Câu chuyện lòng nhân hậu của bộ đội về hưu - Người tốt sẽ nhận được phước báu về sau

Hôm nay, tôi muốn chia sẻ câu chuyện khi về quê. Mong các bạn đừng vội phán xét, gán cho tư tưởng mê tín dị đoan và cũng cho tôi thích đánh bóng mình, vì với tôi giờ tất cả chỉ là vô thường...

Đỗ Thu Nga Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Bố mẹ tôi đã mất, ở quê không còn ai thân thích, nhà đóng cửa để đấy. Thông thường cứ hơn một tháng tôi về quê một lần, nhưng lần này mãi gần ba tháng tôi mới về. Vì ở quê dạo này thực hiện chủ trương tiết kiệm điện nên cứ cắt điện liên tục. Tôi sợ không chịu được nóng.

Về quê tôi ít đi lại, do tuổi hơi cao một chút, không uống rượi chè, không có nhiều bạn bè, nên ít la cà hàng quán, chủ yếu đi chợ mua đồ về nấu ăn, hoặc sang nhà các bác hàng xóm chơi.

Mấy hôm nay thời tiết nóng quá, nhiệt độ cứ 37, 38 độ kéo dài hàng tuần. Chẳng hiểu lý do gì? Hôm nay, tôi tự nhiên ngẫu hứng đạp xe đi chơi từ lúc 3 giờ chiều, thời điểm đang nóng nhất trong ngày.

Tôi đạp xe đến gần 7 cây số, nơi ấy khi còn nhỏ ở nhà cũng đã xuống đó vài ba lần, nhưng đến gần 40 năm hôm nay tôi mới quay trở lại.

Nhìn quang cảnh ở quê giờ khác với xưa nhiều quá. Nhà cửa cứ san sát, mái ngói đỏ tươi, đường nhựa rộng thẳng tắp, đủ các loại hàng quán hoạt động kinh doanh nhộn nhịp;

Quê hương mình giờ không còn là nông thôn nữa, giống như nơi phố thị vậy, đúng là nông thôn đã có nhiều đổi mới vươn lên, mỗi ngày đẹp đẽ khang trang hơn, càng tràn đầy sức sống. Ở vùng quê giờ cũng là nơi rất đáng sống.

Thời tiết nóng, lại đạp xe nhiều nên hơi mệt, tôi vào một quán ở ven đường tạm nghỉ, uống cốc nước vối.

Trên Hà Nội cũng có nước vối, nhưng nước vối ở quê ngon hơn rất nhiều, có mùi đặc trưng riêng, đó là vị hơi chát nhưng lại thấy vị ngọt, mùi của nó thơm nhẹ, không có mùi hắc ngái.

Nghe mấy bà cụ bán nước vối mách bảo: muốn có nước vối thơm ngon thì phải hái lá về ủ hàng tuần, rồi ngâm xuống ao bốn đến năm ngày, sau đó phơi hong thật khô, khi nấu lên mới thấy mùi đặc trưng ấy, và nhìn thấy nước vối có màu hổ phách sóng sánh, nên khi uống nước vối ở quê ta thấy cả vị hơi chát, lẫn vị ngọt trong miệng, cùng với màu sắc của nước vối làm cho ta cảm thấy hấp dẫn nhiều hơn. Cho nên, mỗi lần đi chợ hay đi chơi, nếu vào quán nước tôi phải uống đến hai cốc mới về.

Hôm nay, đang uống cốc nước vối thì bỗng nghe thấy tiếng người, tiếng chó kêu của nhà bên cạnh. Ngó nhìn sang, thấy ông chủ nhà và người mua chó đang trói một con chó để ngay dưới sân.

Khi cân xong, họ đang thống nhất tính toán với nhau về tiền. Ông chủ thì cứ đòi 120 ngàn đồng/1kg, người mua chỉ trả 115 ngàn đồng, hai bên bàn với nhau mãi mà chưa thống nhất được.

Tôi nhìn thấy con chó bị trói cả mồm, cả bốn chân ngược lại đằng sau, nước mắt con chó giàn giụa, phân và nước tiểu của nó sợ vãi ra cả trên đám sân.

Nhìn con chó tôi thương nó quá, không kiềm chế được. Tôi liền bảo với ông chủ bán lại con chó cho tôi với giá 125 ngàn/1kg. Thấy được giá, còn cao hơn bán cho người đi buôn chó kia, hai ông bà không một chút đắn đo, nhất trí bán cho tôi ngay.

cau-chuyen-long-nhan-hau-cua-bo-doi-ve-huu

Thấy vậy, ông buôn chó trừng trừng mắt nhìn tôi, và nói ra những điều không hay. Tôi xin lỗi anh ta, và hỏi anh buôn chó mỗi con lãi được bao nhiêu, anh ta bảo mua về bán lại cho các lò mổ, mỗi con chỉ kiếm được hơn 100 ngàn.

Tôi liền lấy 200 ngàn đưa cho anh ta và mong anh thông cảm cho tôi được mua con chó này. Anh buôn chó thay đổi nét mặt ngay, và vui vẻ nhận tiền, đồng ý nhường cho tôi được mua.

Tổng số tiền tôi mua con chó là 1.625.000 ngàn đồng nhưng trong túi khi ấy chỉ còn 500 ngàn tiền mặt. Đang loay hoay tìm cách để trả đủ số tiền, vì ông chủ không có tài khoản. Cũng may lúc ấy có cậu thợ sửa điện thoại đứng xem cũng có tài khoản, thế nên tôi nhờ chuyển tiền trả đủ cho ông ấy được ngay.

Thanh toán xong, hai vợ chồng ông chủ nhanh nhẹn, nhiệt tình lấy một bao bì định cho con chó vào đấy buộc lên xe đạp cho tôi.

Nhưng tôi bảo mọi người đứng ra xa, tôi vào cởi trói cho con chó, vợ chồng ông ấy khiếp sợ chạy vội vào nhà, nói vọng ra là con chó mọi ngày rất dữ. Tôi không quan tâm với những lời cảnh báo ấy, cũng chẳng hiểu sao tôi không biết sợ, nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của nó cũng rất hiền lành, cái đuôi của nó không còn cụp xuống nữa và nó lại ve vẩy, tôi mạnh dạn tháo dây trói ở mồn nó ra, rồi chân trước, và chân sau.

Khi được thả ra con chó có vẻ mừng rỡ, chẳng hiểu nó có biết tôi vừa cứu nó thoát chết không nhưng mắt nó cứ nhìn tôi, cái đuôi ngoe nguẩy; rồi nó lại nhìn vào trong nhà nơi hai ông bà chủ đang đứng trong đấy, nó sủa lên vài tiếng, không biết nó trách ông bà ấy hay chào biệt chủ cũ nữa. Một lúc sau, nó lững thững đi ra khỏi cổng, rồi chạy đi mất hút trước sự chứng kiến nhìn theo của những người hiếu kỳ.

Đêm hôm ấy, có lẽ vì tôi ấn tượng với chú chó nên trong giấc ngủ tôi mơ thấy nó đến nhà, đang đứng ngoài sân. Tôi cảm thấy giấc mơ như thật.

Tôi vội mở cửa nhà ra ngoài sân và ra cả ngoài đường nhưng vẫn không tìm thấy chú chó trong giấc mơ, chỉ thấy bên ngoài trời đầy ánh trăng sao sáng, tiếng gà gáy đã sang canh ba, tiếng chuông nhà thờ đạo cứ điểm từng tiếng vang vọng trong đêm khuya vắng vẻ, tĩnh mịch.

Nửa tháng sau, bỗng dưng, và rất lạ, tài khoản của tôi nhận được số tiền 1.625.000 ngàn đồng, kèm theo một lời đề nghị xin gặp của ông chủ đã bán chó cho tôi hôm trước.

Ngay chiều hôm đó tôi đạp xe xuống để gặp.

Vừa thấy tôi hai ông bà ấy mừng rỡ, rối rít cảm ơn, cứ gọi tôi là thầy và xưng là con. Họ nghĩ tôi là thầy cúng hay pháp sư, đã có công cứu vớt gia đình họ vừa thoát một kiếp nạn.

Hai ông bà ấy bảo, sau hôm bán con chó đấy, đêm bà ấy nằm mơ thấy đứa cháu nội 7 tuổi bị chiếc xe tải đâm chết ngay trước cổng nhà. Giấc mơ ấy đã làm bà khiếp sợ, bà cảnh báo với mọi người trong nhà thật cẩn thận, nhất là đứa cháu nội tuyệt đối không được cho ra khỏi cổng.

Phía trước nhà ông bà ấy có cái ao nhỏ, thường thì cạn nước, nhưng mấy hôm trước mưa to nên nước trong ao dâng đầy đến gần vườn cây. Hôm đấy, bà vợ mải nấu cơm trong bếp, thằng cháu một mình chơi ngoài sân, không biết lý do gì mà tự dưng nói trèo qua được bờ tường rào, men ra bờ ao và ngã xuống, trong lúc nguy cập thì rất may bà ra sân tìm cháu không thấy đâu, liền chạy ra bờ ao nhìn thấy cháu đang dần dần chìm xuống đáy ao, bà vội kêu mọi người đến giúp và cứu với được cháu bé, đưa vội cháu đi viện cấp cứu, do bị uống phải nhiều nước ao nên gây ra viêm phổi cấp, hiện nay cháu đã khỏe lại.

Ngồi nói chuyện, ông bà ấy thổ lộ, muốn nhờ tôi cúng tế lễ và chỉ bảo những điều về tâm linh. Tôi cũng thành thực bày tỏ, tôi chỉ là bộ đội nghỉ hưu, không phải là thầy cúng, cũng không phải pháp sư, hôm đó tôi chỉ thấy thương con chó nên muốn cứu giúp nó thôi.

Để động viên cho ông bà yên tâm hơn, tôi nói có lẽ chuyện bán con chó, giấc mơ của bà, và cháu nội của bà ấy ngã xuống ao có thể chỉ là trùng hợp ngẫu nhiên.

Ngồi chơi một lúc, tôi lấy 500 ngàn đồng gửi lại ông bà, nhưng ông bà cứ từ chối, tôi phải giải thích đây không phải tiền tôi mua gì, mà nhân tiện tôi thăm hỏi cháu bé vừa bị ốm, cuối cùng ông bà cũng nhận và xin cảm ơn.

Trước lúc ra về, tôi khuyên ông bà không nên mời thầy cúng, mà trong cuộc sống hằng ngày cố gắng làm những điều lương thiện khi mình có thể, để tích nhiều phúc đức cho con cháu, bởi vì cuộc đời này rất công bằng, mình gieo nhân nào gặt quả nấy.

Đêm hôm đó về tôi cứ nghĩ mãi đến chuyện con chó, có thể là ngẫu nhiên, nhưng cũng có thể một cơ duyên kỳ lạ nào đó?

Tôi kể các bạn nghe câu chuyện này có thể có người cho tôi là người thừa tiền, hay tâm thần có vấn đề nhưng cả hai điều ấy đều không phải như vậy. Vì tôi vẫn khỏe bình thường, tiền lương hưu cũng chỉ đủ ăn, nhưng tôi thích được làm những việc như vậy.

Đây không phải lần đầu, cũng đã có lần tôi thả cả một lồng chim sẻ của chú bán chim cho người mua làm phóng sinh ngay trước cổng nhà tang lễ, và tôi trả họ hơn một triệu đồng. Mọi người khi ấy đứng nhìn tôi với nhiều ánh mắt lạ lẫm, chắc mọi người không quen với những việc làm hơi lạ, và tôi cũng chẳng còn để ý những chuyện như vậy nữa.

Hôm nay, tôi muốn chia sẻ câu chuyện khi về quê. Mong các bạn đừng vội phán xét, gán cho tư tưởng mê tín dị đoan và cũng cho tôi thích đánh bóng mình, vì với tôi giờ tất cả chỉ là vô thường.

Tôi mong chúng ta được tự do tín ngưỡng. Tôi chưa khi nào hy vọng mọi người phải nghe, tin những điều tôi nói. Và tất nhiên, cũng chẳng ai có thể bắt tôi phủ nhận những điều tôi đã gặp, đã biết, đã làm và sự tín ngưỡng của riêng mình.

Xem thêm: Phong thủy tốt nhất đời người chính là tâm - Câu chuyện nhân văn sâu sắc

Đọc thêm

"Chúng ta không có nhiều cơ hội lớn để giúp đỡ người khác, nhưng những cơ hội nhỏ để giúp đỡ mọi người thì xuất hiện quanh ta mỗi ngày".

Giúp đỡ - Câu chuyện nhân văn đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Cuộc giải cứu các cầu thủ nhí Thái Lan vào năm 2018 là một câu chuyện nhân văn về tình người, tình đoàn kết, không phân biệt sắc tộc, giới tính, quốc tịch...

Cuộc giải cứu các cầu thủ nhí Thái Lan - Câu chuyện nhân văn về tình người, tình đoàn kết
0 Bình luận

“Chiếc nệm bị gởi muộn” là câu chuyện ngắn cảm động, nhắc nhở mọi người về tầm quan trọng và trách nhiệm của việc kinh doanh giữ chữ tín.

Chiếc nệm bị gởi muộn – Câu chuyện nhân văn sâu sắc
0 Bình luận


Bài mới

Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 22 giờ trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
“Bí kíp” của Mẹ chồng– Câu chuyện nhân văn cảm động

“Bí kíp” của mẹ chồng nào có gì ngoài tình yêu, đầu tiên là yêu mình, sau đó đến yêu người. Lo cho mình sao thì lo cho người vậy.

Vì sao cổ nhân nói 'đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay'?

Cổ nhân cho rằng, số phận con người liên quan đến nhiều yếu tố, ví dụ như giờ sinh, tướng đi, bàn tay, bàn chân... Thế mới có câu "đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay".

Đề xuất