Liên hệ với chúng tôi

Ngẫm

Mối tình không tuổi tác không biên giới – Câu chuyện nhân văn lấy đi nước mắt của rất nhiều người

Mối tình không tuổi tác không biên giới là câu chuyện tình có thật, khiến nhiều người phải xót xa, rơi nước mắt khi đọc được.

Mối tình không tuổi tác không biên giới – Câu chuyện nhân văn lấy đi nước mắt của rất nhiều người

Xuất bản:

Diệu Nguyễn
Mối tình không tuổi tác không biên giới – Câu chuyện nhân văn lấy đi nước mắt của rất nhiều người
Photo: internet

Câu chuyện “Mối tình không tuổi tác không biên giới”

Hơn một năm trước, mối tình không tuổi tác không biên giới của nàng Lê Mai Dạ Thảo – Người phụ nữ nghèo ở Ea H’Leo, Đắk Lắk đã làm nổi sóng dư luận với chuyện tình đầy sóng gió cùng David John Robert, một công chức người Canada nghỉ hưu ở Nha Trang.

Họ quen nhau năm 2016, lúc đó cả hai đều đã chấm dứt cuộc hôn nhân trước đó 10 năm. Dù nhận ra tình cảm của David dành cho mình và các con nhưng Thảo vì không vượt qua được khoảng cách 37 tuổi nên đã lựa chọn bỏ trốn. Sự cự tuyệt của thảo đã khiến David vô cùng buồn bã, quyết định quay trở về Canada.

Tám tháng sau, khi nghe tin cô trở lại Nha Trang, Robert lại bay sang. Lần này, họ quyết tâm vượt qua những cái nhìn soi mói của mọi người để bên nhau. Cả hai quyết định đăng ký kết hôn và một đám cưới dự kiến tổ chức trong năm 2020 nhưng vì dịch nên tạm hoãn.

Một đêm tháng 7/2020, Robert xuất hiện những cơn đau ngực dồn dập, bác sĩ thông báo ông bị ung thư phổi giai đoạn hai. Robert lúc đó muốn trở về quê hương điều trị để Thảo không phải chịu khổ, nhưng trong thâm tâm Robert lại sợ những ngày cuối đời không có thảo ở bên. Và vì đại dịch khiến đường về nước trở nên khó khăn nên ông chọn ở lại Việt Nam để điều trị.

Moi-tinh-khong-tuoi-tac-khong-bien-gioi-cau-chuyen-nhan-van-2

Để động viên tinh thần người yêu, cuối tháng 10/2020 Thảo đề nghị cả 2 cạo trọc đầu cùng nhau chụp ảnh cưới. Những cung bậc hạnh phúc này người ngoài dễ hiểu, nhưng có những khổ đau không phải ai cũng tường tận. Từ một người đàn ông phong độ bệnh tật đã làm cho Robert còn da bọc xương. Thảo nghỉ việc để ở bên chăm sóc Robert. Còn Robert dù bị bệnh tật dày vò nhưng vẫn gắng gượng với bệnh tật vì người mình thương.

Giữa tháng 10/2021, bác sĩ thông báo Robert đã tới giai đoạn cuối. Biết thủ tục người nước ngoài mất ở Việt Nam rất phức tạp nên Robert muốn được mất ở quê nhà, thế là Thảo bắt đầu liên hệ với các bên để làm visa đưa chồng về nước. Cũng từ lúc bệnh chuyển sang giai đoạn cuối, Robert phải liên tục nằm viện và dùng tới morphin để chống lại những cơn đau. Cơ thể ông đã không thể dung nạp đồ ăn nữa, mặc bao nhiêu mũi tiêm, bao nhiêu thuốc bổ, Robert vẫn cứ yếu đi trong vô vọng. Ông không còn đi lại được, mọi sinh hoạt chỉ trông chờ vào Thảo. Áy náy khi nhìn thấy cảnh đó, Robert có lần nói: “Nếu biết bệnh thế này anh sẽ không cưới em”

Ngày 22/12/2021, hai vợ chồng cũng được cấp visa. Thảo bay từ Sài Gòn về Nha Trang xuyên đêm gói ghém đồ đạc. Sáng hôm sau, cô vào lại Sài Gòn và lo mọi thủ tục còn lại. Đến 10h sáng ngày 24, Thảo theo sau xe lăn của chồng, đặt chân đến Vancouver, Canada.

Moi-tinh-khong-tuoi-tac-khong-bien-gioi-cau-chuyen-nhan-van-1

Tại đây, các con của Robert chào đón họ với những cái ôm siết chặt. Về tới nhà, ba con gái và một con trai, các cháu của Robert đều đã tề tựu đông đủ trên bàn tiệc giáng sinh với nhiều món ăn mà Robert thích.

“Anh đã trải qua bữa tiệc đúng như mong ước bấy lâu, tôi cũng làm tròn trách nhiệm đưa anh trở về quê hương”, Thảo chia sẻ.

Hai ngày sau đó, Robert nhập viện. Thảo chỉ được vào thăm theo giờ mỗi ngày, cũng chính từ đây Robert bỏ ăn, chỉ có thể duy trì sự sống bằng việc truyền dưỡng chất. Mỗi lần cô vào, Robert ngước lên nhìn với ánh mắt mệt mỏi hỏi: “Gia đình anh có đối xử tốt với em không?”

Dạ Thảo liên tục gật đầu, nhìn chồng nhòe đi trong nước mắt.

Quảng cáo

Đến ngày 4/1, Robert gọi các con lại thông báo mình không còn sức chịu đựng nữa nên xin quyền được trợ tử ( quyền được chết tự nguyện). Đêm đó, các con Robert đã xin cho Thảo được ở lại bệnh viện, hầu hết thời gian cô đều ngồi cạnh nắm lấy đôi tay gầy guộc của chồng.

Rạng sáng, Robert nói: “Em yêu, hãy ôm anh đi”. Thảo nằm bên, Robert thì thào: “Những đêm qua anh rất cô đơn vì không có em bên cạnh”, hai vợ chồng ôm nhau khóc nức nở.

Hôm sau, đại gia đình tập trung đông đủ, Robert cảm ơn vợ cũ vì đã sinh cho ông những đứa con ngoan ngoãn. Ông cảm ơn vì Thảo đã cưới mình khi bản thân ông đang mang bệnh hiểm nghèo, đồng thời cũng xin lỗi đã để cô lại khi chỉ vừa kết hôn được một năm ba tháng.

“ Thảo, em là người có trái tim kim cương, em không chê anh già, không chê anh nghèo, không chê anh bệnh tật. Cảm ơn em đã đưa anh về để anh được chết bên gia đình và có em”, ông nói.

Cả nhà nghe vậy thì òa khóc. Rồi ông cất lên tiếng hát tặng những người yêu thương của mình lần cuối. Đầu tiên là bài You Are My Sunshine mà Thảo thích nhất, sau đó là bài hát tặng các con và hồi tưởng những chuyện xa xưa.

Đến 17h ngày 5/1, giờ khắc định mệnh đã đến. Một lần nữa các bác sĩ hỏi Robert có đổi ý định không, Robert vẫn kiên định muốn được giải thoát. Bác sĩ đã dành 10 phút cho gia đình nói lời tạm biệt, thế là từng người thân tới ôm Robert, Thảo bước đến sau cùng, nghe ông nói lời cuối: “Anh yêu em rất nhiều”.

Tiếng nhạc tháng ca vang lên, còn Thảo ngất đi.

Bác sĩ tiêm một mũi thuốc, chỉ vài phút sau tim Robert ngừng đập. Vì bất đồng ngôn ngữ, Thảo không hiểu thủ tục ma chay cho chồng nên mọi việc đều theo ý các con ông. Suốt những ngày đó, mọi người trong gia đình vẫn tranh thủ dành cho Thảo những cái ôm, những cái nắm tay và quan tâm chăm sóc.

Moi-tinh-khong-tuoi-tac-khong-bien-gioi-cau-chuyen-nhan-van-3

Chia buồn với Thảo trên trang cá nhân, vợ cũ của Robert viết: “Robert thực sư may mắn khi có bạn. Cảm ơn bạn đã chia sẻ những ngày cuối cùng của anh ấy với tôi, nó thực sự mang nhiều ý nghĩa. Tôi nghĩ bạn cũng đồng ý với tôi rằng, anh ấy quả thực là một người chồng tốt”.

Trước lúc mất, Robert cũng không quên dặn các con mua vé cho Thảo về Việt Nam. Thảo sau khi nhận và rải tro cốt của chồng xong sẽ về nước. Ở tuổi 36, cô muốn trở về quê nhà Đắk Lắk mở một quán bún cá nho nhỏ để nuôi con và mẹ già từ số tiền hỗ trợ của hai người bạn ở Mũ. Họ vốn không quen biết nhưng cảm động trước mối tình không tuổi tác không biên giới này của cả hai nên đã tổ chức một buổi ca nhạc quyên góp.

Những ngày tháng ở bệnh, cùng chồng chiến đấu với căn bệnh ung thư Thảo nhận ra cuộc sống này mọi hơn thua, giành giật, tiền bạc đến lúc chết cũng chẳng thể mang theo. Thảo nói: “Từ nay tôi sẽ sống cuộc đời nhẹ nhàng, về quê hương ăn cơm mắm cũng toại nguyện”.

Xem thêm: Tết nhà nội - Bức tâm thư ấm lòng những ngày cuối năm

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo