Gặp lại người cũ – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Trà ở đây rất ngon, không gian ở đây rất yên tĩnh dễ chịu nên em vẫn lưu luyến muốn quay lại. Nhưng anh thì không... người cũ, chỉ nên ở trong câu chuyện cũ mà thôi.

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Tôi gặp lại “người cũ” ở chốn cũ, một quán cà phê nằm khuất trong con hẻm nhỏ, biển hiện đã mờ nhưng chủ quán chẳng màng sơn lại, loáng thoáng có thể được thấy chữ “Nhớ”. Người cũ ngồi một mình ngay góc cửa sổ quen thuộc, nắng xuyên qua kẽ lá chiếu xuống mặt bàn tạo thành những vệt lốm đốm. Khi tôi bước vào, chiếc chuông gió phát ra tiếng leng keng, anh ngước nhìn tôi khẽ mỉm cười.

“Tình cờ vậy…”, tôi lịch sự cúi đầu chào, ngồi xuống phía đối diện.

“Không tình cờ đâu, anh cố tình đến tìm em mà”, anh mỉm cười nói.

“Để làm gì ạ?”

“Vì… tự nhiên anh nhớ em”.

Không có ý mỉa mai nhưng khóe môi tôi bất giác cong lên. Ba chữ “Anh nhớ em” cách đây hai năm nghe được hẳn làm tôi vui đến phát điên, nhưng giờ nghe qua tai chỉ như câu chuyện cười nhạt nhẽo.

Chủ quán bưng ra cho tôi trách trà nhài nóng. Suốt hai năm bao giờ đến đây tôi cũng ngồi ở vị trí này, uống đúng một món, nghe nhạc chán chê rồi về. Lúc mới chia tay, tôi vừa nghe nhạc nước mắt vừa chảy dài. Sau này, nước mắt đã khô, tôi thậm chí còn quên mất khuôn mặt anh.

“Em ngày càng xinh đẹp hơn rồi”

“Cảm ơn anh”

“Cuộc sống của em dạo này có vẻ tốt, thấy em đi du lịch ở nhiều nơi nhưng chỉ có một mình, em vẫn còn nhớ anh à?”

Ngụm trà trong miệng tôi bỗng trở nên đắng chát, giọng nói êm mượt khiến tôi điêu đứng ngày nào giờ trở nên chướng tai đến kỳ lạ. Tôi cười, giọng lạnh tanh hỏi lại: “Điều gì khiến anh nghĩ được vậy nhỉ?”

“Anh tin như vậy. Em nói anh là mối tình đầu của em, là người hoàn hảo nhất em từng gặp. Khi chia tay em cũng vật vã nhắn tin cho anh suốt mấy tháng liền còn gì. Em chẳng thể quên anh được đâu…”, anh nói giọng tự tin.

Tôi gặp anh năm 20 tuổi. Khi ấy, anh lịch thiệp, thành công, đẹp trai và có cái vẻ phớt đời khiến tôi tổ gục. Tôi công khai theo đuổi anh, mày mò học nấu ăn, làm bánh, thay đổi kiểu tóc, trang điểm,… chỉ mong lọt được vào mắt xanh của anh. Ròng rã 6 tháng trời, cuối cùng tôi cũng chinh phục được anh, khiến anh phải giới thiệu trước mặt mọi người tôi là “người yêu của anh”. Tôi vui như đứa trẻ được quà lại càng tỏ ra ngoan ngoãn. 

Anh bảo: “Công việc của anh bận lắm, không rảnh nhắn tin, điện thoại. Cuối tuần có thời gian rảnh anh sẽ sắp xếp gặp em sau”, hay “Anh còn nhiều dự định tương lai, chưa có ý định lâu dài, em phải xác định chờ đợi thì mới ở bên anh được”. Tất thảy những điều anh nói, những yêu cầu từ anh tôi đều gật đầu đồng ý, giống như con thiêu thân lao vào ngọn lửa, không để ý đến đôi cánh của mình đang dần bị thiêu rụi.

“Anh có quà cho em”, nói xong người yêu cũ đặt lên bàn một bó thạch thảo được gói tỉ mẩn. Ngày xưa tôi thường nhắc đi nhắc lại mình thích loài hoa này, chỉ có 30 ngàn một bó, bán đầy ở chợ nhưng anh chưa từng mua, thậm chí còn chế giễu nó rẻ tiền.

“Vậy anh mua cho em hoa khác đi, chỉ cần anh mua hoa nào em cũng thích”, tôi nắm tay anh lắc lắc.

“Em đừng có trẻ con, hoa hoét vớ vẩn cắm vài hôm rồi lại quăng sọt rác, phí tiền”, anh bực mình nói.

gap-lai-nguoi-cu-cau-chuyen-nhan-van-dang-ngam

Yêu nhau gần 1 năm, tôi chưa từng nhận từ anh bó hoa nào, ấy thế mà sau 2 năm chia tay giờ nó lại nằm trước mặt tôi, cánh hoa mỏng tang rung rinh theo gió, mùi thơm thoang thoảng quẩn quanh khiến tôi muốn hắt xì. Tôi đưa tay quẹt mũi, nói: “Cảm ơn!”.

“Anh đã suy nghĩ rất nhiều trước khi đến đây. Sau khi chia tay em anh cũng tìm hiểu vài người nhưng không thấy ai bằng em cả. Anh nhận ra không ai đối xử tốt với anh như em, hi sinh vì anh như em. Chúng mình quay lại nhé, ta sẽ làm đám cưới, rồi anh sẽ bù đắp lại tất cả cho em”, người cũ nắm tay tôi. Ngón tay anh thon dài, mềm như tay con gái, trước đây anh hay đùa bàn tay nào không thể làm được việc này nên lấy vợ thì vợ phải chăm lo hết cho anh. Khi ấy tôi còn vỗ ngực mạnh miệng bảo: “"Cưới em, em sẽ không để anh phải đụng một ngón tay”.

Thật đáng thương. Tôi khi ấy đáng thương như vậy mà không hề nhận ra. Tôi ngắt một bông hoa thạch thảo đưa lên mũi ngửi, nó có mùi ngai ngái, không thơm như tôi nghĩ.

"Em không cần anh bù đắp" - Tôi bỏ bông hoa vào tách trà uống dở, nói tiếp: "Cũng không định quay lại với anh”.

"Em còn dỗi anh à?"

"Không, phụ nữ chỉ dỗi hờn với người mình yêu. Còn với em, anh chỉ là người cũ xa lạ mà thôi”

"Vậy tại sao em vẫn còn đến đây và vẫn chưa chịu yêu ai khác? Không phải em chờ đợi anh quay lại à?”

"Trà ở đây rất ngon, không gian ở đây rất yên tĩnh dễ chịu nên em vẫn lưu luyến muốn quay lại. Nhưng anh thì không... người cũ, chỉ nên ở trong câu chuyện cũ mà thôi”, tôi mỉm cười nói.

Chuyện tình cảm vốn dĩ kỳ lạ như vậy, ở thời điểm tôi hết lòng hết dạ, anh ấy có tồi tệ thế nào tôi cũng bằng lòng chấp nhận, nhưng khi tình yêu đã nguội lạnh, anh ấy có đền bù gấp trăm lần cũng chẳng còn ý nghĩa. Không phải tôi thay đổi, mà anh ấy xứng đáng bị lãng quên.

Xem thêm: Xe ôm “ông nội” – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Đọc thêm

Nhìn con dâu út chạy ra đỡ gậy cho thằng ăn trộm mà ông bà thót cả tim. Chuyện xong xuôi ông bà mới dám thở ra, thôi thì ở hiền gặp lành vậy…

Ở hiền gặp lành – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Cuộc sống vợ chồng chắc chắn có lúc này lúc kia nhưng nếu biết bỏ qua cho nhau, cùng nhau tưới tắm và vun vén thì hôn nhân cũng sẽ nở hoa hạnh phúc thôi.

Hạnh phúc nở hoa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

4 đứa cháu lần lượt ra đời khiến cuộc sống của ông bà đảo lộn, xoay như chong chóng, trong khi trước đó ông bà tuyên bố thẳng thừng “con ai người đó lo, ông bà chỉ chơi chứ không chăm cháu”.

Xe ôm “ông nội” – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Cổ nhân đúc kết, nuôi con trai thì dưỡng ba khí, nuôi con gái dưỡng ba dung. Vậy, "ba khí" và "ba dung" mà cổ nhân nhắc đến là gì?

Cổ nhân dạy cách nuôi con: 'Con trai dưỡng ba khí, con gái dưỡng 3 dung', lớn lên ắt thành tài
0 Bình luận

Chu Công không chỉ là một trong những một nhà chính trị tài ba mà còn là người cha mẫu mực. Ông có cách dạy con khiến người đời sau phải học tập.

Cổ nhân dạy con: Kính trọng bề trên, bản thân khiêm tốn
0 Bình luận

Sống ở đời, việc không như ý thường chiếm đến 8,9 phần. Vậy khi đối diện với chuyện không vừa ý, ta phải làm sao?

Cổ nhân dạy: Tu dưỡng lớn nhất của đời người là tha thứ
0 Bình luận


Bài mới

Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 22 giờ trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
“Bí kíp” của Mẹ chồng– Câu chuyện nhân văn cảm động

“Bí kíp” của mẹ chồng nào có gì ngoài tình yêu, đầu tiên là yêu mình, sau đó đến yêu người. Lo cho mình sao thì lo cho người vậy.

Vì sao cổ nhân nói 'đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay'?

Cổ nhân cho rằng, số phận con người liên quan đến nhiều yếu tố, ví dụ như giờ sinh, tướng đi, bàn tay, bàn chân... Thế mới có câu "đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay".

Đề xuất