Liên hệ với chúng tôi

Ngẫm

Người bố tật nguyền – Câu chuyện cảm động nhân văn

“Người bố tật nguyền” là câu chuyện cảm động về người bố không dám đi dự đám cưới của con gái mình, một phần vì mặc cảm, một phần vì thương con không muốn con bị người ta cười chê.

Người bố tật nguyền – Câu chuyện cảm động nhân văn

Xuất bản:

Diệu Nguyễn
Người bố tật nguyền – Câu chuyện cảm động nhân văn
Photo: internet

Câu chuyện “Người bố tật nguyền”

Nhà Tuấn thuộc hàng đại gia giàu có, biệt thự có đến gần chục căn. Người như anh nhắm mắt cũng lấy được vợ đẹp, nhưng người anh phải lòng lại là một cô gái rất bình thường tên Uyên.

Uyên xinh đẹp, giỏi giang trong công việc, lại có tấm lòng lương thiện, rất hay đi làm từ thiện. Nhưng khổ nổi nhà Uyên lại vô cùng nghèo khó, mẹ cô bị bệnh xương khớp đi lại khó khăn, bố cô lại bị cụt chân cho một lần điện giật khiến chân bị hoại tử phải cắt bỏ. Nhà Uyên nghèo nhất xóm, nhưng may mắn cô học giỏi nên mọi người đều nghĩ rằng cuộc đời Uyên rồi sẽ tươi sáng hơn.

Nhớ lại ngày đó, bố Uyên đi đâu cũng phải đưa hai ghế nhựa theo để di chuyển từng bước. Ông khéo tay, giỏi đan lát và lấy nghề đó để nuôi chị em Uyên khôn lớn. Cứ nghĩ đến người bố tật nguyền vất vả nuôi mình từng bữa là Uyên lại thấy thắt lòng. Uyên luôn cố gắng thật nhiều mong bù đắp được một phần nào đó cho bố mẹ và nuôi em ăn học.

Thế rồi duyên phận khiến Tuấn dành tình cảm cho Uyên. Mặc cảm mình là cô gái nghèo khổ, Uyên không dám đáp lại tình cảm của anh. Nhưng sự kiên trì bền bỉ suốt 2 năm của Tuấn khiến Uyên động lòng. Ngày Tuấn đưa bạn gái về ra mắt, bố mẹ anh kinh ngạc vô cùng vì không nghĩ con mình lại yêu một cô gái như vậy.

Nguoi-bo-tat-nguyen-cau-chuyen-cam-dong-nhan-van-1

Uyên cũng kế với bố mẹ về Tuấn, nhưng thay vì vui mừng bố cô lại thở dài nói: “Bố không mơ mộng con lấy chồng giàu vì sợ người ta khinh thường nhà mình rồi làm khổ con. Điều bố mong ước chỉ là con tìm được một nửa yêu thương, khiến con hạnh phúc. Nhưng nếu đây là lựa chọn con thì bố cũng ủng hộ. Bố chỉ hối tiếc vì người bố tật nguyền như bố không có khả năng cho con được cuộc sống đủ đầy…bố xin lỗi con”.

Nghe bố nói Uyên bật khóc: “Không, với con bố mẹ là người tuyệt vời nhất. Nhờ bố mẹ con mới được ăn học đàng hoàng như thế. Con tự hào về bố mẹ nhiều lắm!”.

Sau đó nửa năm thì đám cưới của Uyên và Tuấn diễn ra, mọi chi phí đều do nhà trai lo liệu. Đám cưới được tổ chức tại một khách sạn sang trọng ở Hà Nội, nhưng bố mẹ cô dâu xin phép không đến vì ông bà xấu hổ, sợ con gái mất mặt vì mình. Nhưng suy đi tính lại cuối cùng bố Uyên vẫn lên Hà Nội, ngồi sau lưng người cháu cõng, đứng bên kia đường nhìn vào mà nước mắt ông cứ lặng lẽ rơi. Đúng khoảnh khắc một người họ hàng nhận ra bố Uyên, vội thông báo với bố mẹ chú rể, hai ông bà thông liền âm thầm đi ra ngoài.

Nguoi-bo-tat-nguyen-cau-chuyen-cam-dong-nhan-van-2

Khi cô dâu chú rể bắt đầu tiến về phía sân khấu, cả hội trường vui vẻ vỗ tay chúc mừng thì bỗng lặng đi. Họ thấy bố chú rể cõng một người đàn ông cụt 2 chân tiến vào theo phía sau.

Quảng cáo

Đám đông bắt đầu xôn xao, bình luận về người đàn ông tật nguyền:

“Bố cô dâu đấy, khổ lấy ai không lấy lại đi lấy một gia đình có hoàn cảnh như thế, thật chẳng biết chọn lựa gì!”.

“Ôi vậy à! Nhà ông Doanh này giàu nổi tiếng như thế mà lại chấp nhận chuyện này sao? Thật khó tin! Hay cô dâu có bầu rồi?”

“Có khi thế thật!”.

Bố Uyên nghe xong đỏ tía tai vì quá xấu hổ. Ông nhìn Uyên rồi nhìn con rể đầy ái ngại, còn Uyên khóc òa nức nở khi thấy bố đến chúc mừng mình. Khi đặt ông thông gia xuống ghế xong, bố Tuấn lên tiếng: “Xin giới thiệu với mọi người, người đàn ông này là một nhân vật rất quan trọng. Ông ấy chính là bố của cô dâu!”.

Cả hôn trường xì xào, bố Uyên đỏ mặt nhìn con gái lí nhí nói: “Bố xin lỗi, đáng lẽ ra bố không nên đến đây”

Uyên cười nắm tay bố: “Không sao mà bố, con vui vì bố đã đến dự”.

Rồi bố Tuấn lại nói tiếp: “Ông ấy bị tai nạn phải cưa đi 2 đôi chân quý giá của mình, dù vậy ông thông gia của tôi đây đã cố gắng hết sức để nuôi nấng Uyên khôn lớn thành người. Tôi nghĩ khi chúng ta rơi vào hoàn cảnh éo le ấy chắc gì đã đủ ý chí làm trụ cột gia đình như ông ấy, vậy mà ông ấy đã làm được và còn rất xuất sắc. Tôi và gia đình thực sự khâm phục nghị lực của ông ấy. Nhân lễ thành hôn của 2 con, tôi thay mặt con trai tôi cũng như đại gia đình xin cảm ơn ông thông gia vì đã sinh ra và nuôi dạy cho chúng tôi một cô con dâu tuyệt vời thế này. Tôi xin cảm ơn”.

Cả hội trường vỗ tay, có người còn xúc động lau khóe mắt, cả Uyên, Tuấn cùng ông bà thông gia đều khóc. Bố Uyên cũng khóc nghẹn không nói được câu gì, nhìn con gái được hạnh phúc và được gia đình chồng yêu thương như vậy người làm bố như ông vui sướng vô cùng. Thật may vì bố mẹ Tuấn không phải là người trọng phú khinh bần dù gia đình họ rất giàu có.

Xem thêm: Buồn của cha – Xúc động câu chuyện tuổi xế chiều

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo