Ơn người đưa đò – Câu chuyện nhân văn xúc động

Câu chuyện về Khôi và cô Hạnh không chỉ là câu chuyện của một học trò thành đạt biết ơn thầy cô, mà còn là bài học lớn về ơn nghĩa ở đời.

Diệu Nguyễn

Chiều Sài Gòn mưa như trút nước. Mưa dội xuống mặt đường loang lổ ánh đèn, tiếng còi xe inh ỏi không át nổi âm thanh lộp bộp từ trời cao. Trong chiếc xe hơi đen bóng, Nguyễn minh Khôi – Giám đốc điều hành một công ty công nghệ lớn, ngồi trầm ngâm nhìn ra bên ngoài ô cửa kính mờ hơi nước.

Hôm nay là một ngày đầy áp lực với Khôi. Sau cuộc họp lớn với đối tác người nước ngoài, giờ Khôi chỉ muốn mau chóng về nhà nghỉ ngơi. Nhưng rồi chiếc xe bỗng khựng lại khi đến đoạn giao lộ Nguyễn Minh Khai và Cách Mạng Tháng 8.

“Chuyện gì vậy, Tuấn?”, Khôi nghiêng người hỏi tài xế.

“Có người lang thang đứng giữa đường, tôi sợ tông phải nên thắng gấp”, Thắng nói và chỉ tay về một bóng người đan lững thững bước giữa làn xe.

Qua lớp kính mờ mờ, Khôi nhìn thấy một người phụ nữ trung niên với mái tóc hoa râm, khoác trên mình chiếc áo mưa rách nát, tay ôm chặt chiếc túi nilon cũ kỹ. Dáng vẻ bà run rẩy, hoang mang như đang tìm kiếm điều gì đó giữa dòng người vô cảm.

Khôi giật mình thốt lên: “Khoan đã… người đó là..”.

Nói rồi anh mở cửa xe, đội mưa chạy lại gần người phụ nữ mặc kệ lời ngăn cản từ Tuấn. Càng đến gần anh càng nhận ra gương mặt thân thuộc ấy. “Cô Hạnh… có phải cô Hạnh không?”, giọng Khôi ngập ngừng.

Người phụ nữ ngẩng đầu lên, nhìn Khôi với ánh mắt thất thần, phải một lúc sau bà mới giật mình lắp bắp: “Em… là Khôi phải không?”.

Cô Hạnh, chủ nhiệm lớp 12A1, từng là biểu tượng của sự nghiêm khắc nhưng vô cùng ấm áp. Cô là người từng giúp khôi vượt qua giai đoạn khủng hoảng tinh thần, lấy lại niềm tin sống vì gia đình đổ vỡ. Cô là người duy nhất biết Khôi bỏ học 1 tuần vì không chịu nổi cảnh bố mẹ ly hôn. Và cũng chính cô là người tìm đến tận nhà Khôi vào đêm khuya chỉ để nói với cha Khôi rằng: “Đừng để một đứa trẻ đánh mất tương lai chỉ vì lỗi lầm của người lớn”. Nhờ có cô Khôi đã thi đậu đại học, từng bước có được vị trí như hôm nay. Nhưng từ ngày tốt nghiệp, Khôi chưa một lần gặp lại cô. Cuộc sống cuốn anh đi trong guồng quanh của danh vọng, tiền bạc…

hoc-tro-ngay-xua-cau-chuyen-nhan-van-xuc-dong-1025

“Cô ơi, sao cô lại ở đây?”, Khôi nắm tay cô Hạnh, bàn tay lạnh ngắt, gầy guộc đến đau lòng.

“Cô chỉ đi lạc thôi con à”, cô Hạnh đáp, ánh mắt mơ màng.

Khôi đưa cô vào xe, mặc kệ ánh mắt tò mò của người đi đường. Trên đường về anh liên tục nghe cô lẩm bẩm những câu từ vô nghĩa, nhắc đi nhắc lại tên một người con trai nào đó, chắc là con cô. Cô ôm chặt chiếc túi nilon đựng vài bộ quần áo cũ và một cuốn sổ nhỏ bọc vải.

Tối hôm ấy Khôi mời cô Hạnh ở lại nhà mình. Anh gọi bác sĩ đến nhà khám và xác nhận cô bị suy giảm trí nhớ do chấn động  tâm lý nặng kéo dài. Khôi nghe mà lặng người.

Anh gọi cho các bạn học cũ để hỏi về tung tích của cô Hạnh những năm qua. Cuối cùng sau vài cuộc điện thoại cũng có bạn học cũng biết, người bạn kể trong nghẹn ngào: “Sau khi nghỉ hưu cô Hạnh đến sống với người con trai ở Bình Dương. Rồi bất ngờ con trai cô qua đời vì tai nạn giao thông, cô thương con nên như người mất hồn. Nghe đâu thời gian sau đó cô bị đuổi khỏi nhà trọ vì không trả tiền rồi bặt vô âm tính đến giờ”.

Khôi lặng người nhìn bức hình tập thể chụp năm xưa. Nhìn cô Hạnh tươi cười giữa tập thể lớp 12A1, anh thấy nghẹn đắng ở cổ.

Ngày hôm sau, Khôi quyết định tạm ngưng công việc đưa cô Hạnh đến một bệnh viện chuyên về tâm thần để cô được điều trị tốt nhất. Anh ký giấy bảo lãnh, chi trả toàn bộ tiền viện phí và thường xuyên đến thăm cô.

Tin tức về hành động của Khôi chẳng mấy chốc lan truyền. Các tờ báo mạng thay nhau đưa tin về việc một giám đốc trẻ tuổi, nổi tiếng tìm lại và cưu mang cô giáo cũ sống lang thang giữa thành phố. Những bài viết ấy nhanh chóng được chia sẻ, kéo theo đó là hàng loạt cựu học sinh khác của cô Hạnh tìm đến thăm hỏi, góp tiền để giúp cô trị bệnh.

Một buổi chiều nọ, sau hơn 1 tháng điều trị, Khôi đến tìm cô Hạnh. Thấy cô ngồi bên cửa sổ với ánh mắt bình thản, không còn lạc lõng, vô hồn như trước Khôi mừng lắm. Thấy Khôi vào phòng, cô mỉm cười nói: “Khôi… em lại đến thăm cô đấy à!”.

“Dạ, cô khỏe hơn chưa”, Khôi mỉm cười nói.

“Cô nhớ lại được nhiều chuyện rồi. Cảm ơn em, Khôi à. Cảm ơn vì đã không quên cô”, cô Hạnh mỉm cười nắm tay Khôi.

Khôi ngồi xuống bên cạnh cô Hạnh, ánh mắt đỏ hoe. “Không ai nên bị lãng quên, nhất là đối với một người đã dành tâm huyết cả đời để dạy dỗ học trò nên người như cô.”

Cô Hạnh im lặng, rồi nhẹ nhàng nói: “Cô tưởng mình đã đi hết con đường rồi… thật không ngờ rằng vẫn còn học trò nhớ đến cô. Cô vui và hạnh phúc lắm!”

Sau 3 tháng điều trị, Khôi đưa cô Hạnh về sống tại một căn nhà nhỏ do anh mua gần trung tâm dưỡng lão cao cấp. Căn nhà không quá lớn, nhưng ấm cúng và đầy đủ tiện nghi. Ngôi nhà còn có một vườn nhỏ để cô Hạnh có thể thỏa sức trồng hoa, trồng rau như từng mơ ước.

Hàng tuần, Khôi đều ghé thăm cô. Có khi là mang theo hoa, có khi là một quyển sách văn học cũ mà cô từng dạy, có khi chỉ đơn giản là tới để nghe cô kể chuyện về những ngày xưa. Ngoài Khôi ra, các bạn học khác cũng thỉnh thoảng ghé qua thăm cô. Căn nhà nhỏ cũng vì thế mà trở nên ấm áp, náo nhiệt hơn nhiều.

Một ngày nọ, trong buổi họp lớp kỷ niệm 20 năm tốt nghiệp, Khôi mời cô Hạnh đến. Khi cô bước vào hội trường, cả căn phòng vỡ òa trong tiếng vỗ tay. Bao nhiêu tiếng khóc, tiếng gọi “Cô ơi!”, những cái ôm siết chặt, những bó hoa được đưa tới tay cô. Cô Hạnh bật khóc, còn Khôi thì lặng nhìn với nụ cười mãn nguyện.

Câu chuyện về Khôi và cô Hạnh không chỉ là câu chuyện của một học trò thành đạt biết ơn thầy cô, mà còn là lời nhắc nhở rằng: Dù thời gian có trôi đi, dù cuộc sống có vùi lấp bao kỷ niệm, thì tấm lòng của một người thầy và sự tri ân của học trò mãi mãi là điều không nên quên lãng. Và đôi khi, một hành động nhỏ thôi cũng có thể thay đổi cả cuộc đời một con người hoặc cứu rỗi một tâm hồn đang lạc lối giữa những chiều mưa lạnh lẽo.

Xem thêm: Ai sẽ nuôi mẹ – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Đang tải bình luận...

Tin liên quan

Qua câu chuyện trên máy bay chúng ta đều phải công nhận rằng, người thực sự có học là người biết giúp đỡ người khác chứ không tỏ ra khinh mạn họ để khẳng định đẳng cấp của mình.

Đi máy bay – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Chàng sinh viên ấy chẳng ngờ được cuốc xe cuối cùng nhận ngày hôm đó lại giúp cho một người già tìm thấy con gái sau 10 năm thất lạc…

Cuốc xe cuối cùng – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Người xưa thường xuyên con cháu đặc biệt chú ý đến hướng đặt bàn thờ để tránh hao tài tốn của. 

Đại kỵ phong thủy: 2 hướng đặt bàn thờ cực xấu khiến gia chủ hao tài, tán lộc
0 Bình luận

img

Bài mới

Nữ ca sĩ Đồng Lan cho ra mắt ca khúc mới đúng dịp 8/3

Sau thời gian “ở ẩn” để tham gia các khóa học về nghệ thuật tại nước ngoài, ca sĩ – nhạc sĩ Đồng Lan chính thức trở lại đường đua âm nhạc với MV mới mang tên “Nếu anh không yêu em”

Đăng Dương
Đăng Dương 2 ngày trước
Tiếng loa học bài ở miền núi Quảng Trị - Lời nhắc nhỏ, thay đổi lớn!

Mỗi tối, đúng 19 giờ, tiếng loa truyền thanh ở những vùng quê miền núi Quảng Trị lại vang lên lời nhắc học bài. Một việc làm nhỏ, giản dị, nhưng đủ sức vun bồi thói quen học tập cho con trẻ.

Hải An
Hải An 2 ngày trước
Vợ chồng U90 ở Hưng Yên kỷ niệm 70 năm bên nhau, con cháu rơi nước mắt vì xúc động

Phía sau lễ kỷ niệm 70 năm bên nhau của cặp vợ chồng U90 là chuyện tình “thanh mai trúc mã” tuyệt đẹp và cuộc hôn nhân vàng son hiếm có.

Hải An
Hải An 4 ngày trước
Bé trai đuối nước, từng bị bệnh viện trả về hồi phục kỳ diệu sau 3 tháng sống thực vật

Từng bị bệnh viện trả về với tiên lượng tử vong, sống thực vật do não thiếu oxy nặng, Minh hồi phục, có thể đi lại và nói chuyện sau ba tháng.

Hải An
Hải An 02/03
Con rể ở Quảng Ninh dựng quán trạm, rước bố vợ từ 80 đến 100 tuổi lên miếu báo công

Mùng 7 tết Nguyên đán hằng năm, nhiều cụ ông, bà có độ tuổi từ 80 đến 100 ở Quảng Ninh được con cháu làm lễ rước lên báo công tại miếu Tiên Công ở vùng đảo Hà Nam.

Hải An
Hải An 24/02
Cả xe góp tiền tặng hành khách mất ví trên đường về quê ăn tết

Thấy nam công nhân bật khóc vì mất ví chứa 15 triệu đồng tiền lương, tài xế chuyến xe từ TP HCM về Nghệ An quyết định hoàn lại vé, rồi kêu gọi cả xe chung tay giúp đỡ.

Hải An
Hải An 19/02
Chàng rể Đức 2 năm đón Tết Việt, thành thục sắp mâm cúng, tảo mộ, hóa vàng

Hai năm liền được đón trọn vẹn Tết cổ truyền Việt Nam, chàng rể người Đức vừa háo hức, vừa xúc động trước những phong tục thú vị của ngày lễ truyền thống.

Hải An
Hải An 18/02
Giữa trời giá rét, người đàn ông Hà Nội nhảy xuống sông cứu cụ ông gặp nạn

Thấy người đàn ông không may gặp nạn rơi xuống sông, anh Hùng vội vàng nhảy xuống cứu giúp, người vợ ở trên bờ hô hoán mọi người đến trợ giúp.

Thanh Tú
Thanh Tú 14/02
Cô dâu Bắc Ninh mang 'cả mâm cỗ Việt' sang Iraq

Sang Iraq theo chồng, Ngọc Huyền, 29 tuổi, từng khóc vì không nuốt nổi bát cơm và nghĩ mình 'không sống nổi ở đây' nhưng dần xoay xở để duy trì cơm Việt mỗi ngày.

Hải An
Hải An 13/02
Thầy trò vùng cao Lâm Đồng  mổ 13 con lợn tự nuôi đón Tết sớm

Giữa sân trường bộn bề lá dong và khói bếp, thầy trò trường nội trú Đam Rông cùng mổ 13 con lợn tự nuôi, gói bánh chưng đón Tết sớm.

Hải An
Hải An 12/02
Cụ ông U90 ở Lâm Đồng xúc động đến lạc giọng khi gặp lại con trai thất lạc 46 năm

Giây phút đoàn tụ cùng người con trai thất lạc 46 năm, cụ Xuyến xúc động đến lạc giọng giữa sân khấu vì niềm hạnh phúc vỡ òa.

Hải An
Hải An 11/02
Chủ trọ TP.HCM tổ chức bữa cơm tất niên ấm cùng và lì xì mỗi phòng 500.000 để đón Tết

Khu trọ do chị Nương quản lý nổi tiếng với những quy tắc đặc biệt, người thuê hàng chục năm. Năm nay, chị quyết định lì xì mỗi phòng 500.000 đồng và tổ chức bữa cơm tất niên ấm cúng.

Hải An
Hải An 08/02
Ấm lòng hình ảnh bạn trẻ xứ Nghệ rửa xe, bán cà phê gây quỹ hỗ trợ bà con khó khăn dịp Tết

Hoạt động rửa xe từ thiện của các đoàn viên thanh niên gây quỹ hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn dịp Tết, lan tỏa tinh thần sẻ chia, trách nhiệm vì cộng đồng.

Linh vật 'Ngựa thương' được bán với giá hơn 222 triệu đồng, toàn bộ tiền dành hỗ trợ người nghèo

Linh vật “Ngựa thương” của nghệ nhân Bùi Văn Quân được bán với giá hơn 222 triệu đồng, toàn bộ số tiền dùng hỗ trợ người khó khăn tại Bắc Ninh dịp tết Nguyên đán.

Hải An
Hải An 04/02
Cụ ông 91 tuổi ở TP.HCM soạn tự tay soạn quà tết, viết lời nhắn nhủ yêu thương gửi con cháu

Vì tuổi già sức yếu không thể về quê đón Tết, cụ ông 91 tuổi tự tay sắm bánh kẹo, viết lên đó những lời yêu thương để gửi về cho con cháu.

Hải An
Hải An 03/02
img
Đề xuất