Viện dưỡng lão là ngôi nhà cuối cùng của tôi - Câu chuyện nhân văn sâu sắc

Sống trên đời, con người không nên quá đặt nặng tiền bạc vật chất, bởi đến cuối cùng tất cả đều trở thành hư không! Vậy chi bằng hãy xem nhiều sách, dành thời gian bên cạnh người thân nhiều hơn và làm nhiều điều tốt đẹp, mở rộng tấm lòng yêu thương của bạn mà trở nên tốt đẹp hơn, hạnh phúc hơn.

Đỗ Thu Nga Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Ngày mai, tôi phải đi viện dưỡng lão…

Không vì bất đắc dĩ, thì tôi cũng không muốn đi viện dưỡng lão. Nhưng mà từ khi sinh hoạt hàng ngày không thể tự làm được, mà con gái vừa làm việc vất vả vừa phải chăm sóc cháu trai, không có thời gian để quan tâm mình, dường như đây là sự lựa chọn duy nhất đối với tôi.

Quả thật, mức sống ở viện dưỡng lão cũng không tệ: một mình trong căn phòng sạch sẽ, được lắp các đồ điện đơn giản thực dụng, đầy đủ các loại phương tiện giải trí; đồ ăn cũng ngon miệng; phục vụ rất chu đáo, bày trí xung quanh cũng rất đẹp.

Thế nhưng giá cả lại đắt đỏ, tiền hưu của tôi nhất định không đủ trả. Nhưng tôi còn có nhà của mình, đem bán nó đi, tiền cũng không còn là vấn đề nữa. Nhưng tất cả của cải còn lại, trong tương lai tôi muốn để dành cho con cái. Con cái tôi lại rất hiểu chuyện, chúng nói: “Tài sản của mẹ thì mẹ tùy ý sử ᴅụng, không cần lo cho bọn con”.

vien-duong-lao-la-ngoi-nha-cuoi-cung-cua-toi

Số tiền còn lại đúng là tôi muốn chuẩn bị để vào viện dưỡng lão. Sống trong nhà, cái gì cũng không thiếu từ kim chỉ đến rương hòm, ngăn tủ, ngăn kéo đều đầy ắp các loại đồ dùng. Quần áo bốn mùa, đồ dùng bốn mùa, chồng chất như núi; tôi thích sưu tầm, tem sưu tầm đã thành từng chồng lớn, ấm tử sa cũng đã hơn mười cái.

Còn có rất nhiều thứ linh tinh khác được cất giấu, nào là ngọc bích, hạt óc chó, đồ trang sức. Đặc biệt là sách, cả một mặt tường là giá sách, chật kín đầy ắp; гượυ ngon thì Mao Đài, Ngũ Lương, гượυ Tây cũng phải mấy bình.

Hơn nữa, còn có nguyên bộ đồ điện gia dụng, dụng cụ nấu nướng, nồi niêu xoong chảo, củi gạo dầu muối, đủ loại đồ gia vị, nhét chật đầy phòng bếp; còn hơn chục cuốn album ảnh, nhìn một phòng tràn đầy đồ vật, tôi cũng thấy phát rầu!

Ở viện dưỡng lão chỉ có một gian phòng, một cái tủ, một cái bàn, một giường, một ghế sô pha, một tủ lạnh, một máy giặt, một TV, một bếp điện từ, một lò vi ba, căn bản không có chỗ để lưu giữ thứ mà mình tích lũy.

Trong chớp mắt, tôi đột nhiên cảm giác được, những của cải này đều là dư thừa, chúng cuối cùng rồi cũng không thuộc về mình…

Chẳng qua, tôi chỉ là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, những đồ dùng đó trên thực tế chỉ thuộc về thế giới này, những thứ lần lượt lướt qua đời ta, dù gì chúng cũng chỉ là sinh mệnh.

Cố Cung là của ai, hoàng đế cho rằng là của trẫm đấy, nhưng bây giờ nó là của người dân, của xã hội, chỉ có thể trở thành lịch sử. Tự nhiên tôi hiểu ra: Tại sao có ít người giàu có, triệu phú và tỷ phú muốn đem cho toàn bộ tài sản của mình hoặc tuyên bố muốn tặng toàn bộ đồ cất giữ cho viện bảo tàng? Đó là bởi vì bọn họ hiểu rồi: Tất cả vốn dĩ không phải của họ! Rồi cuối cùng chết cũng ra đi tay trắng, rồi cũng sẽ thành hư không.

Bọn họ chẳng qua là nhìn một cái, chơi một chút, dùng một lát, sinh không mang theo đến, chết không mang theo đi, chi bằng tích đức làm việc thiện lưu lại phúc cho con cháu. Đó mới thật là sáng suốt!

vien-duong-lao-la-ngoi-nha-cuoi-cung-cua-toi-9

Căn phòng nhiều đồ đạc của tôi, thật muốn đem hiến tặng, nhưng lại không nỡ. Phải xử lý chúng trở thành một vấn đề khó khăn, con cháu lại chẳng dùng được bao nhiêu. Tôi có thể tưởng tượng, lúc cháu mình đối mặt với những bảo bối mà tôi khổ tâm tích lũy thì sẽ đối xử thế nào: quần áo chăn đệm toàn bộ đều vứt đi; hơn chục cuốn album quý báu bị đốt bỏ; sách bị coi như phế phẩm bán đi; đồ cất giữ không có hứng thú sẽ bị dọn sạch; đồ gỗ lim trong nhà không dùng, cũng sẽ đem bán giá rẻ.

Giống như phần cuối Hồng Lâu Mộng: “Chỉ còn lại trắɴg xóa một mảnh, thật sạch sẽ!”

Bất giác, tôi quay lại nhìn đống quần áo như núi, chỉ lấy vài bộ thích mặc; đồ dùng phòng bếp chỉ chừa lại một bộ nồi niêu chén bát. Sách chọn lấy vài cuốn đáng đọc; ấm tử sa chọn lại một cái để uống trà.

Mang theo chứng minh thư, giấy chứng nhận người già, thẻ y tế, hộ khẩu, đương nhiên còn có thẻ ngân hàng, vậy là đủ rồi

Đây chính là toàn bộ gia sản của tôi! Tôi đi rồi, từ biệt hàng xóm, đem trả ngôi nhà này lại cho thế giới này!

Kỳ thực, đời người chỉ có thể ngủ một giường, ở một gian phòng, dù nhiều hơn nữa đều là để nhìn chơi. Con người sinh ra trên đời, quả thật không cần quá nhiều, đừng quá coi trọng vật chất, bởi vì tất cả cuối cùng đều phải trả lại cho thế giới này!

Chi bằng đọc nhiều sách, dành thời gian ở bên cạnh người thân, yêu mến bạn bè bên cạnh, bởi vì có tấm lòng yêu thương, tâm thiện lành của bạn mà bạn sẽ trở nên tốt đẹp và vui vẻ hơn, cuộc sống cũng vì thế mà có ý nghĩa hơn rất nhiều.

Xem thêm: Đừng nộp lương cho vợ nữa - Câu chuyện đáng suy ngẫm

Đọc thêm

Việt Kiều - nghe thì có vẻ sang đấy, nhưng cũng chỉ là vẻ bề ngoài mà thôi. Cái mác đánh đổi bằng mồ hôi và xương máu!

Việt kiều - Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Một lần vợ chồng tôi cãi nhau to. Tôi mồ hôi mồ kê nhễ nhại, miệng vẫn cứ nói không ngừng, đay nghiến chồng vì chuyện gì đó.

Cãi nhau mới biết chồng… đàn ông - Câu chuyện nhân văn sâu sắc
0 Bình luận

Tôi cứ ngỡ chuyển nhà sống gần con cháu, gia đình sẽ sum họp vui vầy, nhưng thực tế rất khác...

Bán nhà thành phố theo con, cha bị bỏ rơi trong cô độc - Câu chuyện nhân văn
0 Bình luận


Bài mới

Nhân tướng học: Bàn tay ai kiểu này thì nửa đời sau không giàu cũng phú chẳng lo túng thiếu

Theo quan điểm của người xưa, ai có đôi bàn tay này sẽ mang đến những điềm báo may mắn về tài chính. Nếu tay bạn có những đặc điểm này thì xin chúc mừng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 12 giờ trước
Phận đẻ thuê – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Lâu lâu có dịp đi qua cầu Kiền tôi lại chợt nhớ đến cô bé đẻ thuê, rồi lại thầm nghĩ phận người chìm nổi, chỉ mong sau cô bé ấy có thể may mắn gặp đúng người để được chở che…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Nhân tướng học: Phụ nữ lấy được người đàn ông có 7 nét tướng này thì sướng cả đời

Theo nhân tướng học, đàn ông giàu có, phúc đức sẽ hiện rõ ở 7 nét tướng mạo duối đây. Cùng chiêm nghiệm nhé!

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 2 ngày trước
Sống chung với bố mẹ chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Sau 4 năm sống chung với bố mẹ chồng tôi cảm thấy cuộc sống bí bách, ngột ngạt vô cùng, ra ở riêng thì không được nên đành phải cơi nới thêm một phòng và nấu ăn riêng. Cũng vì việc ấy mà tôi bị hàng xóm nói ích kỷ, vô tâm.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 3 ngày trước
Có 1 kiểu hiểu thảo 'giả tạo' của con cái

Kiểu đứa con toàn thời gian này nhìn có học thức, điều kiện gia đình không tồi. Họ đổi lấy sự hỗ trợ tài chính bằng thực hiện các yêu cầu cha mẹ và đảm nhận công việc lao động của gia đình.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 3 ngày trước
Thương con gái lấy chồng xa – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau 3 ngày lên thành phố ở cùng con gái, tôi trở về nhà mà lòng nặng trĩu, cứ nghĩ đến đứa con gái lấy chồng xa là lại không kìm được nước mắt.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 4 ngày trước
Người xưa nói 'vợ chồng bằng tuổi nằm duỗi mà ăn': Quan niệm này còn đúng không?

"Vợ chồng bằng tuổi, nằm duỗi mà ăn" - câu nói mang ngụ ý rằng các cặp vợ chồng cùng tuổi sẽ hòa hợp, đồng cam cộng khổ, cuộc sống an nhàn. Song trong thực tế, quan niệm này có hoàn toàn đúng không?

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Lạ đời không?

“Thay vì tham tiền, Hãy tham giúp đỡ người khác”

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 4 ngày trước
Khóc cạn nước mắt vì nhà chồng – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Chỉ vì tiền nhà chồng bắt chúng tôi bán đất, bán nhà, ép cả vợ chồng tôi ly tán. Tình nghĩa hơn 20 năm bỗng chốc hóa hư vô, cuối cùng chỉ là người dưng bước qua cuộc đời nhau…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 5 ngày trước
Vì sao người xưa dặn 'kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn'?

“Kiêng cắt tóc đầu tháng, không câu cá đêm trăng tròn” - nếu phạm phải những điều người xưa dặn thì sẽ gây ra hậu quả gì? Hãy cùng tìm hiểu ở bài viết dưới đây.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Lao đao vì mất việc ở tuổi 40 – Câu chuyện đáng suy ngẫm

Mất việc ở tuổi 40, lương trăm triệu thành con số 0, cuộc sống của tôi trở nên chao đảo, vợ chồng cãi vã không hồi kết vì bao khoản chi tiêu cứ dồn dập kéo đến…

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 6 ngày trước
Vì sao người xưa nói 'tướng tai đón gió gắn liền với thị phi và trắc trở'?

Người xưa cho rằng, tướng tai "đón gió" hay "hứng gió" là tướng xấu, gắn liền với những dự đoán không may mắn về cuộc đời. 

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 6 ngày trước
Mùi áo của má – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mùi áo của má thoang thoảng mùi khói bếp, mùi nắng và cả mùi yêu thương mà cả đời này nó chẳng thể nào gọi thành tên được.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 7 ngày trước
Người xưa nói: Phụ nữ có 5 bộ phận càng xấu chồng càng nhiều lộc

Nhiều người cho rằng, phụ nữ đẹp thì số sướng, chồng vinh hoa quý. Nhưng thực tế, không ít người phụ nữ sở hữu những nét tướng "xấu" lại mang đến may mắn, tài lộc cho chồng.

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
“Bí kíp” của Mẹ chồng– Câu chuyện nhân văn cảm động

“Bí kíp” của mẹ chồng nào có gì ngoài tình yêu, đầu tiên là yêu mình, sau đó đến yêu người. Lo cho mình sao thì lo cho người vậy.

Vì sao cổ nhân nói 'đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay'?

Cổ nhân cho rằng, số phận con người liên quan đến nhiều yếu tố, ví dụ như giờ sinh, tướng đi, bàn tay, bàn chân... Thế mới có câu "đàn bà nhìn chân, đàn ông nhìn tay".

Đề xuất