Liên hệ với chúng tôi

Tâm

Tình người ấm áp trong lớp học xóa mù chữ nơi biến giới Quảng Ninh

Nắm bắt được tình hình, từ đầu năm 2022, huyện Bình Liêu đã mở 7 lớp học xóa mù chữ, với gần 130 học sinh đủ lứa tuổi tham gia học.

Tình người ấm áp trong lớp học xóa mù chữ nơi biến giới Quảng Ninh

Xuất bản:

Chi Nguyễn
Tình người ấm áp trong lớp học xóa mù chữ nơi biến giới Quảng Ninh
Photo: internet

Bình Liêu là huyện miền núi nằm ở biên giới tỉnh Quảng Ninh, là nơi có nhiều đồng bào dân tộc thiểu số sinh sống. Bà con nơi đây trình độ dân trí thấp, kinh tế còn khó khăn. Đó là chưa kể, đây cũng là huyện có tỉ lệ người dân mù chữ cao nhất tỉnh.

Chính quyền huyện Bình Liêu đã mở 7 lớp học xóa mù chữ tại các thôn bản, có hơn trăm học viên tham gia học. Một trong những lớp học xa nhất là ở thôn Khe Tiền, xã Đồng Văn của huyện Bình Liêu. Tại đây, đều đặn từ 19h30 - 21h các ngày từ thứ 2 đến thứ 6, các "học sinh' lại lũ lượt kéo đến lớp.

lop-hoc-xoa-mu-chu-am-long-noi-bien-gioi-tinh-quang-ninh
Sau khi hoàn tất việc nhà, những học viên của thôn Khe Tiền, xã Đồng Văn lại gọi nhau tới lớp

Người cao tuổi nhất cũng đã ngoài 60, người trẻ nhất cũng 36 tuổi. Có người đã lên chức ông, chức bà, cũng có người mang cả con đi học cùng. Chị Tằng Xám Múi (50 tuổi, người dân tộc Dao) cho biết, xưa nhà nghèo, lại đông anh chị em nên chị không được đi học. Bao năm qua sống trong cảnh mù chữ, cuộc đời chị tựa như bóng đêm. Chị đã ấp ước mơ đi học từlâu, nhưng vì cơm áo gạo tiền mà cứ thế trôi đi.

Thế nhưng, sau khi lớp học ra đời, lại thêm cán bộ xã và giáo viên vận động, chị quyết định đi học. Chị Mùi tâm sự: "Giờ, trong thôn hầu như ai cũng biết chữ, biết đọc rồi biết viết. Nếu mình không biết thì lạc hậu lắm. Sau khi theo học ở đây, tôi đã có thể ghép vần đọc được một số từ đơn giản. Tôi đang mong sau hết khóa học này, tôi sẽ đọc và viết được tiếng Việt thành thục. Biết chữ sẽ không sợ nghèo, sợ dốt nữa".

lop-hoc-xoa-mu-chu-am-long-noi-bien-gioi-tinh-quang-ninh
Người cao tuổi nhất đi học cũng đã ngoài 60, người trẻ nhất cũng 36 tuổi

Dạy học ở vùng cao đã khó, dạy cho người lớn tuổi càng khó hơn. Những giáo viên ở đây đều là người trẻ, ưu tiên người địa phương, có lòng yêu nghề, tâm huyết và tinh thần trách nhiệm với cộng đồng. Các lớp học thường kéo dài 6 tháng, nhưng trước đó giáo viên phải phối hợp với chính quyền địa phương để vận động.

Chưa kể, để hai bên thấu hiểu và tin tưởng nhau hơn, giáo viên phải thực hiện "3 cùng" (cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc) với họ. Cô giáo Trương Thị Nga đang dạy lớp học xóa mù chữ mức độ 2 (lớp 3-5). Cô giáo kể: "Từ khi lấy chồng ở vùng đất này cho đến nay, tôi đã dạy được 4 lớp xóa mù chữ như thế này. Các khóa trước đây thì dạy gần nhà, còn bây giờ điểm dạy khá xa nên mỗi tối đi dạy đều phải nhờ chồng đưa đi. 

Quảng cáo
lop-hoc-xoa-mu-chu-am-long-noi-bien-gioi-tinh-quang-ninh
Để hai bên thấu hiểu và tin tưởng nhau hơn, giáo viên phải thực hiện "3 cùng" (cùng ăn, cùng ở, cùng làm việc) với họ

Khi mới nhận nhiệm vụ đứng lớp, tôi cũng rất lo, vì không biết với độ tuổi cao như vậy, học viên có tiếp thu được không. Khó nhất là học viên người dân tộc thiểu số, sử dụng nhiều ngôn ngữ, phong tục, tập quán khác nhau, nên việc dạy chữ khó hơn. Ban đầu học thì cũng khó lắm, tay ai cũng cứng đơ tưởng không viết được. Sau vài ngày học làm quen còn bỡ ngỡ, bây giờ ai cũng tự tin, mạnh dạn, xung phong lên bảng.

Để duy trì được việc học đều, nhất là vào mùa hoa hồi, các giáo viên cũng tốn nhiều công sức. Có những hôm, giáo viên tới lớp chờ mãi không thấy học viên đâu lại phải cùng trưởng thôn vào bản, gọi từng người đi học. Dù vậy, cứ nghĩ đến chuyện giúp đỡ được bà con, chỉ họ cách viết, cách đọc thành thạo, các giáo viên lại càng quyết tâm.

lop-hoc-xoa-mu-chu-am-long-noi-bien-gioi-tinh-quang-ninh
Nhiều học viên còn phải đưa con tới lớp học cùng

Anh Tằng Vằn Dào - Phó Chủ tịch xã Đồng Văn, huyện Bình Liêu cho biết: "Hiện nay, trên địa bàn xã Đồng Văn có 2 lớp xóa mù chữ, mỗi lớp khoảng 20 học viên, chủ yếu là đồng bào dân tộc. Họ sống rải rác, đường sá đi lại khó khăn, xa lớp học. Công việc của bà con nơi đây chủ yếu của là đi rừng nên khá nặng nhọc, thường xuyên về muộn. 

Hơn nữa, họ đều là trụ cột, lao động chính trong gia đình nên khi về nhà lại phải lo việc nhà. Bởi thế, công tác vận động họ tới lớp để học vào các tối cũng không hề đơn giản. Tuy nhiên, sau khi được chính quyền nói về lợi ích của việc biết chữ, biết viết thì bà con cũng rất hăng hái và ủng hộ".

Theo Sức khỏe Đời sống

Xem thêm: Đức Nhân và hành trình thiện nguyện từ Việt Nam đến châu Phi: Đã dám mơ ước thì nhất định phải làm!

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo