Liên hệ với chúng tôi

Hay

Trắc nghiệm yêu văn học: Ai là người viết bài thơ về mùa xuân nhưng lại mong nhớ mùa thu?

Đây là tác phẩm được đánh giá là bài thơ lạ nhất, sầu thảm nhất về mùa xuân. Trong tác phẩm này, nhà thơ tuy viết về mùa xuân nhưng lại mong nhớ mùa thu.

Trắc nghiệm yêu văn học: Ai là người viết bài thơ về mùa xuân nhưng lại mong nhớ mùa thu?

Xuất bản:

Đỗ Thu Nga
Trắc nghiệm yêu văn học: Ai là người viết bài thơ về mùa xuân nhưng lại mong nhớ mùa thu?
Photo: internet

Ai là người viết bài thơ về mùa xuân nhưng lại mong nhớ mùa thu?

A. Huy Thông 

B. Đoàn Phú Tứ

C. Chế Lan Viên

ĐÁP ÁN: C - CHẾ LAN VIÊN

Nhà thơ Chế Lan Viên tên thật là Phan Ngọc Hoan (1920 – 1989). Ông sinh ra tại xã Cam An, huyện Cam Lộ, tỉnh Quảng Trị. 

Ông lớn lên và đi học ở Quy Nhơn, đỗ bằng Thành trung (THCS hay cấp II hiện nay) thì thôi học, đi dạy tư kiếm sống. Có thể xem Quy Nhơn, Bình Định là quê hương thứ hai của Chế Lan Viên, nơi đã để lại những dấu ấn sâu sắc trong tâm hồn của nhà thơ.

Chế Lan Viên bắt đầu làm thơ từ năm 12, 13 tuổi. Năm 17 tuổi, với bút danh Chế Lan Viên, ông xuất bản tập thơ đầu tay với nhan đề "Điêu tàn", có lời tựa đồng thời là lời tuyên ngôn nghệ thuật của "Trường thơ loạn". Từ đây, cái tên Chế Lan Viên trở nên nổi tiếng trên thi đàn Việt Nam. Ông cùng với Hàn Mặc Tử, Yến Lan, Quách Tấn được người đương thời gọi là "Bàn thành tứ hữu" của Bình Định. 

Chế Lan Viên cũng chính là tác giả của bài thơ "XUÂN" được đăng trong "Thi nhân Việt Nam". Tôi có chờ đâu, có đợi đâu

Ðem chi xuân lại gợi thêm sầu?

- Với tôi, tất cả như vô nghĩa

Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau!

Ai đâu trở lại mùa thu trước

Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?

Với của hoa tươi, muôn cánh rã

Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!

Ai biết hồn tôi say mộng ảo

Ý thu góp lại cản tình xuân?

Có một người nghèo không biết Tết

Mang lì chiếc áo độ thu tàn!

Có đứa trẻ thơ không biết khóc

Quảng cáo

Vô tình bỗng nổi tiếng cười ran!

Chao ôi! Mong nhớ! Ôi mong nhớ!

 

Ai-la-nguoi-viet-bai-tho-ve-mua-xuan-nhung-lai-mong-nho-mua-thu-0

Một cánh chim thu lạc cuối ngàn.

Hoài Thanh - Hoài Chân nhận xét: "Trong một năm, người (tức Chế Lan Viên) ưa nhất là mùa thu. Mùa thu qua được một ngày người đã nhớ:

Ô hay, tôi lại nhớ thu rồi...

Mùa thu rớm máu rơi từng chút

Trong lá bàng thu đỏ ngập trời.

Đường về thu trước xa lăm lắm,

Mà kẻ đi về chỉ một tôi!

Ưa nhìn mùa thu, ghét mùa xuân, trong khi xuân đến, người muốn:

Ai đâu trở lại mùa thu trước

Nhặt lấy cho tôi những lá vàng?

Với của hoa tươi muôn cánh rã

Về đây, đem chắn nẻo xuân sang!

Ý muốn ngông cuồng, ngộ nghĩnh? Đã đành. Trong cái ngộ nghĩnh, cái ngông cuồng ấy tôi còn thấy một sức mạnh phi thường. Chắn một luồng gió, chắn một dòng sông, chắn những đợt sóng hung hăng ngoài biển cả, nhưng mà chắn nẻo xuân sang. Sao người ta lại có thể nghĩ được như thế?".

Sau Cách mạng tháng Tám năm 1945, ông tham gia phong trào Việt Minh tại Quy Nhơn rồi ra Huế tham gia đoàn xây dựng cùng với Hoài Thanh, Lưu Trọng Lư, Đào Duy Anh. Chế Lan Viên viết và làm biên tập cho các báo Quyết thắng, Cứu quốc, Kháng chiến.

Phong cách thơ của ông giai đoạn này cũng chuyển dần từ kỳ dị, siêu thực về trường phái hiện thực. Trong thời kỳ 1960-1975, thơ Chế Lan Viên mang một màu sắc mới, những áng thơ sử thi hào hùng và đậm tính thời sự.

Chế Lan Viên có hai tác phẩm nổi tiếng được đưa vào giảng dạy trong chương trình Văn học phổ thông: Tiếng hát con tàu và Người đi tìm hình của nước, trích trong tập Ánh sáng và phù sa, năm 1960.

Xem thêm: Trắc nghiệm yêu văn học: Nhà thơ nào từng "muốn làm thằng Cuội"?

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo