Liên hệ với chúng tôi

Ngẫm

Giá trị của lòng khoan dung – Câu chuyện nhân văn cảm động

“Giá trị của lòng khoan dung” là câu chuyện ngắn nhân văn giúp bạn nhận ra rằng, cho người một con đường lui cũng là cho mình một con đường lui.

Giá trị của lòng khoan dung – Câu chuyện nhân văn cảm động

Đăng:

Hương Trà
Giá trị của lòng khoan dung – Câu chuyện nhân văn cảm động
Photo: internet

Câu chuyện “Giá trị của lòng khoan dung”

Vào buổi tối, trong một nhà hàng thức ăn nhanh nhỏ, có ba thực khách gồm: một ông lão, một chàng trai trẻ và tôi.

Có lẽ vì không có nhiều thực khách, nên ánh sáng trong nhà hàng không được bật hoàn toàn, trông hơi mờ. Tôi ngồi một góc cạnh cửa sổ và ăn tối một mình. Chàng trai trẻ thì cầm bát mì xào, ngồi gần cửa, ngay cạnh ông lão.

Tôi thấy ánh mắt của chàng trai trẻ thỉnh thoảng lại nhìn về chiếc điện thoại di động đang để trên bàn của ông lão. Sự thật đã chứng minh phán đoán của tôi là đúng. Tôi thấy khi ông lão quay sang châm điếu thuốc một lần nữa, chàng trai trẻ kia đã nhanh tay lấy chiếc điện thoại di động, rồi nhét nó vào túi áo khoác. Sau đó, anh ta đứng dậy, cố gắng rời khỏi nhà hàng.

Gia-tri-cua-long-khoan-dung-cau-chuyen-nhan-van-cam-dong-1

Ông lão quay lại, phát hiện ra chiếc điện thoại của mình đã bị mất. Nhưng không lại bình tĩnh và nhìn xung quanh. Lúc này, chàng trai kia tay vừa chạm vào nắm cửa ra vào của nhà hàng, ông lão dường như hiểu được gì đó. Ông lập tức đứng dậy và đi về phía chàng trai trẻ đang đứng ở cửa.

Tôi nhìn vậy thì cảm thấy lo lắng cho ông lão. Tôi nghĩ, ông lão kia sẽ rất khó khăn để đối phó với một thanh niên khỏe mạnh như vậy.

Thế nhưng, thật bất ngờ, ông lão nói bình tĩnh nói: “Con trai, xin hãy đợi một lát”.

Chàng trai giật mình nói: “Có chuyện gì đấy?”

Ông lão từ tốn nói: “Đó là, hôm qua là sinh nhật 70 tuổi của tôi. Con gái tôi đã mua cho tôi một chiếc điện thoại di động, mặc dù tôi không thích nó nhưng đó là lòng hiếu thảo của con bé. Tôi vừa để nó trên bàn, không hiểu sao giờ nó lại biến mất, tôi nghĩ rằng mình đã vô tình va phải khiến nó bị rơi xuống đất. Mà tôi lại có vấn đề về xương khớp ở lưng, mắt lại kém nên rất khó để tìm chiếc điện thoại. Chàng trai trẻ, cậu có thể giúp tôi tìm nó được không?”

Quảng cáo
Gia-tri-cua-long-khoan-dung-cau-chuyen-nhan-van-cam-dong-2

Chàng trai nghe vậy vẻ lo lắng trên mặt liền biến mất. Anh ta lau mồ hôi trên trán và nói với ông lão: “Ồ, đừng lo lắng, cháu sẽ giúp ông tìm nó”.

Chàng trai đến chiếc bàn lúc nãy, cúi xuống, xoay xung quanh để tìm kiếm. Chỉ một lát sau, anh ta đưa chiếc điện thoại di động cho ông lão và nói: “Cái này có phải của ông không?”

Ông lão nắm chặt tay chàng trai và vui mừng nói: “Cảm ơn cháu! Cảm ơn cháu nhiều lắm! Cháu thật tốt, cháu có thể đi rồi!”.

Chàng trai trẻ nghe thấy vậy bàn tay liền run run. Anh ta quay mặt đi và nhanh chóng rời khỏi cửa hàng.

Tôi sững sờ trước cảnh tượng trước mặt. Sau khi chàng trai trẻ ra khỏi nhà hàng, tôi lại gần ông lão và hỏi: “Ông đã xác định được rằng điện thoại của mình bị đánh cắp nhưng tại sao lại không báo cảnh sát?”

Câu trả lời của ông lão khiến tôi nhớ rất lâu. Ông ấy nói: “Nếu tôi báo cảnh sát, tôi sẽ mất đi một thứ có giá trị gấp nghìn lần so với một chiếc điện thoại, đó là giá trị của lòng khoan dung”.

Tôi thật không ngờ ông lão ấy lại nói đến giá trị của lòng khoan dung. Bữa ăn tối hôm ấy quả thực đã dạy cho tôi một bài học sâu sắc về sự khoan dung ở đời!

Xem thêm: Hạnh phúc là một cảm giác – Câu chuyện nhẹ nhàng sâu sắc

Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo