Con ai người nấy chăm! – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Người phụ nữ thà đi làm giúp việc cũng không muốn sống ở nhà con trai, đến khi biết nguyên nhân thực sự, ai cũng phải thốt lên: Tự giác lên, con ai người nấy chăm!

Diệu Nguyễn Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Tôi họ Chương, năm nay 57 tuổi. Hiện tại tôi đang làm giúp việc với mức lương hàng tháng là 15 triệu đồng. Chủ nhà đối với tôi rất tốt và tôi cũng rất hài lòng với công việc này. Cách đây không lâu, con trai gọi điện thoại muốn tôi nghỉ việc để về giúp chăm cháu. Nhưng dù con trai nói thế nào tôi cũng nhất quyết không đồng ý. Tôi làm vậy đều là có lý do.

Trước đây tôi sống ở nông thôn, kiếm sống bằng nghề nông. Tuy số tiền không nhiều nhưng cũng để để trang trải cuộc sống. Tôi đã quen với cuộc sống ổn định, bình yên ở nông thôn nên chưa từng nghĩ đến việc lên thành phố kiếm việc làm. Nhưng cách đây 7 năm, con trai tôi tha thiết muốn tôi giúp chăm sóc cháu nội và tôi đồng ý.

Từ khi đến ở nhà con trai, cuộc sống của tôi thay đổi hẳn. So với việc làm ruộng ở quê cuộc sống của tôi ở đây còn vất vả hơn nhiều. Ban đầu con dâu tôi có thuê một bảo mẫu, nhưng ngay khi tôi đến chúng đã sa thải người bảo mẫu. Kể từ đó việc chăm sóc cháu trai trở thành trách nhiệm duy nhất của tôi. Con trai và con dâu tôi chỉ việc đi làm, về tới nhà thì nằm chơi điện thoại, chúng nói làm việc đã mệt về còn chăm con thì hôm sau sẽ không có sức đi làm.

Tôi thật sự rất mệt mỏi khi một mình chăm sóc cháu trai. Mỗi đêm tôi phải thức dậy nhiều lần để pha sữa cho cháu mà không một ai phụ giúp. Kể từ khi đến ở nhà con trai tôi chưa từng có một giấc ngủ ngon.

Ngoài việc chăm sóc cháu, tôi còn phải làm hết việc nhà từ nấu nướng, giặt giũ, lau dọn,… Con dâu và con trai tôi chẳng bao giờ đụng tay vào việc gì. Thậm chí khi muốn ăn trái cây, các con phải đợi tôi rửa, cắt thành miếng cho vào đĩa rồi mới ăn. Mỗi khi thấy tôi tỏ ra không hài lòng, con dâu liền nói những lời khó nghe. Đã vậy chúng còn hiếm khi đưa tôi tiền sinh hoạt phí. Tháng nào tôi cũng phải lấy tiền túi của mình để chi tiêu các khoản trong nhà.

Con-ai-nguoi-nay-cham-cau-chuyen-dang-suy-ngam

Tôi đã chọn cách chịu đựng vì tôi thương cháu. Đến khi cháu trai đi học mẫu giáo, tôi nói với các con mình sẽ về quê sống. Con trai và con dâu tôi tuy có chút không hài lòng, nhưng có lẽ chúng cảm thấy đứa trẻ đã lớn, không còn cần đến tôi nhiều nên cũng không kiên quyết giữ tôi lại.

Tôi đã sống ở thành phố được 5 năm, suy nghĩ của tôi cũng dần thay đổi. Thay vì trở về nông thôn làm nông, tôi chọn ở lại thành phố để kiếm tiền dưỡng già. Được người quen giới thiệu tôi nhận làm giúp việc cho một nhà. Chủ nhà là cặp vợ chồng già, tôi làm việc cho họ với mức lương 15 triệu/tháng. Họ có học thức và rất lịch sự, lại tôn trọng người giúp việc, coi tôi như người trong gia đình. Tôi biết ơn và cảm thấy trân trọng công việc này nên cố gắng làm tốt nhất trong khả năng của mình.

Về phần con trai, tôi không nói cho nó biết nên nó vẫn nghĩ tôi đã về quê từ lâu. Cuối tháng trước, con trai tôi gọi điện cho tôi và nói rằng nó sẽ về quê đón tôi lên thành phố. Tôi hỏi có chuyện gì thì nó bảo vợ nó đang mang thai bé thứ 2. Lần trước tôi đã chăm sóc rất tốt nên lần này chúng nó lại tiếp tục muốn tôi giúp đỡ.

Nghe con trai nói vậy, tôi trả lời : “Mẹ đang đi làm giúp việc. Mẹ không thể nghỉ phép lâu như vậy được. Nên con tự mình lo liệu việc chăm sóc bọn trẻ nhé".

Người con trai nghe xong tức giận nói: “Mẹ thà làm giúp việc chăm sóc những người ngoài mà không quan tâm, chăm sóc chính cháu ruột của mình ư? Mẹ có phải là bà nội không? Con không quan tâm, mẹ xin nghỉ việc càng sớm càng tốt, tuần sau con đến đón mẹ, từ nay về sau mẹ sẽ ở nhà chúng con”.

Những lời nói ích kỷ của con trai tôi khiến tôi thấy tức giận và chua xót vô cùng. Chồng tôi đã qua đời sớm, một mình tôi nuôi con khôn lớn quả thật chẳng dễ dàng gì, bao nhiêu vất vả một mình tôi gánh chịu. Vốn tưởng rằng sau này con lớn lên tôi sẽ có nơi nương tựa, nhưng khi có gia đình con trai đã quên đi việc quan tâm người mẹ già là tôi.

Trong suốt 5 năm tôi chăm sóc cháu ở nhà con trai, tôi đã làm hết sức mình. Tôi tuyệt đối không xin nghỉ việc và quay lại chăm sóc cháu lúc này. Thế là tôi nói với con trai: “Tôi là bà nội của đứa trẻ thì sao? Anh chị là cha, mẹ của đứa trẻ, việc chăm sóc con cái là trách nhiệm của anh chị chứ không phải của tôi. Anh chị không thể trách tôi như vậy được. Con ai người nấy chăm!”.

Con trai nghe vậy liền nói: “Mẹ nghĩ kỹ mà xem, mẹ cũng chỉ có một đứa con trai là con, về già phải dựa vào con. Nếu bây giờ con gặp khó khăn mà mẹ không giúp đỡ thì sau này cũng đừng nhờ con giúp đỡ việc gì”.

Tôi nghe vậy thì sững sờ, giờ tôi vẫn khỏe mạnh, con trai còn ăn nói với tôi như vậy. Liệu sau này tôi già yếu, không thể tự chăm sóc bản thân mình nữa thì nó có còn hiếu thảo với tôi không?

Hiện tại sức khỏe của tôi tương đối tốt. Ông bà chủ nhà của tôi cũng rất tử tế với tôi. Tôi phải cố gắng kiếm nhiều tiền hơn trong khi tôi vẫn còn khỏe. Đến khi tôi không thể tự chăm sóc mình, tôi sẽ vào viện dưỡng lão, không trông cậy vào người con trai này nữa.

Theo Đời sống pháp luật

Xem thêm: Buổi họp lớp chân chính – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Bình luận
Mới nhất
Vui lòng để bình luận.

Đọc thêm

Nhiều năm sau, tôi cũng không làm sao quên được cái ngày hôm ấy – cái ngày mà cha nhìn theo tôi, nước mắt cha chảy xuống đôi gò má sạm đen vì nắng! Tôi thương cha, thương theo cách của mình. Dù cha có làm gì đi nữa thì tôi vẫn thương!

Nước mắt của cha - Câu chuyện nhân văn sâu sắc
0 Bình luận

Hầu như ai trong chúng ta cũng từng có một người mẹ vĩ đại mang tên: Bà ngoại!

Câu chuyện xúc động về một người mẹ vĩ đại mang tên 'bà ngoại'
0 Bình luận

Sau khi xin việc về, chàng trai trẻ mới hiểu ra bằng cấp không là gì so với những bài học từ cha mẹ, từ những lời cằn nhằn tưởng chừng nhỏ nhặt.

Lời cằn nhằn của mẹ - Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Cha mẹ cưng chiều con cái, hay biện minh "trẻ con có biết gì đâu" làm sẽ gây tác hại xấu đến đứa trẻ, khiến chúng không biết "chịu trách nhiệm" là gì.

Chuyên gia khẳng định, cha mẹ nên dạy con cách chịu trách nhiệm từ sớm: Đừng nghĩ trẻ con có biết gì đâu!
0 Bình luận

Trẻ em Nhật Bản được rèn để trở nên tự lập từ sớm. Đó không chỉ là trách nhiệm của cha mẹ, mà còn của cả xã hội.

Trẻ em ở Nhật Bản được rèn tự lập thế nào: Không chỉ cha mẹ, còn là trách nhiệm của cả xã hội
0 Bình luận

Ngoài gen di truyền, nhờ phương pháp giáo dục tài tình này, vợ chồng anh Bodunrin đã giúp hai con thi đỗ đại học từ năm 14 tuổi. 

Cách giáo dục tài tình của vợ chồng có hai con đỗ đại học năm 14 tuổi: Sớm dạy con chịu trách nhiệm với cuộc đời mình
0 Bình luận

PC Right 1 GIF

Bài mới

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc'

Cổ nhân răn dạy: “Người thông minh biết buông bỏ, kẻ khôn ngoan biết giả ngốc". Thực ra, trí tuệ lớn nhất đôi khi không nằm ở việc biết nhiều, mà ở chỗ không để tâm đến những điều nên bỏ qua.

Hải An
Hải An 16 giờ trước
Tổ tiên nói: “Đáng sợ nhất là ngày mùng 1 tháng 7 âm” vì sao lại thế?

Trong dân gian vẫn truyền tụng câu: “Tháng Bảy mưa ngâu, ai sầu nấy chịu – Mùng Một tháng Bảy, quỷ mở cổng trần”. Từ xưa, tháng 7 âm lịch luôn gắn liền với nỗi ám ảnh mơ hồ, được gọi là “Tháng Cô Hồn”. Câu nói ấy không chỉ phản ánh nỗi sợ hãi khó gọi thành tên mà còn thể hiện hệ thống niềm tin tâm linh đã ăn sâu trong văn hóa người Việt từ đời này sang đời khác.

Hải An
Hải An 23/08
Người xưa căn dặn: “Dù nghèo cũng chớ ăn lươn trông trăng”, vì sao?

Người xưa căn dặn: “Dù nghèo đến đâu cũng không nên ăn lươn trông trăng”, thoạt nghe ta dễ nghĩ đây chỉ là một kinh nghiệm ăn uống dân gian, nhưng kỳ thực, đó là lời nhắc nhở con cháu về cái gốc làm người, về phẩm giá và sự cẩn trọng trước những thứ dễ dàng mà nguy hiểm.

Hải An
Hải An 17/08
Người xưa nói: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”

Người xưa có câu: “Mưu sự không có chủ kiến ắt lâm vào cảnh khốn đốn, làm việc không có chuẩn bị tất xôi hỏng bỏng không”. Chỉ một lời răn nhưng là tinh hoa đúc kết từ bao đời, nhấn mạnh hai yếu tố cốt lõi của mọi thành công là chủ kiến và sự chuẩn bị.

Hải An
Hải An 27/07
“Xử đẹp” con riêng của chồng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Ông nắm tay bà, những giọt nước mắt lăn dài trên gương mặt. Ông cám ơn bà nhiều lắm! Cảm ơn cách “xử đẹp” của bà suốt hơn 20 năm qua để gia đình được vẹn tròn, êm ấm.

Hải An
Hải An 26/07
Cổ nhân răn dạy: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”, càng ngẫm càng thấm!

Cổ nhân nói: “Không thể nói chuyện biển cả với con ếch ngồi đáy giếng, chẳng thể bàn về băng tuyết với lũ côn trùng mùa hè”. Chỉ một câu nói đơn giản nhưng ẩn sâu là lời cảnh tỉnh sâu sắc về nhận thức, tầm nhìn và giới hạn tư duy của con người.

Thanh Tú
Thanh Tú 25/07
Cụ Cự “góa con” – Câu chuyện nhân văn xúc động

Nhìn 5 người con của cụ Cự ai cũng giỏi giang, thành đạt, mọi người trong làng ai nấy đều ngưỡng mộ, nghĩ rằng kiểu gì tuổi già của cụ cũng được hưởng phúc.

Hải An
Hải An 24/07
Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau”, càng ngẫm càng thấm!

Triết gia Trang Tử nói: “Bi ai lớn nhất của đời người là chết về tâm tưởng, còn cái chết về thể xác chỉ xếp sau". Đó không chỉ là một nhận định triết lý, mà còn là một hồi chuông tỉnh thức giữa cuộc sống hiện đại đang ngày một rối ren, hối hả và rệu rã từ bên trong.

'Con lớn mà không trông em cho bố mẹ' - Câu chuyện đáng suy ngẫm

"Con lớn mà không trông em cho bố mẹ", lời mẹ trách sau khi em tôi ra đi mãi mãi ở tuổi 11. Lời nói ấy như nhát dao xoáy vào tim, theo tôi suốt cả cuộc đời...

Hải An
Hải An 22/07
Người xưa căn dặn: Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết.

Người xưa nói "Muốn biết một người có phúc hay không, chỉ cần nhìn “miệng” là biết". Nghe tưởng đơn giản, nhưng càng ngẫm càng thấy thâm sâu.

Thanh Tú
Thanh Tú 18/07
Yên ổn tuổi già – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Nhìn cảnh con dâu xa lánh mẹ chồng, con trai cũng theo vợ không bênh vực mẹ một lời tôi chán nản xót thương cho tuổi già của chính mình… cả một đời vì con kết quả lại nhận về quả đắng.

Hải An
Hải An 17/07
Người xưa nói: “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái”, có nghĩa là gì?

Người xưa nói “Có tiền buôn Đông, không tiền buôn Thái.” Thoạt nghe tưởng là chuyện mua bán vùng miền, nhưng càng ngẫm, càng thấy câu này là lời dạy khôn ngoan về tư duy thích nghi, biết mình biết người và nghệ thuật xoay chuyển nghịch cảnh bằng sự linh hoạt và nhạy bén.

Hải An
Hải An 16/07
Bản di chúc 'tình người' - Câu chuyện nhân văn cảm động

Trước khi mất, vị doanh nhân đã để lại một bản di chúc thấm đẫm tình người: "Tiền của tôi hầu hết đến từ sự tranh giành, tâm kế trên thương trường. Chính họ đã khiến tôi hiểu được nguồn vốn lớn nhất của đời người chính là phẩm hạnh..."

Lão Tử nói: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư”, càng ngẫm càng thấm!

Trong Đạo Đức Kinh, Lão Tử đã để lại một câu nói tưởng như nhẹ nhàng, nhưng chứa đựng cả một thế giới quan sâu xa và một cái nhìn thấu suốt về nhân tình thế thái: “Đạo của Trời lấy chỗ dư bù chỗ thiếu, đạo của Người lấy chỗ thiếu bù chỗ dư.” Càng đọc, càng ngẫm, càng thấy rõ nỗi buồn của người xưa khi chứng kiến sự chênh lệch giữa quy luật hài hòa của tự nhiên và cách hành xử đầy thiên lệch của con ngư

Thanh Tú
Thanh Tú 14/07
Giá trị của người phụ nữ trong gia đình – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Người phụ nữ càng có giá trị, càng không so đo với người trong cùng một mái nhà. Bởi họ hiểu rằng, gia đình chính là để yêu thương, không phải để hơn thua.

Hải An
Hải An 13/07
Lão tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”, càng ngẫm càng thấm!

Lão Tử nói: “Thượng thiện nhược thủy. Thủy thiện lợi vạn vật nhi bất tranh”. Người có lòng thiện cao nhất thì như nước. Nước khéo làm lợi cho muôn loài mà không tranh giành với ai. Một lời dạy giản dị, nhưng ẩn chứa minh triết sâu sắc về cách sống hài hòa với vạn vật, thuận theo tự nhiên, và giữ mình khiêm nhường mà vẫn vững mạnh.

Thanh Tú
Thanh Tú 12/07
PC Right 1 GIF
Đề xuất