Liên hệ với chúng tôi

Ngẫm

Chuyện bé Ngần và lời bố nói với tôi "nó khổ hơn con rất nhiều, đừng ganh tị với nó"

Người có tấm lòng bao dung, độ lượng luôn biết nghĩ cho người khác. Khi chúng ta biết đặt mình vào vị trí của nhau thì cuộc sống sẽ trở nên thật đẹp và ý nghĩa.

Chuyện bé Ngần và lời bố nói với tôi 'nó khổ hơn con rất nhiều, đừng ganh tị với nó'

Xuất bản:

Loan Nguyễn
Chuyện bé Ngần và lời bố nói với tôi 'nó khổ hơn con rất nhiều, đừng ganh tị với nó'
Photo: internet

Nó là đứa trẻ lang thang không có cha mẹ. Trong một lần bà tôi đi tàu từ Sài Gòn về gặp nó nên đem về nuôi.

Nghe bà tôi kể lại, lần đầu bà gặp nó, thấy nó ngơ ngác trên sân ga, bộ dạng thì rách rưới bẩn thỉu. Bà thấy thương nên hỏi han thì không hiểu sao nó òa khóc, nhất định đòi đi theo bà tôi.

Nó không nhớ vì sao nó đến được đây, cũng không nhớ tên là gì. Từ ngày có nó, cuộc sống của tôi vốn êm ả chuyển sang bị đảo lộn. Mẹ bảo tôi cho nó chơi chung mấy con búp bê rồi đến bộ đồ xếp hình.

Mỗi khi nhìn thấy tôi đang chơi, nó đứng trân trân, tròn xoe đôi mắt nhìn tôi. Nó còn chẳng thèm xin chơi với tôi khiến tôi hơi bực mình. Tôi thầm nghĩ, nó không đời nào có được tất cả đồ chơi của tôi đâu.

Vào năm học mới, bố tôi đặt cho nó cái tên là Ngần. Cả nhà gọi nó là bé Ngần. Nó quen dần với cái tên mới. Mỗi khi ai đó gọi "Ngần ơi", nó toét miệng cười mừng rỡ. Nó gọi bà tôi bằng bà, gọi bố tôi bằng bố.

Nhiều lần tôi quát nó: "Bà mày à? Bà của tao chứ… Bố tao chứ. Bố mày ấy à, đang ở…".

Thế rồi tôi chỉ tay về phía rặng núi xa tít. Nó cũng nhìn theo, rồi nịnh tôi: "Cho em chung bà với… chung bố với…". Cuối cùng, nó cũng hiểu thân phận nó và đã ngoan ngoãn xin tôi.

Trong làng tôi có nhiều cây xoan. Cứ mỗi tháng hai, hoa xoan rụng tím khắp sân đường, mùi thơm ngát. Dây tơ hồng vàng quấn quýt đan vào nhau hứng những cánh hoa xoan li ti như những vỏ trấu màu tím rơi nhẹ.

Tôi với bé Ngần thường chơi trò công chúa về làng. Nó luôn bắt tôi phải làm công chúa, đeo vòng vàng. Vòng vàng ở đây chính là sợ dây tơ hồng.

Nó chuẩn bị vòng vèo cho tôi rồi cười phá lên: "Chị Huyền xinh đẹp giống hệt công chúa nhé". Tiếp sau đó, tôi làm bộ sang trọng đi vào sân nhà. Bé Ngần gom hoa xoan rụng đầy vạt áo, đi sau tung hoa lên đầu tôi, miệng nói to: "Tránh ra nhé, cho công chúa đi nào".

Khi đã chán vai công chúa, tôi bảo đổi cho nó nhưng bé Ngần lắc nguây nguẩy: "Em không làm được công chúa đâu. Em xấu lắm. Công chúa phải đẹp chứ. Em là người hầu công chúa thôi".

chuyen-be-ngan-va-bai-hoc-ve-tam-long-bao-dung-do-luong-1
Ảnh minh họa.

Thời gian trôi cái vèo, trải qua những mùa hoa xoan tím, rồi chúng tôi đã học lớp 9. Gần đây, bà tôi hay ho nhiều về đêm, sức khỏe yếu hẳn đi. Bữa ăn hằng ngày của gia đình tôi không còn những bát đĩa to đựng thức ăn như trước nữa. Sau những buổi đi làm về, bố hay ngồi một mình trầm ngâm. Mẹ tôi sắp sinh em bé. Mọi việc đồng áng đều một mình bố tôi gánh vác.

Sau mỗi buổi học, tôi và bé Ngần phụ việc giúp bố. Nhưng tối đến giờ học là bố bắt chúng tôi ngồi học và căn dặn: "Năm nay là năm cuối, các con phải chú ý bài vở hơn đấy".

Quảng cáo

Tuy không nói ra nhưng tôi với Ngần đều cố đạt kết quả học tập cao cho bố vui lòng. Học ở hai lớp khác nhau nhưng chúng tôi đều biết kết quả học tập của nhau. Tôi là học sinh giỏi lớp A thì nó cũng là học sinh giỏi lớp C. 

Sau khi thì xong tốt nghiệp, chúng tôi phải thi tiếp lên lớp 10. Ngày xem danh sách trúng tuyển, tôi không tin vào mắt mình nữa, Ngần không đỗ lớp 10.

Được tôi báo tin, bố vội vàng bỏ buổi cày đạp xe đến trường. Mẹ hỏi tôi: "Sao Ngần lại không đỗ?".

Bà vừa ho vừa nói, có lúc lại thở dài: "Đúng là học tài thi phận".

Ngần trở về nhà với vẻ mặt buồn buồn. Tôi hỏi thì nó bảo "em bị điểm liệt".

Bố tôi đạp xe từ trường về thở dài: "Con Ngần không đỗ rồi, bị một môn điểm liệt".

Tôi không thể nào tin được vì tất cả các môn Ngần đều học khá, có môn thậm chí còn giỏi nữa. Vì thế, tôi cất công tìm hiểu. 

Có đứa ngồi thi cùng phòng với Ngần mách tôi rằng, chép đề xong Ngần cứ ngồi im khóc thầm. Thầy giám thị hỏi thì nó trả lời ấp úng là không hiểu bài nên không làm được. Tôi hỏi rõ hơn là môn thi nào thì đứa bạn trả lời môn Địa lý.

Nghe vậy tôi sửng sốt, môn Địa lý nó học giỏi hơn cả tôi mà đề năm nay không hề khó.

Tôi chạy thẳng về nhà, lôi nó ra sau bếp hỏi: "Sao mày cố tình không làm bài thi môn địa lý?".

Nó kiếm lý do không nhớ bài nhưng bị tôi quát lên làm căng hơn: "Nói láo! Mày cố tình không làm. Bài đó tao với mày đã từng kiểm tra lẫn nhau!". Thế rồi, nó cúi đầu xuống, nước mắt lăn dài trên má. 

Tôi oà lên khóc: "Tao biết rồi. Mày muốn ở nhà làm giúp bố phải không? Mày thấy bà ốm nên muốn ở nhà phải không? Mày muốn dành cho tao đi học phải không? Sao lại thế...".

Từ ngoài đồng trở về, bố đứng nghe câu chuyện của chúng tôi từ lúc nào không biết. Có lẽ ông đã hiểu rõ sự tình, chỉ lẳng lặng dựng chiếc cuốc vào góc hè, mồ hơi rơi ướt áo, mắt bố cũng đỏ hoe...

Xem thêm: Món quà vô giá: Câu chuyện xúc động, đúng là ở hiền gặp lành

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo