chùa, chẳng giống người cả tháng không uống nước tý nào. Ông tò mò hỏi: “Ông đã một tháng không đi gánh nước, lẽ nào ông có thể không cần uống nước?”

Hòa thượng ở núi bên trái nói: “Lại đây lại đây, tôi đưa ông đi xem”.

Thế là ông ấy dẫn hòa thượng ở ngọn núi bên phải đi xuống sân sau chùa, chỉ vào cái giếng và nói: “5 năm nay, mỗi ngày sau khi tu luyện xong, tôi đều dành thời gian đào cái giếng này. Mặc dù có lúc rất bận, tôi vẫn đào, được đến đâu đào đến đó. Bây giờ tôi cũng đã đào xong rồi, tôi không cần xuống núi gánh nước hàng ngày nữa. Tôi đã có nhiều thời gian để luyện thêm các chiêu thức võ công của bổn môn mà tôi yêu thích”.

***

Trong công việc cũng vậy, đi làm lĩnh lương cũng giống như đi gánh nước. Nhưng chúng ta thường thường quên, không biết nắm bắt thời gian sau giờ đi làm, tận dụng để đào cái giếng riêng cho mình, bồi dưỡng bản thân mình có khả năng về một phương diện khác. Như thế, tương lai khi chúng ta tuổi đã cao, thể lực không bằng những người trẻ tuổi nữa, nhưng chúng ta vẫn có nước uống y như cũ, hơn nữa, còn có thể uống thỏa thích hơn, nhàn nhã hơn.

hoa-thuong-ganh-nuoc-cau-chuyen-ve-bi-quyet-thanh-cong-cua-vi-nhan-7

Ở ngoại ô có 3 hộ gia đình sống cùng nhau, nhà của họ kề sát nhau. Cả 3 người đàn ông đều từ nông thôn vào làm công nhân một nhà máy luyện thép.

Làm việc trong nhà máy rất vất vả, tiền lương lại không cao. Ngoài giờ làm, cả 3 người đều có việc riêng của mình. Một người vào trong phố đạp xích lô, một người sửa xe ven đường, còn một người ở nhà đọc sách, tập viết lách. Người đạp xích lô kiếm được nhiều tiền nhất, còn cao hơn cả tiền lương đi làm. Người sửa xe cũng kiếm được khá, cũng đủ chi tiêu gia đình. Còn người đọc sách viết lách, tuy không có thu nhập, nhưng vẫn cứ sống ung dung.

Một hôm, 3 người nói về nguyện vọng của mình. Người đạp xích lô nói, sau này ngày nào tôi cũng đi đạp xích lô là mãn nguyện rồi. Người sửa xe nói, tôi hy vọng một ngày nào đó, tôi sẽ vào thành phố mở một hiệu sửa xe. Người thích đọc sách viết lách nghĩ ngợi hồi lâu rồi mới nói, sau này tôi muốn rời bỏ nhà máy luyện thép, tôi muốn sống bằng chữ nghĩa của tôi. Hai người kia đương nhiên là không tin.

5 năm trôi qua, họ vẫn sống cuộc sống như nhau. 10 năm sau, người sửa xe đã thực sự mở được hiệu sửa xe trong thành phố, đã làm ông chủ. Người đạp xích lô vẫn hết giờ làm việc vào thành phố đạp xích lô. 15 năm sau, người đọc sách viết lách kia đã cho ra đời tác phẩm đầu tiên của mình, thu hút được sự chú ý trong vùng. 20 năm sau, tác phẩm của anh ta được một nhà xuất bản ưng ý, mời anh về làm biên tập.

“Thời gian trôi đi như dòng nước chảy, đêm ngày không ngừng nghỉ”. Mỗi ngày chúng ta xé một tờ lịch, cuốn lịch càng ngày càng mỏng. Đến lúc xé sắp hết cuốn lịch, bất giác thất kinh, sao thời gian lại trôi qua đi nhanh như thế này. Giả sử chúng ta đem lịch của mấy chục năm đóng gộp lại thành một cuốn, nó tượng trưng cho toàn bộ sinh mệnh cuộc đời chúng ta, chúng ta cứ xé từng ngày từng tờ, như thế chúng ta có cảm giác như thế nào?

Triết gia người Pháp Voltaire  hỏi: “Trên thế giới, cái gì dài nhất, mà lại là ngắn nhất? Cái gì nhanh nhất, mà lại là chậm nhất? Cái gì có thể chia nhỏ, mà lại là to lớn nhất? Cái gì không được coi trọng nhất, mà lại được tiếc nuối nhất? Không có nó, sự việc gì cũng không thành. Nó khiến hết thảy những thứ nhỏ bé quy về tiêu vong, nó khiến hết thảy những cái vĩ đại thành bất diệt?”.

Bậc trí giả Chadiger trả lời: “Trên thế giới, cái dài nhất không gì bằng thời gian, vì nó vĩnh viễn vô cùng vô tận, cái ngắn nhất cũng không gì bằng thời gian, vì những kế hoạch của mọi người đều không kịp hoàn thành. Với người đang chờ đợi, thời gian là chậm nhất, với người đang vui vẻ, thời gian là nhanh nhất. Thời gian có thể khuếch đại thành vô cùng lớn, cũng có thể chia thành vô cùng nhỏ. Đương trong thời gian thì không ai coi trọng nó, khi nó qua đi rồi mới bày tỏ tiếc nuối. Không có thời gian, việc gì cũng chẳng thành. Những thứ không đáng được hậu thế kỷ niệm, thời gian sẽ xóa nhòa nó, mà những gì vĩ đại, thời gian sẽ ngưng kết nó lại, đời đời bất diệt”

Có được thời gian, chính là có được tất cả. Tận dụng tốt từng tý từng chút thời gian, thì sẽ có những thu hoạch ngoài sức tưởng tượng.

Thời gian vô hạn, cuộc đời hữu hạn. Trong cuộc đời hữu hạn, người biết kéo dài thời gian, thì sẽ có cái vốn để làm càng nhiều việc hơn. Các vĩ nhân sở dĩ đạt được tầm cao như thế, không phải một bước mà thành, mà là dùng thời gian mà đồng nghiệp đang ngủ, đêm hôm vất vả từng bước đi lên.

 Xem thêm: Người đàn bà đáng nể - Câu chuyện nhân văn 

Đọc thêm

Việt Kiều - nghe thì có vẻ sang đấy, nhưng cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Cái mác đánh đổi bằng mồ hôi và xương máu!

Việt kiều - Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Một lần vợ chồng tôi cãi nhau to. Tôi mồ hôi mồ kê nhễ nhại, miệng vẫn cứ nói không ngừng, đay nghiến chồng vì chuyện gì đó.

Cãi nhau mới biết chồng… đàn ông - Câu chuyện nhân văn sâu sắc
0 Bình luận

Tôi cứ ngỡ chuyển nhà sống gần con cháu, gia đình sẽ sum họp vui vầy, nhưng thực tế rất khác...

Bán nhà thành phố theo con, cha bị bỏ rơi trong cô độc - Câu chuyện nhân văn
0 Bình luận


Bài mới

Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 10 giờ trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
“Bí kíp” của Mẹ chồng– Câu chuyện nhân văn cảm động

“Bí kíp” của mẹ chồng nào có gì ngoài tình yêu, đầu tiên là yêu mình, sau đó đến yêu người. Lo cho mình sao thì lo cho người vậy.

Vì sao cổ nhân nói 'đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay'?

Cổ nhân cho rằng, số phận con người liên quan đến nhiều yếu tố, ví dụ như giờ sinh, tướng đi, bàn tay, bàn chân... Thế mới có câu "đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay".

Đề xuất