Nhớ bát canh chua ngoại nấu – Câu chuyện nhân văn cảm động

Từ ngày ngoại mất, chúng tôi cũng ít về quê hẳn và cũng đã lâu anh em chẳng còn giành nhau chút canh chua còn dư trong bát như ngày còn được ở với ngoại.

Diệu Nguyễn
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Tôi ở miền Nam, ra Hà Nội học đại rồi kiếm việc, lấy vợ và ở hẳn ngoài này. Mấy đứa em tôi đứa thì ở Sài Gòn, đứa thì ở miền Trung, nhớ nhau thì điện thoại qua lại. Nhưng dù là thế, chúng tôi vẫn không thích bằng những lần được về quê ngoại cùng nhau, chạy nhảy nô đùa, vẫy vùng trên dòng sông mát mẻ.

Nhớ những ngày còn thơ dại, nghì nghỉ, ngày lễ chúng tôi lại theo chân ba mẹ về quê ngoại. Ba tôi là người thành phố nên ông thường bảo ông không có quê. Sau này khi lấy mẹ tôi, quê ngoại cũng thành quê nội, lũ con cháu chúng tôi chỉ có chỗ này để về.

Hồi ấy, đi xe đò cũng phải mất mấy tiếng mới về tới quê ngoại. Mà thời ấy cũng làm gì có điện thoại để gọi cho ngoại. Nhưng ba mẹ tôi đều lắm, năm nào cũng đúng hai mùa là Tết và lễ 30/4, cả nhà lại kéo nhau về ngoại, không cần ai nhắc. Ngoại cũng cứ canh khoảng thời gian ấy là sẽ chuẩn bị nào rau, nào thịt, nào cá, rồi bánh trái để cho con cháu ăn.

Tôi từng thắc mắc mãi sao ngoại không lên thành phố ở với chúng tôi. Sau này được mẹ kể tôi mới hiểu là dưới quê còn mồ mả ông cha, còn bàn thờ bát hương, còn họ hàng làng xóm,… và rất nhiều thứ không thể bỏ lại.

Nói thực, bánh trái ở thành phố đâu có thiếu, nhưng chẳng hiểu sao những thứ ấy nhận từ tay ngoại lại ngon đến thế. Nước sông quê lúc nào cũng mát hơn hẳn so với thành phố, tha hồ tắm táp, vùng vẫy.

nho-bat-canh-chua-ngoai-nau-cau-chuyen-nhan-van-cam-dong (1)

Tôi là con đầu lòng, được ba mẹ sinh ra từ cái thời còn bươn chải vất vả kiếm từng bữa ăn nên lúc nào cũng được ưu tiên. Năm tôi lên 8 tuổi, thằng Ba rồi con Tư, thằng Năm, con Sáu cũng lần lượt ra đời. Dù có thêm cháu, ngoại vẫn thương tôi nhất, cho tôi phần nhiều hơn. Vì thế lúc bé tôi rất hay ỉ lại ngoại. Mỗi dạo ba mẹ bận đi làm, tôi lại được gửi về cho ngoại chăm. Tôi suốt ngày làm nũng, đòi ngoại hết cái này đến cái kia, nhưng lần nào ngoại cũng xoa đầu rồi chiều theo ý cháu. Nhiều khi tôi tự thấy mình hỗn hào, nhưng ngoại chưa bao giờ quát mắng. Ngoại nấu cơm cho tôi, quạt cho tôi mát, ầu ơ cho tôi vào giấc ngủ. Với tôi, ngoại không chỉ là ngoại, mà còn là mẹ, là cha.

Ngoại nấu ăn khéo lắm, món nào cũng ngon, nhưng tôi vẫn ghiền nhất là món cá lóc nấu chua. Ngoại nấu cầu kỳ lắm, đủ thứ loại rau củ nào là cà chua, đậu bắp, bạc hàng, dứa, giá đỗ,… thế nên bát canh lúc nào cũng ngọt, trong và thơm lừng.

Tôi ghiền món canh cá của ngoại lắm nên lần nào ngoại nấu món ấy tôi cũng ăn thêm được vài ba bát cơm. Tôi bé loắt choắt như con dế nên thấy tôi ăn được nhiều ngoại mừng lắm. Lúc ba mẹ xong việc, đón tôi về lại thành phố còn xuýt xoa: “Mẹ nuôi thằng bé khéo ghê, mới có tháng mà trông mập dữ”.

Mấy đứa em tôi cũng ghiền món canh chua cá lóc này của ngoại, nên tôi không thể độc chiếm tô canh như lúc chỉ có một mình. Có bữa, chỉ vì chút nước canh cuối tô mà mấy anh em tôi chí chóe cả buổi.

Suốt những năm tháng tuổi thơ, tôi và mấy đứa em đều gắn bó và có nhiều ký ức đẹp với quê ngoại. Lúc nhỏ chờ ba mẹ chở an hem tôi mới về được, lớn lên thì thì nhớ ngoại là anh em tôi lại kéo nhau về. Nhưng càng lớn dần, đi học xa nhà rồi kết hôn, sinh con đẻ cái, số lần chúng tôi về thăm ngoại ngày càng ít hơn.

Vài năm trước ngoại ốm một trận rồi ra đi trong vòng tay của con cháu. Một ngày trước đó, tôi còn động viên ngoại ráng khỏe để Tết ra Hà Nội chơi. Ngoại còn cười gật đầu vậy mà, tôi vĩnh viễn không còn ngoại nữa.

Hôm qua, bé Tư gọi điện hỏi 30/4 này tôi có đưa vợ con về quê chơi không, tự dưng tôi bần thần cả người. Không thấy tôi nói gì, bé Tư lại bảo “Về nha Hai, về đi em nấu canh cá lóc chua cho Hai. Chị Hai ở ngoài đó chắc cũng chưa ăn bao giờ, em nấu cũng giống với ngoại được 50% đấy”. Tôi cười, em tôi mà nấu ngon thì chồng con nó đâu có ăn ngày 2 bữa ngoài tiệm.

Nhưng nghe bé Tư nói, tôi thực sự nhớ món canh chua của ngoại. Từ ngày ngoại mất, chúng tôi cũng ít về quê hẳn và cũng đã lâu anh em chẳng còn giành nhau chút canh chua còn dư. Nhất định lễ này tôi sẽ về. Em tôi nấu không ngon, nhưng chắc phải được chút gì hương vị của ngoại, dù tí tẹo thôi, cũng đủ để tôi có thể cảm nhận được ngoại như vẫn còn ở đâu đây, dõi theo chúng tôi với tình yêu thương vô bờ bến.

Xem thêm: Học cách tận hưởng tuổi già – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Đang tải bình luận...

Đọc thêm

Sau bài học nhớ đời về việc góp vốn làm chung xưởng, tôi rút ra được bài học xương máu: Anh em ruột không làm ăn chung thì còn anh em, làm chung xong không còn cái gì!

Anh em một nhà – Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Vì thấy bố mẹ bất công khi chia tài sản, chồng tôi liền cạch mặt, lạnh nhạt với ông bà. Dù tôi hết lời khuyên răn nhưng anh ấy vẫn nhất quyết không chịu giảng hòa.

Anh em mâu thuẫn vì tài sản - Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Sau chuyến du lịch tôi cuối cùng cũng hiểu ra, một người mẹ tốt là người dám buông tay ra để con tự trưởng thành, còn bản thân vui vẻ học cách tận hưởng tuổi già của mình.

Học cách tận hưởng tuổi già – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Cuộc sống của chúng ta sẽ tốt hơn mỗi ngày khi ta hội tụ đủ 7 yếu tố dưới đây.

Cổ nhân nói: Phúc thọ sẽ về khi ta làm tốt những điều này
0 Bình luận

Chúng ta có thể nhìn thấu một người khi họ tức giận, mất đi ý chí. Lúc này, họ sẽ bộc lộ rõ nội tâm của bản thân.

Cổ nhân nói: Muốn thấu bản chất người quân tử hay kẻ tiểu nhân, hãy quan sát 1 điểm này
0 Bình luận

Cổ nhân xưa tin rằng, cuộc sống quá no đủ sẽ khiến các thành viên trong gia đình nhụt chí, lười phấn đấu.

Cổ nhân dặn: Trong nhà có 3 thứ này, trẻ thì bất hạnh, già thì thê lương
0 Bình luận

img

Bài mới

Cụ ông 91 tuổi ở TP.HCM soạn tự tay soạn quà tết, viết lời nhắn nhủ yêu thương gửi con cháu

Vì tuổi già sức yếu không thể về quê đón Tết, cụ ông 91 tuổi tự tay sắm bánh kẹo, viết lên đó những lời yêu thương để gửi về cho con cháu.

Hải An
Hải An 23 giờ trước
Nghệ nhân Quảng Trị bán bức tượng ngựa được làm kỳ công trong 6 tháng để gây quỹ giúp đỡ người dân khó khăn dịp Tết

Anh Đinh Văn Tâm cùng cộng sự đã thực hiện một bức tượng linh vật ngựa độc đáo trong 6 tháng liền, bán gây quỹ hỗ trợ người dân khó khăn dịp Tết.

Thanh Tú
Thanh Tú 5 ngày trước
Khen thưởng nam sinh Đăk Lăk kịp thời hỗ trợ phi công trong vụ rơi máy bay

Kịp thời tiếp cận, hỗ trợ phi công bị thương sau khi nhảy dù thoát hiểm, một nam sinh lớp 11 ở Đăk Lăk đã được chính quyền địa phương biểu dương, khen thưởng.

Hải An
Hải An 6 ngày trước
Từ chỉ đạo của Tổng Bí thư đến ngôi trường “5 sao” ở xã biên giới Si Pa Phì được Sun Group hoàn thiện thần tốc sau 6 tháng

Ngôi trường “5 sao” ở xã biên giới Si Pa Phì có tổng mức đầu tư 228,5 tỷ đồng, do liên danh Tập đoàn Sun Group và Công ty Thương mại và Xây dựng số 6 thực hiện, từ nguồn vốn hỗ trợ của TP. Hà Nội và nguồn xã hội hóa.

Xúc động khoảnh khắc chàng trai cõng mẹ nhận bằng tốt nghiệp xuất sắc ngành Dược 

Khoảnh khắc Trí Dũng (34 tuổi) cõng mẹ 72 tuổi bị bệnh nặng khi lên bục nhận bằng tốt nghiệp xuất sắc ngành Dược, sau 5 năm ngược xuôi vừa học vừa gánh vác gia đình khiến ai chứng kiến cũng nghẹn ngào, xúc động.

Hải An
Hải An 27/01
Xúc động bố mẹ chồng ở Nghệ An làm 50 mâm cỗ gả con dâu cũ

Trong lễ vu quy, bố mẹ đẻ và bố mẹ chồng cũ của Xuân đều là đại diện của phía nhà gái, đứng ra trao dâu, nhận rể.

Hải An
Hải An 26/01
Ấm lòng hành động nhặt được của rơi trả người đánh mất của cậu học trò nghèo Đà Nẵng

Nhặt được chiếc ví có hơn 6,4 triệu đồng, cậu học trò vùng cao Đà Nẵng đã mang nộp cho nhà trường để trả lại người đánh rơi. Hành động này đã nhận được “bão tim” từ cộng đồng mạng.

Hải An
Hải An 22/01
Áo dài và “ma sát văn hóa” - Góc nhìn từ webinar “Giao tiếp liên văn hóa - Giữ bản sắc, Mở tư duy”

Khi khoảng cách địa lý ngày càng bị xóa nhòa, thách thức lớn nhất của hội nhập không còn nằm ở ngôn ngữ, mà ở việc con người làm thế nào để giữ được bản sắc của mình trong môi trường đa văn hóa. Webinar “Giao tiếp liên văn hóa - Giữ bản sắc, Mở tư duy” do Hồng Lĩnh Education tổ chức đã mở ra một không gian đối thoại nghiêm túc về cách người Việt có thể bước ra thế giới với tâm thế chủ động, tự tin và không đánh mất căn tính văn hóa.

“Nối mộng” - Bản giao hưởng màu sắc thắp sáng tương lai

Clip truyền thông “Nối mộng” đã để lại nhiều cảm xúc trong lòng khán giả tại đêm Gala Vọng Đông 2025: Mộng Thực khi kể lại hành trình kết nối những ước mơ sắp bị lãng quên tại vùng quê nghèo khó. Đây chính là món quà tinh thần ý nghĩa mà Ban Tổ chức gửi gắm đến tất cả khán giả tham dự chương trình.

SC88 đồng hành cùng người dân Phú Yên trong chương trình thiện nguyện cuối năm 2025

Cuối năm 2025, khi những cơn gió se lạnh báo hiệu mùa đông đang về, SC88 đã mang hơi ấm nghĩa tình đến với người dân có hoàn cảnh khó khăn tại Phú Yên thông qua chương trình thiện nguyện “Sưởi ấm trái tim đồng bào”. Hành trình không chỉ trao đi những phần quà thiết thực mà còn lan tỏa thông điệp nhân văn sâu sắc về trách nhiệm cộng đồng của doanh nghiệp.

Hải An
Hải An 16/01
Chú rể người Úc “nhập gia tuỳ tục”, dùng xe lôi miền Tây chở tráp cưới hỏi vợ An Giang

Dùng phương tiện truyền thống của miền Tây để chở tráp lễ đi hỏi vợ, chú rể Úc và cô dâu An Giang đã có kỷ niệm đáng nhớ trong ngày vui.

Thanh Tú
Thanh Tú 15/01
Sau 'Chiến dịch Quang Trung' thần tốc dựng nhà, Chính phủ tiếp tục hỗ trợ thêm tiền để bà con vùng thiên tai sắm sửa đón Tết

Sau chiến dịch thần tốc dựng lại nhà cho dân, Chính phủ tiếp tục triển khai chính sách hỗ trợ bà con vùng thiên tai có thêm tiền sắm sửa, đón Tết.

Hải An
Hải An 12/01
Món quà đặc biệt cho nữ sinh nghèo hiếu nghèo hiếu học ở Vĩnh Long

Ngôi nhà mới ở vùng quê Vĩnh Long là món quà đặc biệt dành cho Minh Châu để em vững bước trên hành trình tìm kiếm tri thức.

Thanh Tú
Thanh Tú 11/01
Nữ sinh viết thư tay cảm ơn các ân nhân đã giúp đỡ để cô có thể tiếp tục con đường học vấn

Lá thư cảm ơn của một nữ sinh viên vừa tốt nghiệp đại học gửi đến ông Trần Minh Hải và các ân nhân đã giúp mình đi học được chia sẻ trên mạng xã hội khiến nhiều người xúc động.

Hải An
Hải An 10/01
img
Đề xuất