Liên hệ với chúng tôi

Ngẫm

Khoan dung là tốt, nhưng khoan dung không đúng chỗ lại là dung túng cho cái ác

Không thể phủ nhận rằng "khoan dung" là một đức tính tốt đẹp của nhân loại, nhưng nếu không lý trí đặt đúng người đúng chỗ, thì sự "khoan dung" ấy có thể sẽ trở thành hành vi tiếp tay cho cái ác hại người.

Khoan dung là tốt, nhưng khoan dung không đúng chỗ lại là dung túng cho cái ác

Xuất bản:

Loan Nguyễn
Khoan dung là tốt, nhưng khoan dung không đúng chỗ lại là dung túng cho cái ác
Photo: internet

Câu chuyện "Nhà sư và con hổ"

"Tử Bất Ngữ" là quyển cổ thư Trung Quốc được viết bởi tác giả Viên Mai vào triều đại nhà Thanh. Trong đó, có kể lại câu chuyện về một nhà sư và một con hổ.

Một nhà sư nọ tu tại một ngôi chùa nhỏ. Một hôm, ông vào rừng thì phát hiện một con hổ con đang bị thương nặng. Vì thế, ông mang nó về chùa băng bó vết thương và tìm thảo dược chữa trị.

Sau nhiều ngày được điều trị, con hổ con đã dần khỏe lại. Hổ đã quen với nhà sư nên lúc nào cũng quanh quẩn bên ông. Nhà sư cũng sinh tâm mến con vật nên quyết định giữ nó lại chùa để nuôi dưỡng.

Tuy nhiên, người dân gần đó biết việc này đều rất lo sợ. Họ khuyên nhà sư nên nhân lúc con hổ vẫn chưa trưởng thành mà mang nó trả về rừng núi.

Nhà sư một mực khẳng định: "Tôi đã cứu mạng nó và nuôi dưỡng nó, ắt là nó sẽ không bao giờ quên điều đó".

Thời gian dài sau đó, hổ con nay đã trưởng thành, thỉnh thoảng đi lại trong chùa nó gầm gừ rất dễ sợ. Có lúc, nó nhìn nhà sư chằm chằm khiến ông cũng kinh hãi. Nhưng hễ nhà sư quát mắng, thì con hổ hơi có vẻ e dè, nó ngần ngừ một lúc rồi cũng chịu nằm xuống, có điều càng ngày con vật này càng khó bảo hơn.

Đến một ngày nọ, con hổ bất ngờ trừng mắt nhìn nhà sư. Cho dù nhà sư quát mắng thế nào nó cũng không sợ. Nhà sư toan chạy ra cửa thì không kịp nữa, con dã thú đã nhào đến x.é x.ác và ă.n t.hịt ông.

khoan-dung-khong-dung-cho-lai-la-dung-tung-cho-cai-ac-1

Có thể thấy, sau nhiều gần nhẫn chịu, cuối cùng thú tính của con hổ cũng đã bộc phát. Con người có thể yêu thương và chăm sóc cho động vật, nhưng cần hiểu rằng người và động vật tuyệt đối không phải là đồng loại. Dã thú không có tiêu chuẩn về đạo đức và tâm tính như con người, mặc dù chúng cũng có thể có một số tình cảm nhất định, nhưng điều đó không thể che đi bản năng của chúng.

Cho dù con người hết lòng chăm lo và thân thiết với động vật, thì cũng không thể đảm bảo rằng một ngày nào đó thú tính của chúng không trỗi dậy.

Giống như con hổ trong câu chuyện kia, khi bản năng nổi lên thì càng ngày càng không thể kiềm chế được. Mặc dù nó cũng biết rằng nhà sư là ân nhân của nó nên đã cố gắng nghe lời ông, nhưng rốt cuộc hổ dữ vẫn là hổ dữ, dã tính thích cắn xé và ă.n t.hịt sống của nó không thể cảm hóa được.

Câu chuyện "Ếch và Bọ Cạp"

Quảng cáo

Chuyện kể rằng, bọ cạp muốn qua sông nhưng không biết bơi, vì thế nó nhờ một con ếch gần đó chở nó qua.

Con ếch nói: "Ta không chở đâu, vì ai cũng biết ngươi là loài độc, nếu ra giữa sông ngươi chích vào lưng ta một phát thì sao?".

Con bọ cạp đáp: "Ta dại gì mà làm vậy? Nếu làm ngươi đau thì ngươi lặn xuống cho ta chết đuối sao?".

Nghe bọ cạp nói cũng có lý nên ếch bèn đồng ý chở bọ cạp qua sống. Tuy nhiên, ra tới giữa sông, con bọ cạp bất ngờ chích mạnh vào lưng con ếch một phát. Con ếch giật mình, cảm thấy đau đớn và choáng váng, liền lặn xuống nước, làm con bọ cạp cũng chìm nghỉm.

Con ếch bị trúng độc nặng, lúc ngắc ngư sắp chết, thấy con bọ cạp đang giãy giụa trong nước, nó liền oán hận hỏi: "Ngươi thừa biết nếu chích ta thì cả hai sẽ cùng chết, tại sao ngươi vẫn làm vậy?".

Bọ cạp vừa vùng vẫy vừa trả lời: "Ta cũng đã cố gắng không làm vậy, nhưng ta không thể không làm, vì chích kẻ khác là bản năng của ta".

khoan-dung-khong-dung-cho-lai-la-dung-tung-cho-cai-ac-2

Xét cho cùng, bản thân bọ cạp mang toàn chất độc. Đó là bản chất đã tồn tại sẵn, không thể nào thay đổi được. Những kẻ được gọi là "người xấu" cũng giống như con bọ cạp, họ cứ phóng túng cho bản thân làm những việc xấu nhỏ nhặt, quen tay rồi thì làm những chuyện xấu to hơn, cứ như vậy.

Đến một ngày, khi nhận ra bản thân là người xấu, thì họ đã không có cách quay đầu nữa. Không phải vì người ngoài không cho họ cơ hội sửa sai, mà là vì những chuyện xấu kia đã trở thành "bản năng" của họ mất rồi. Ngay cả khi, họ biết rõ hại người cũng là hại chính mình, họ cũng không thể cưỡng lại được nữa. Những người như vậy rất đáng thương, nhưng cũng không thể tha thứ được.

Cả hai câu chuyện trên đều có chung thông điệp, đó chính là không phải lúc nào "khoan dung" cũng có thể cảm hóa được kẻ ác. Chúng ta chỉ nên cho cơ hội đối với người đã thật tâm hối cải, nhưng không phải ai cũng có khả năng hối cải.

Nhà sư và con ếch đã khoan dung cho con hổ và con bọ cạp kia, cuối cùng họ đã phải trả giá bằng chính sinh mệnh của mình. Khoan dung với tà ác không phải là nhân từ mà chính là trợ giúp chúng hại nhiều người lương thiện hơn nữa.

Xem thêm: Sống ở đời lương thiện cần có đầu óc, khoan dung cần có giới hạn

Quảng cáo
Bức tranh bất động sản 6 tháng cuối năm sẽ đi theo chiều hướng nào?
Bức tranh bất động sản 6 tháng cuối năm sẽ đi theo chiều hướng nào?

Thị trường bất động sản 6 tháng cuối năm 2022 sẽ diễn ra như thế nào? Liệu có bùng nổ như thời gian qua hay trầm lắng bởi những lý do chủ quan và khách quan?

Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo