Liên hệ với chúng tôi
Quảng cáo

Sống

Chuyện về 1 gia đình cả nhà cầm súng bảo vệ biên giới phía Bắc với lời thề "sống cùng sống, chết cùng chết"

"Việc các thành viên trong gia đình tôi đều cầm súng đánh giặc là truyền thống của dân tộc ta. Khi có giặc, mỗi người con đất Việt ai cũng làm vậy thôi mà".

Chuyện về 1 gia đình cả nhà cầm súng bảo vệ biên giới phía Bắc với lời thề 'sống cùng sống, chết cùng chết'

Xuất bản:

Đỗ Thu Nga
Chuyện về 1 gia đình cả nhà cầm súng bảo vệ biên giới phía Bắc với lời thề 'sống cùng sống, chết cùng chết'
Photo: internet

Cả nhà cầm súng đánh giặc

Ngày 17/2/1979, Trung Quốc tấn công toàn tuyến biên giới phía Bắc nước ta với hơn 1.200 km từ Lai Châu đến Quảng Ninh. Gia đình cụ Lục Văn Vình trú tại bản Nà Lung, xã Ngọc Khê, huyện Trùng Khánh, tỉnh Cao Bằng đã cùng 5 người con quyết tâm chống giặc với lời thề máu lửa "sống cùng sống, chết cùng chết".

Đến hôm nay đã 42 năm qua đi nhưng những hình ảnh hào hùng của gia đình yêu nước ấy vẫn được kể lại cho thế hệ con cháu nghe. Ông Lục Văn Phiện 69 tuổi, sống tại thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk là con trai của cụ Lục Văn Vình) lúc nào cũng tự hào về truyền thống của gia đình.

Ông phiện cho biết, gia đình rời Cao Bằng đi xây dựng kinh tế mới ở Tây Nguyên năm 1984, bố mẹ cũng mất sau đó vài năm, nhưng ký ức về những ngày chống Tàu trên quê hương Cao Bằng thì ông không bao giờ quên được.

"Bố mẹ tôi sinh được 8 người con, 5 trai và 3 gái. Có 4 anh em đi chiến trường miền Nam chống Mỹ, 2 anh hi sinh còn 2 anh được phục viên về quê hương, đến 1979 chống Tàu thì tái ngũ. Bố tôi lúc đó đã 68 tuổi nhưng vì ông đã có kinh nghiệm tham gia hoạt động chiến đấu từ những năm chống Pháp nên khi giặc Tàu đánh vào, ông cụ vẫn tích cực gia nhập đơn vị dân quân địa phương, lên chốt cầm súng chiến đấu cùng các con bảo vệ quê hương", ông Phiện kể.

chuyen-ve-1-gia-dinh-ca-nha-ra-tran-trong-chien-tranh-bien-gioi-1979
Người Cha Lục Văn Vình cùng 5 người con trên chốt chống lại quân Trung Quốc xâm lược

Cũng theo ông Phiện, cách đây 42 năm, sau 1 thời gian dài tiến hành hàng loạt hoạt động gây hấn, rạng sáng ngày 17/2/1979, Trung Quốc bất ngờ xua hơn nửa triệu quân xâm lược toàn tuyến biên giới Việt Nam. Bán đầu là pháo do phía Trung Quốc bắn dồn dập nhiều lần, sau đó đến lượt bộ binh kéo vào. Đi tới đâu chúng cũng đốt phá, nhà ông Phiện cũng bị chúng giật mìn nổ tan tàn, trâu bò lợn gà bị giặc bắn chết, cướp bóc. Trẻ con người già trong bản phải bế nhau lên núi, chui vào hang đá để tránh. Con những người khỏe mạnh thì tham gia chiến đấu chống giặc. 

Xã Ngọc Khê thành lập đơn vị dân quân có hơn 100 người tham gia chiến đấu. Với cách đánh du kích mưu trí đã tiêu diệt khá nhiều tên địch, làm cho chúng luôn trong tình trạng lo sợ khi đặt chân đến địa phận Ngọc Khê.

Bức ảnh người cha Lục Văn Vình cùng 5 người con trên chốt chống lại quân Trung Quốc xâm lược khá nổi tiếng, nó được xem như bảo bối của gia đình. Ông Phiện cho biết, bức ảnh đó do một phóng viên ảnh của Thông tấn xã Việt Nam chụp lại hết sức tự nhiên.

"Trong lúc chúng tôi đang gác chốt thì có anh phóng viên ảnh tới. Tôi không nhớ được tên anh ấy. Khi biết bố tôi cùng 5 anh em đang ở trên chốt kháng địch, thì anh phóng viên ngỏ ý muốn chụp một bức ảnh gia đình tôi nên 6 bố con đứng xếp hàng cầm vũ khí được giao để chiến đấu và chụp ảnh. 2 cô em gái lúc đó vẫn mang trang phục của người Tày, bố tôi đứng giữa nhìn ông rất gương mẫu và đầy quyết tâm chống giặc, 5 anh em trông cũng rất tự nhiên trong bức hình", ông Phiện chia sẻ một cách đầy tự hào.

Lời dặn của người cha

Quảng cáo

Ai cũng biết, trước năm 1979, vợ chồng ông Vình liên tiếp nhận giấy báo tử của 2 người con trai ở chiến trường miền Nam. Nhưng khi Trung Quốc tấn công, ông Vình vẫn động viên các con cầm súng bảo vệ quê hương.

Ông Phiện tâm sự: "Bố mẹ tôi bảo, bây giờ đã như thế thì thôi, thà hi sinh tất cả, các con cố gắng chiến đấu giữ quê hương, giữa gia đình".

Năm anh em ông Phiện trực chốt cả ngày đêm. Chốt trực là hang đá, đêm lạnh buốt xương nhưng không từ bỏ mục tiêu. Họ thay nhau trực, thay nhau nhủ, cứ 1 người thức, 4 người ngủ. Người thức phải ngồi ngoài hang trực trong màn đêm rét căm căm. 

"Nơi nào có chỗ ẩn nấp thì chợp mắt tạm, cứ tựa lưng vào đá mà ngủ. Lạnh buốt nhưng không được đốt lửa. Cũng may Nhà nước phát cho dân quân áo ấm", ông Phiện nhớ lại những năm tháng vệ quốc hùng tráng.

Cứ mấy ngày, cụ Vình lại lên chốt trực cùng các con. Cụ hoạt động cách mạng từ thời kháng chiến chống Pháp, lúc nào cũng mạnh mẽ, vui vẻ, lúc nào cũng là tấm gương cho con cháu, dân bản. Cả nhà cụ Vình trực chốt cùng nhau, hăng hái với lời thề: "Sống cùng sống, chết cùng chết", ông Phiện kể.

chuyen-ve-1-gia-dinh-ca-nha-ra-tran-trong-chien-tranh-bien-gioi-1979-j
Ông phiện và di ảnh của cụ Lục Văn Vình

Sau sự kiện 17/2/1979, có lệnh tổng động viên, ông Phiện tái ngũ. Khi quân Trung Quốc rút về trên tuyến xã Ngọc Khê theo dọc sông Quây Sơn lên biên giới, đi qua đường Đồn biên phòng cửa khẩu Pò Peo, ông Phiện có mặt trong đại đội đánh chặn ở đó.

Theo ông Phiện, trận đó đánh ác lắm. Quân địch bạt ngàn, mình chỉ có 1 đại đội. Súng của địch cũng nhiều. Trận đó, ông Phiện và đồng đội đánh đến lúc hết đạn. Khi vừa vác súng không đạn về với vợ con được 7 ngày thì lại được gọi đi. 

Sáu thành viên trong bức ảnh trên chốt năm 1979 giờ chỉ còn ba người. Người em trai Lục Văn Ngôi đã mất năm 2002, còn người anh cả Lục Văn Năm mất năm 2013. Hai người em gái trong bức ảnh chụp năm 1979 hiện ở thị xã Buôn Hồ (Đắk Lắk). Tất cả đều đã lên chức ông bà sống đời an vui trong đất nước thanh bình…

Vợ chồng cụ Lục Văn Vình và bà Đinh Thị Kham được Chính phủ tặng Bảng vàng danh dự (do Thủ tướng Phạm Văn Đồng ký ngày 19/12/1968) vì đã có 4 người con là quân nhân vào chiến trường miền Nam: Lục Văn Năm, Lục Văn Sần (Sầm), Lục Văn Luyện và Lục Văn Phiện.

Xem thêm: Nữ anh hùng "gan vàng dạ sắt" Huỳnh Thị Ngọc: Giả câm, giả điên để qua mắt kẻ thù

Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo