Chuyện cậu học trò Quốc Oai hơn 1.400 ngày tình nguyện cõng bạn đi học: "Việc của con nhỏ bé có gì đâu mà phải nhận khen"

Ban đầu là nhặt hộ cái thước kẻ, cái bút do, sau thì cõng bạn đi học, đi chơi... Cứ thế suốt hơn 1.4000 ngày, Tú đã cất đi "cái mai rùa" tự ti của Đăng để giúp bạn thêm hòa đồng. 

Đỗ Thu Nga
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Số phận nghiệt ngã của Đăng

Cậu học trò Hoàng Hải Đăng (Quốc Oai, Hà Nội) là trái ngọt của cuộc hôn nhân giữa anh Hoàng Văn Tuyền và chị Nguyễn Thị Lam (thôn Long Phú xã Hòa Thạch, huyện Quốc Oai). Đó là một cậu bé khôi ngô, hiếu động, ham học. Từ lớp 1 đến lớp 5 đều là học sinh giỏi. Trong đó, năm lớp 3 cậu thi giải toán trên mạng được điểm tối đa 300/300.

Số phận nghiệt ngã thay, từ lớp 2 trở đi, cơ thể Đăng có nhiều biểu hiện bất thường. Khi leo cầu thang thường phải vịn bằng cả hai tay. Khi bước trên đất bằng thì liên tục bị ngã cứ như có một người vô hình ngáng chân vậy.

Đến năm lớp 5, đùi của Đăng bắt đầu teo dần, sang lớp 6 thì không thể đứng thẳng được nữa. Gia đình đưa con đi thăm khám thì nhận được kết quả, cậu mắc căn bệnh vô cùng hiếm gặp là rối loạn dưỡng cơ Duchenne, cả huyện có hai trường hợp thì một đã mất sớm. Không chỉ chân yếu mà tay của Đăng cũng dần teo tóp, đến cái cốc cũng khó cầm nổi. 

Chuyen-cau-hoc-tro-Quoc-Oai-1-400-ngay-cong-ban-di-hoc-0
Em Hoàng Hải Đăng (Ảnh: Nông nghiệp Việt Nam)

Cô Trần Bích Hạnh - giáo viên chủ nhiệm từ năm lớp 6 đến lớp 9 của Đăng từng chia sẻ: Buổi đầu tiên vì không biết hoàn cảnh nên đã vô tình gọi Đăng lên bảng. Cả thân người của Đăng phải ưỡn ngửa ra phía sau thì mới có thể lết đi từng tý được. Kể từ đó, cậu được ưu tiên trả bài tại chỗ. Và chỉ trong vài tháng bệnh tình của Đăng chuyển biến đến mức không thể đi lại được nữa.

Căn bệnh quái ác này tác động không nhỏ đến tâm lý của Đăng. Có lần do xấu hổ không dám nói với ai, cực chẳng đã, cậu học trò phải đi vệ sịnh ngay tại chỗ. 

Bệnh tật khiến đăng tự ti giống như một con rùa chỉ muốn giấu mình trong mai. Từ một cậu bé hiếu động, hay cười nối, Đăng trở thành người lạnh lùng, khó tính, khó gần. Thế nhưng niềm ham học vẫn luôn rực cháy trong con người cậu. 

“Có những hôm cháu bị đau bụng, đợi mẹ cho đi vệ sinh xong xuôi vẫn nằng nặc đòi đến trường dù đã là 8-9 giờ. Bố đỡ lên xe, con ngả người vào lưng mẹ, rón rén tôi vừa chở cháu đi lại vừa thương xót…”, chị Lam - mẹ Đăng chia sẻ.

Hơn 1.400 ngày cõng bạn đi muôn nơi

Tại buổi tuyên dương người tốt việc tốt tiêu biểu của huyện Quốc Oai mới đây, mẹ bảo đi nhưng Tú cứ nhất định từ chối: “Việc của con nhỏ bé có gì đâu mà phải nhận khen” khiến bố cậu đành phải lên bục nhận thay.

Cơ duyên đưa đẩy thế nào mà cậu học trò Phạm Anh Tú tuy sống khác xã nhưng lại học chung trường chung lớp với Đăng từ năm lớp 6 (Trường THCS Hòa Thạch). Thời gian đầu còn lạ nên Tú chỉ hỏi thăm xem bạn có đau không, có cần giúp đỡ gì không. Thấy bạn làm rơi cái bút, thước kẻ thì nhặt hộ bạn.

Nhưng lâu dần, tình bạn ấy trở nên thân thiết hơn. Tú đã trở thành người giúp Đăng cất đi "Cái mai rùa" tự ti. Tú giúp Đăng hòa nhập với thế giới bên ngoài. Mỗi buổi đến trường cậu lại cõng bạn vào lớp, cầm cặp cho bạn, cõng bạn lên các phòng học bộ môn ở các tầng cao. Thậm chí, Tú còn sẵn sàng cõng bạn đi vệ sinh, cởi quần giúp bạn, xịt rửa khi xong xuôi rồi lại đưa về. Lần nào cậu cũng tế nhị đem theo cả một chiếc ghế nhựa để Đăng còn có chỗ mà tựa vào cho khỏi ngã.

Căn bệnh quái ác này khiến Đăng vừa phải đi học vừa phải chữa bệnh. Những đợt điều trị triền miên khiến Đăng phải uống thuốc cả vốc nên thường phải đi vệ sinh nhiều. Có buổi trời mưa to, sân trường mênh mông nước, bỗng thấy 4 học sinh khiêng 1 cái càng hối hả đi khiếng các lớp khách ngoái đầu nhìn lại, tò mò không biết ai phải đi cấp cứu. Hóa ra là Tú và nhóm bạn khiêng Đăng đi vệ sinh...

Chuyen-cau-hoc-tro-Quoc-Oai-1-400-ngay-cong-ban-di-hoc
Không chỉ cõng Đăng đi học, Tú còn giúp Đăng thoát ra khỏi "mai rùa tự ti" để hòa nhập với mọi người (Ảnh: Nông nghiệp Việt Nam)

Ở trên lớp, vì tật nguyền nên Đăng được xếp ngồi bàn đầu, còn Tú to lớn hơn thì ngồi bàn cuối. Thỉnh thoảng Đăng lại bất ngờ ngả người ra nhưng đã có sẵn bàn tay của các bạn đỡ nên không bao giờ bị ngã. 

Có không ít lần cõng Đăng lên tầng cao, Tú bước hụt bị đau lưng nhưng chưa bao giờ kêu ca với ai. Về nhà thấy con mặt nhăn nhó, mẹ gặng hỏi thì mới biết chuyện. Cũng vì đau lưng mà có vai bữa, Tú phải nhờ bạn khác cõng Đăng thay mình. Khi khỏi đau lại tiếp tục cõng bạn...

Gia đình Đăng cũng vì bệnh tình của con mà chạy chữa khắp nơi. Có đợt, mẹ đưa Đăng vào trong miền Năm để điều trị. Vắng Đăng, Tú buồn như một cái bóng. Thấy bạn về, cả hai lại như đôi chim sáo, líu ríu nói cười.

Cô giáo Nguyễn Thị Huyền từng kể: "Có hôm trời mưa to, Tú cõng bạn qua đoạn sân bùn lầy lội nên bị trượt. Cú ngã trời giáng ấy khiến cả hai đều đau đớn. Tôi vội chạy lại để đỡ em, bụng nghĩ rằng hai đứa sẽ nhăn nhó vì đau, sẽ cau có vì bẩn nhưng không, lại thấy những nụ cười tươi rói trên môi của chúng. Tôi hỏi Tú tạo sao em cười? Em không đau à? Tú bảo: “Em đau một thì Đăng đau mười, mà càng đau thì càng phải cười cho hết đau Đăng nhỉ?”. Cứ thế, tình bạn lớn dần theo năm tháng, chúng gắn bó với nhau như hình với bóng, dùng nụ cười để vượt qua mọi trở ngại, gian nan.

Tú thu sách vở khi bạn học xong, chép bài hộ khi bạn nghỉ ốm. Có nhiều buổi tan trường thấy mẹ bạn chưa đến đón, dù trời tối, cậu cũng cố nán lại để chờ cùng bạn. Hôm cả lớp tổ chức tham quan đền Cổ Loa ở Đông Anh rồi hồ Núi Cốc ở Thái Nguyên, mẹ không cho Đăng đi vì ngại con khuyết tật nhưng Tú vận động viên tới cùng.

Tú cõng bạn lên đồi, cõng bạn xuống thuyền để Đăng có thể ngắm mọi cảnh vật kỳ thú đang hiện ra trước mắt. Trong các cuộc vui cậu không nỡ bỏ rơi Đăng một mình vì sợ bạn tủi thân.

Chuyen-cau-hoc-tro-Quoc-Oai-1-400-ngay-cong-ban-di-hoc-4
Tú và Đăng trong một giờ học (Ảnh: Nông nghiệp Việt Nam)

Đã có không ít nhà hảo tâm, tổ chức thiện nguyện muốn tặng xe lăn cho Đăng nhưng cậu đều từ chối. Đăng nói, không muốn mọi người nhìn nhận mình là kẻ khuyết tật. Mãi đến năm lớp 9, động viên mãi Đăng mới đồng ý.

Chiếc xe lăn để ở góc lớp gần như không bao giờ được sử dụng vì Đăng đã có Tú. Đôi chân của Tú trở thành đôi chân của Đăng. Đôi tay của Tú cũng là đôi tay của Đăng.

Theo chế độ khuyết tật, Đăng được vào thẳng cấp ba nhưng giai đoạn ôn thi dù trời nóng đến mấy cậu vẫn nằng nặc đòi mẹ đưa đến lớp để được gặp các bạn, để được cùng nhau giải những bài toán khó, tập làm văn hay.

Học xong cấp hai, vào đầu năm học mới, cả lớp rủ nhau đến thăm cô chủ nhiệm cũ, Tú cũng không quên cõng Đăng đi cùng.

Trường THPT Minh Khai có tới 14 lớp 10 thì trùng hợp sao cả hai đều được chọn vào lớp mũi nhọn. Ước mơ của Tú là lớn lên muốn thành chú bộ đội giống bố mình còn Đăng chẳng dám ước mơ gì xa xôi hơn vì chân, tay mỗi ngày một bại đi thấy rõ. Nhưng ngày nào còn đến trường thì vẫn còn đó hình ảnh của đôi bạn quấn quýt, kề bên nhau.

(Theo Nông nghiệp Việt Nam)

Xem thêm: Nữ sinh 12 năm chăn bò, đi học bằng sổ hộ nghèo đã có thêm gia đình nữa, tự tin bước vào giảng đường Đại học

Đang tải bình luận...

Đọc thêm

Người cha đã dành nhiều ngày để hoàn thiện bức thư, gửi gắm vào đó 10 điều sẽ trở thành hành trang quý giá cho đoạn đường dài của con trai phía trước.

Đời người là cuộc ganh đua, đi học so điểm số, đi làm so năng lực, về già lại so bệnh tật
0 Bình luận

Dù đạt số điểm khá cao nhưng cánh cửa tương lai vẫn không rộng mở với Mỹ Na. Cô học trò hiếu thảo không dám đăng ký đại học, chỉ mong có thể kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ.

Cô học trò hiếu thảo không dám đi học đại học vì nhà nghèo, chỉ mong có tiền chữa bệnh cho mẹ
0 Bình luận

Sau lần bị dây điện giật giã từ trên cao xuống, anh Ngà buộc phải sống đời thực vật. Mọi gánh nặng đổ lên đôi vai gầy của chị Hà. Khi gia đình kiệt quệ, người vợ chỉ biết gạt nước mắt khẩn cầu sự giúp đỡ từ cộng đồng.

Bố sống cảnh thực vật, gia đình lâm vào kiệt quệ, mẹ khẩn cầu giúp đỡ để 3 con thơ được đi học
0 Bình luận

img

Bài mới

ASTROTALES’26: OURANIA VÀ TÌM HIỂU THIÊN VĂN HỌC QUA TRẢI NGHIỆM KHÁM PHÁ VŨ TRỤ

Astrotales là sự kiện giảng dạy phi lợi nhuận thường niên về thiên văn được tổ chức bởi câu lạc bộ Amstronomy – Câu lạc bộ Thiên văn học thuộc Trường Trung học phổ thông Chuyên Hà Nội - Amsterdam.

Hoàng Phương Linh
Hoàng Phương Linh 6 ngày trước
CHIÊU VÂN 2026: TIẾP LỬA KÌ THI CHUYỂN CẤP CÙNG DỰ ÁN THE MATCH

Vào ngày 22/3 vừa qua, dự án The Match đã thành công tổ chức sự kiện CHIÊU VÂN 2026 với mục đích tư vấn, chia sẻ những thông tin bổ ích về kì thi tuyển sinh vào lớp 10 cho các em học sinh và bậc phụ huynh trên địa bàn thành phố Hà Nội. 

Mai Linh Truong
Mai Linh Truong 7 ngày trước
Liveshow Kịch 2026 - Những Người Bình Thường: Tôn vinh những điều giản dị

Vừa qua, đêm diễn Liveshow Kịch 2026 - Những Người Bình Thường đã thu hút sự chú ý của đông đảo khán giả. Không lựa chọn những con người đứng ở trung tâm ánh nhìn, vở diễn hướng tới câu chuyện đời thường nhưng chứa đựng nhiều tầng ý nghĩa.

Nguyễn Đức Anh Huy
Nguyễn Đức Anh Huy 7 ngày trước
CHIÊU VÂN 2026: TIẾP LỬA KÌ THI CHUYỂN CẤP CÙNG DỰ ÁN THE MATCH

Vào ngày 22/3 vừa qua, dự án The Match đã thành công tổ chức sự kiện CHIÊU VÂN 2026 với mục đích tư vấn, chia sẻ những thông tin bổ ích về kì thi tuyển sinh vào lớp 10 cho các em học sinh và bậc phụ huynh trên địa bàn thành phố Hà Nội. 

MASKA 2026: TIẾP SỨC BỨT PHÁ CÙNG SĨ TỬ TRƯỚC NGƯỠNG CỬA CHUYỂN CẤP

High School Help Kit là dự án phi lợi nhuận được thành lập bởi một nhóm học sinh đến từ các trường THPT Chuyên trên địa bàn Thành phố Hà Nội, nhằm mục đích giúp đỡ phụ huynh và các em học sinh hiểu rõ hơn về kỳ thi chuyển cấp. Từ đó, giúp các em học sinh THCS xác định rõ mục tiêu và lựa chọn phương án ôn tập hiệu quả trên con đường chinh phục giấc mơ.

Bác sĩ Việt cứu hành khách người Nhật ngất xỉu trên máy bay ở độ cao hơn 10.000m

BS Nguyễn Hoàng Duy Tiến, Bệnh viện Đa khoa Trung ương Cần Thơ cứu sống hành khách người Nhật Bản đột ngột ngất xỉu trên chuyến bay ở độ cao 10.000m.

Hải An
Hải An 07/04
Xúc động khoảnh khắc người anh 103 tuổi đi gần 200km về thăm em trai 95 tuổi

Giây phút gặp lại em trai 95 tuổi nơi quê nhà Hưng Yên, người anh 103 tuổi khoác vai, xoa đầu em và reo vui như đứa trẻ.

Hải An
Hải An 23/03
Hai chuyến đi Việt Nam 'cứu rỗi' người phụ nữ Mỹ thoát khỏi trầm cảm sau khi mẹ qua đời

Rơi vào trầm cảm sau khi mẹ qua đời, Lilly Hubbard quyết định quay lại Việt Nam và tìm thấy sự "chữa lành" từ tình người ấm áp ở vùng đất xa lạ.

Hải An
Hải An 22/03
Phép màu 240 triệu dành cho cô bé 6 tuổi mồ côi bán rau 

Thấy cô bé 6 tuổi mồ côi cha ngồi bán rau giữa chợ, anh Song Hà chia sẻ câu chuyện lên mạng xã hội, giúp gia đình bé nhận được hơn 240 triệu đồng tiền ủng hộ.

Hải An
Hải An 21/03
Em gái 91 tuổi vượt gần 400km đến thăm chị gái 96 tuổi, bịn rịn phút chia tay khiến người xung quanh nghẹn ngào.

Khoảnh khắc em gái 91 tuổi ra đến cổng rồi lại quay vào ôm tạm biệt chị gái 96 tuổi khiến người xung quanh nghẹn ngào.

Hải An
Hải An 20/03
Tổ bay góp tiền đưa mẹ con người phụ nữ khiếm thị quê Cao Bằng về nhà an toàn

Địu con nhỏ đi từ TP HCM về Cao Bằng, người mẹ khiếm thị được tổ tiếp viên chăm sóc và quyên tiền đặt vé xe giường nằm chặng cuối về tận nhà.

Mất mẹ khi 5 tuổi, chàng trai Tây Ninh được bác dâu yêu thương, xem như con trai ruột, cho đất cất nhà

Biết ơn công lao nuôi nấng, tình yêu thương vô bờ của bác dâu, nhiều năm qua chàng trai Tây Ninh luôn gọi bác là “mẹ”.

Hải An
Hải An 13/03
Nữ ca sĩ Đồng Lan cho ra mắt ca khúc mới đúng dịp 8/3

Sau thời gian “ở ẩn” để tham gia các khóa học về nghệ thuật tại nước ngoài, ca sĩ – nhạc sĩ Đồng Lan chính thức trở lại đường đua âm nhạc với MV mới mang tên “Nếu anh không yêu em”

Tiếng loa học bài ở miền núi Quảng Trị - Lời nhắc nhỏ, thay đổi lớn!

Mỗi tối, đúng 19 giờ, tiếng loa truyền thanh ở những vùng quê miền núi Quảng Trị lại vang lên lời nhắc học bài. Một việc làm nhỏ, giản dị, nhưng đủ sức vun bồi thói quen học tập cho con trẻ.

Hải An
Hải An 08/03
img
Đề xuất