Xót xa những phút giây cuối cùng của chàng tân cử nhân bị ung thư máu: "Hãy cứ tin rằng mình đã, đang sống hết mình cho chính mình..."

Chàng tân cử nhân bị ung thư máu Đỗ Danh Hường (23 tuổi) đã qua đời, chỉ một thời gian ngắn sau khi em đăng ký hiến tạng.

Chi Nguyễn
Chi Nguyễn 12/04
Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Cách đây không lâu, cư dân mạng không khỏi xót xa khi biết tin một chàng trai chỉ mới 23 tuổi phải gác lại mọi hoài bão, ước mơ vì mắc bệnh ung thư thể hiếm. Đó là em Đỗ Danh Hường (23 tuổi, Thạch Thất, Hà Nội), thường được biết đến với biệt danh "Hạ Hòa Kiệt" trên fanpage "Chuyện của Hà Nội".

Chỉ 2 tháng sau khi tốt nghiệp Đại học Văn hóa Hà Nội khoa Viết văn - Báo chí, Hường choáng váng nhận tin mình mắc bệnh ung thư máu - Lơ xê mi cấp thế M7 (thể hiếm). Vượt qua nỗi đau đớn, tuyệt vọng ban đầu, Hường vô cùng lạc quan, tin tưởng vào tương lai và quyết tâm chữa trị. Thế nhưng, ông trời quả thực đã phụ lòng người, khi căn bệnh hiểm nghèo đã cướp đi sinh mạng của chàng trai 23 tuổi vào ngày 10/4 vừa qua.

Những đau đớn từ nay sẽ khép lại

Hường vốn là một chàng trai rất lạc quan, dù gặp bạo bệnh vẫn luôn nuôi hi vọng được khỏe mạnh bình thường. Trước kia, em cũng từng rất suy sụp mà nghĩ rằng: "Đôi lúc, em tự hỏi ông trời, tại sao ông lại trêu em như vậy, tại sao bệnh lại đến với em khi thời điểm mà mọi thứ mới chỉ chớm bắt đầu, chỉ mới 2 tháng sau khi em nhận bằng tốt nghiệp. Tại sao mọi thứ đến không đúng thời điểm như vậy. Giá như bệnh đến ở một thời điểm khác, thì em sẽ ít phải nuối tiếc hơn."

phut-giay-cuoi-cung-cua-tan-cu-nhan-bi-ung-thu-mau-do-danh-huong
Hường từng tự nhủ: " Giá như bệnh đến ở một thời điểm khác, thì em sẽ ít phải nuối tiếc hơn."

Sau này, em đã thay đổi suy nghĩ, cho rằng vẫn còn có vô số người cũng mắc bệnh ung thư, mà họ vẫn sống tới 10 năm, 20 năm cơ mà. Trong suốt quãng thời gian vào ra viện chữa trị, dù phải nếm trải nhiều đau đớn, mệt mỏi, nhưng niềm đam mê cháy bỏng với những con chữ vẫn chưa khi nào nguôi ngoai. Hường vẫn viết và viết, chia sẻ những tâm tư, tình cảm của mình trên trang cá nhân hoặc đăng tải trên fanpage nổi tiếng về Hà Nội của mình. 

Hường chia sẻ, bố mẹ ly hôn từ sớm, đã nhiều năm nay chỉ có em và mẹ nương tựa vào nhau. Mẹ em bị bệnh trầm cảm lâu năm, uống thuốc quanh năm, không làm được việc nặng. Thương mẹ, Hường từng động viên mẹ rằng: "Mẹ giữ sức khỏe, con vẫn kiên cường chiến đấu".

Những ngày đầu tháng 4, gia đình xin đưa Hường về nhà, sau một thời gian dài chiến đấu với căn bệnh ung thư máu. Sau khi trải qua đợt truyền hóa chất đầu tiên, bệnh tình của em biến chứng nặng hơn, phải nằm phòng cấp cứu. 

phut-giay-cuoi-cung-cua-tan-cu-nhan-bi-ung-thu-mau-do-danh-huong
Những ngày đầu tháng 4, gia đình xin đưa Hường về nhà, sau một thời gian dài chiến đấu với căn bệnh ung thư máu.

Từ gia đình, bạn bè đến những người không quen - chỉ biết những dòng văn mộc mạc của Hường trên fanpage cũng cầu nguyện và mong chờ một phép màu xảy ra với Hường. Thế nhưng, vào trưa ngày 10/4 vừa qua, em đã qua đời khi còn đang nắm chặt bàn tay của mẹ, trong sự yêu thương vô bờ của gia đình. Hường ra đi khi còn quá trẻ, em chỉ mới 23 tuổi, còn biết bao tâm tư, nguyện vọng phía trước.

Sẽ luôn có cách tiếp nối cuộc đời

Tiếc thương cho số phận của chàng tân cử nhân bị ung thư máu khi còn quá trẻ, trên trang Facebook cá nhân của em, người thân, bạn bè, thầy cô và cả những người không quen đều để lại những lời tạm biệt. Họ đều chung một cảm xúc, đó là xót thương và đau buồn cho số phận của em:

"Từ hôm qua đến giờ vẫn chưa thể tin được là chàng trai đó đã mãi ra đi ở tuổi 23. Cậu em mà tôi mãi ấn tượng: thông minh, ngoan ngoãn, lễ phép, hay cười, luôn lạc quan vào cuộc sống và rất cầu tiến, luôn muốn được học hỏi nhiều hơn từ các anh chị đi trước.

Đã biết bệnh tình của em từ rất lâu rồi, và cũng một phần được chứng kiến em đã kiên cường chống chọi với bệnh tật ra sao. Em đã cố gắng phi thường đến thế nào chỉ để muốn sống tiếp những năm tháng ý nghĩa trong cuộc đời.

Có lẽ là một người trong cuộc, em hiểu được giá trị của cuộc sống là như thế nào. Thấy em thường xuyên đăng những bài viết chiêm nghiệm về cuộc đời, về dòng chảy nhân sinh mà lắm lúc lòng tôi lắng lại, không khỏi xúc động.

Từ lúc bàng hoàng cho đến khi thực sự tin là em đã mãi ra đi, tôi cảm thấy sao nhân gian thế sự vô thường đến vậy. Đời người dài là thế ấy mà cũng ngắn ngủi vô cùng. Em đã hết mình với những năm tháng tuổi trẻ ấy rồi, giờ thì yên nghỉ nhé chàng trai! Nếu có kiếp sau, chúc em sẽ mãi tiếp tục sống những năm tháng thanh xuân rực rỡ như em đã từng!".

"Vì chúng ta không biết khi nào là lần cuối cùng, cho nên không kịp nói ra lời chào từ biệt. Chưa bao giờ chị nghĩ thời gian bên nhau lại ngắn ngủi như vậy. Nhớ hè năm nào nghịch ngợm, chúng ta còn cùng nhau đi hái trộm quả. Nhớ Tết năm ấy em lên Đại học, mình cùng đi xin chữ cầu cho em thi thuận buồm xuôi gió. Nhớ những buổi họp mặt gia đình chị em vừa rửa bát, vừa tâm sự những câu chuyện nhỏ nhoi về cuộc sống, cùng những câu hát em ngân nga... Chị chưa bao giờ khen em hát hay, nhưng giờ cũng không còn cơ hội nữa rồi.

Tối qua chưa ngủ, em còn hát 'Em ơi Hà Nội phố...' Chị biết em nhớ về Hà Nội, em yêu Hà Nội qua những bài viết của mình.

Sáng nay chị đi, em vẫn tỉnh táo mở mắt nhìn chị, ăn uống cũng khá hơn. Chị đã nghĩ phép màu đã đến... Vậy mà mọi chuyện sao quá nhanh... Chị vẫn chưa thể hình dung được chuyện gì đang xảy ra. Người ta thường nói, khi cánh cửa này đóng lại thì cánh cửa khác sẽ mở ra. Chị tin rằng cánh cửa thiên đường sẽ mở rộng chờ em... Ngủ ngon em nhé".

phut-giay-cuoi-cung-cua-tan-cu-nhan-bi-ung-thu-mau-do-danh-huong
Hãy cứ tin rằng mình đã, đang sống hết mình cho chính mình và những con người đã đổ mồ hôi, rơi nước mắt vì mình.

Trước khi mất, Hường đã đặt bút đăng ký hiến tạng, bởi vì em tin rằng "sẽ luôn có cách tiếp nối cuộc đời". Giây phút em ký tên vào đơn, cũng là lúc em nhận ra, mình chẳng còn luyến tiếc điều gì. Hường từng viết trên trang cá nhân của mình rằng:

"Những ngày sau, bạn có thể thấy mình với mái đầu trọc lóc vì xạ hay hoá trị.

Những ngày sau, bạn có thể thường xuyên bắt gặp mình ở Viện Huyết học hoặc một cơ sở điều trị ung thư nào đó.

Những ngày sau, có thể bạn sẽ ít thấy mình viết những mẩu chuyện tình dễ thương hay nhiều điều mơ mộng của Hà Nội.

Những ngày sau, dù bạn gặp mình trong hình hài, thể trạng nào, thậm chí là qua di ảnh...

Thì, hãy cứ tin rằng mình đã, đang sống hết mình cho chính mình và những con người đã đổ mồ hôi, rơi nước mắt vì mình."

Các nhà hảo tâm, thiện nguyện có thể quyên góp ủng hộ, giúp đỡ hoàn cảnh gia đình khó khăn, người mẹ đơn thân từ nay một mình chống chọi với căn bệnh trầm cảm của em Đỗ Danh Hường qua số tài khoản:

Chủ tài khoản: Đỗ Danh Hường

STK: 21210000478771 - Ngân hàng BIDV, chi nhánh Tây Hồ (Hà Nội).

Tiếng lòng của cậu admin 'Chuyện của Hà Nội' bị ung thư máu: "Sẽ luôn có cách tiếp nối cuộc đời"

Đọc thêm

Mắc bệnh suy thận giai đoạn cuối, không ít lần Đinh Thị Lan muốn "buông xuôi" tất cả. Thế nhưng, chính tình yêu thương của chàng trai đã giúp cô có thêm động lực để "đấu tranh" với căn bệnh "quái ác" này.

Câu chuyện xót xa về chàng trai nghèo đưa vợ đi chạy thận: 'Đừng buông tay nhau em nhé'
0 Bình luận

Phát hiện con trai bị bại não, hai vợ chồng ở Long An đau đớn tột cùng. Cầm tờ kết quả trong tay, người phụ nữ vẫn không dám tin, không tin vào sự thật.

Tâm sự nhói lòng của cặp vợ chồng ở Long An nuôi con bị bại não thành người thạo máy tính, giỏi ngoại ngữ
0 Bình luận

Mới đây, cộng đồng người hâm mộ của Hanbin Ngô Ngọc Hưng đã khiến cộng đồng mạng hết lời ca ngợi với chuỗi hoạt động thiện nguyện ý nghĩa hướng tới những mảnh đời khó khăn tại Việt Nam.

Fandom Hanbin Ngô Ngọc Hưng và chiến dịch tình nguyện ý nghĩa hướng về người Việt
0 Bình luận

Tin liên quan

Bực tức vì chồng say xỉn chửi mắng, vợ dìm chồng chết ngại trong chậu nước. Khi phát hiện ra, muốn đưa đi cấp cứu thì đã quá muộn.

Giọt nước mắt muộn màng của người vợ dìm chết chồng trong chậu nước vì bị chửi mắng
0 Bình luận

Đừng bao giờ đợi đủ điều kiện mới quan tâm cha mẹ. Ở đời, muốn làm người lương thiện trước hết phải biết hiếu thảo với mẹ cha.

Lời Phật dạy: Muốn làm người lương thiện trước hết phải hiếu thảo với cha mẹ
0 Bình luận

Để quảng cáo cho thẩm mỹ của mình, cặp vợ chồng ở Thanh Hóa đã biến con gái 5 tuổi trở thành "mẫu nhí". Họ không ngại ngần xăm môi cho con gái và đăng tải lên mạng xã hội.

Vụ vợ chồng Thanh Hóa mang con 5 tuổi ra xăm môi để câu khách: Bác sĩ da liễu nói gì?
0 Bình luận


Bài mới

Mẹ nghèo khóc nghẹn vì không kiếm đâu ra tiền tỷ ghép tủy cho con gái

Chị Tuyên khóc nghẹn khi không biết kiếm đâu ra tiền cho con gái ghép tủy để tiếp tục ước mơ giảng đường đại học...

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 7 ngày trước
Giới thiệu cuốn sách Hành trình vì hòa bình của cố Thượng tướng, GS-TS Nguyễn Chí Vịnh

Trong dòng chảy hàng nghìn năm của lịch sử Việt Nam, hòa bình luôn là khát vọng cháy bỏng. Khái niệm hòa bình không chỉ đơn thuần là sự vắng bóng của chiến tranh, mà còn là sự hiện diện của độc lập và tự do.

Bố ung thư lo lắng cho con gái 8 tuổi mắc chứng thận hư

Trong lúc lo lắng chạy chữa chứng bệnh thận hư cho con gái, kinh tế kiệt quệ vì đàn bò bị dịch phải tiêu hủy hết thì người bố lại phát hiện mình mắc bệnh ung thư.

Cha nghèo toàn thân bong tróc đến chảy máu, đau đớn, bất lực nhìn đàn con thơ

Hoàn cảnh nghèo khó, bệnh tật giày vò, đau đớn bất lực là vậy, nhưng người cha nghèo ấy không nghĩ mình sẽ chữa được bệnh, chỉ mong cho các con có bữa cơm no.

Cha mẹ nghèo bất lực nhìn con gái 3 tuổi quằn quại vì căn bệnh xơ gan

Mang trong mình căn bệnh hiểm nghèo, tính mạng của bé gái 3 tuổi – Trần Lê Bảo Uyên ngày một mong manh, cha mẹ nghèo hết tiền chạy chữa chỉ biết bất lực cầu cứu.

Góa phụ ung thư khóc ròng khi nghĩ đến người con trai tàn tật

Trong căn trọ xập xệ, bà Bích cố nén cơn đau vì bệnh ung thư. Ở tuổi 58 bà không sợ chết, lòng chỉ lo nghĩ, thương xót cho các con, người thì góa chồng nuôi con thơ, người bị tật nguyền.

Cậu bé 7 tuổi rưng rưng nước mắt xin được ký tên cho chị làm phẫu thuật: Chị em cháu không có bố mẹ, ông bà cũng mất rồi

Câu chuyện nhân văn về hai chị em Triệu Văn Huệ và Triệu Văn An khiến nhiều người không khỏi xót xa xúc động, lớn lên trong nghịch cảnh, thiếu thốn tình yêu thương nhưng hai em vẫn không ngừng nỗ lực, tiến về phía trước.

Mẹ già 80 bất lực nhìn con trai suy thận và con gái bị ung thư

Ở tuổi 80, tóc bạc trắng nhưng bà Mai Thị Sáng vẫn ngày đêm cặm cụi chăm sóc hai người con mắc bệnh nan y, vừa lo chạy vạy tiền bạc cho con chữa bệnh.

Mẹ nghèo kêu cứu vì cạn tiền chữa bệnh ung thư cho con

Gần một năm rưỡi kể từ khi con trai phát bệnh ung thư, vợ chồng chị Vân đã hoàn toàn kiệt quệ tài chính, cả gia đình chỉ còn lại mỗi căn nhà lá đã mục nát.

Bố đơn thân tàn tật nuôi con thơ trong cảnh khốn cùng

Vợ mất vì bệnh tim để lại đứa con thơ cho người chồng câm điếc, khờ khạo, không có khả năng lao động. Tương lai đứa trẻ ngày một mịt mù.

Chàng trai không gia đình nỗ lực chạm tới giấc mơ đại học

Bị bỏ rơi từ nhỏ, lớn lên bằng chuỗi ngày được “chuyền” từ nhà này sang nhà khác, chàng trai Phú Yên – Quốc Huy vẫn quyết tâm thi đậu trường Đại học Kinh tế TP.HCM

Mẹ khờ khạo bất lực cầu cứu vì không có tiền cho con chạy thận

Ở tuổi 70, cơ thể ốm yếu, thường xuyên đau nhức, bà Hồng vẫn phải ngày đêm tất tả lo cho cháu trai 14 tuổi đang bị suy thận mạn giai đoạn cuối, mồ côi cha, có mẹ khờ khạo.

Cha khiếm thính bất cực cầu cứu giúp đỡ con gái bị u não

Ròng rã 2 năm qua, người cha khiếm thính nhận sửa chữa đồ gia dụng lặt vặt, nhặt nhạnh từng đồng nhưng cũng chẳng đủ tiền cho con chữa u não… nhìn con gái bị bệnh tật dày vò, người cha bất lực cầu cứu.

Phan Lê Kim Ngọc - Người đẹp Tây Đô giàu lòng nhân ái

Hoa khôi Phan Lê Kim Ngọc là Đại sứ Dự án "Em nuôi của Đoàn" - hoạt động chăm lo cho các em thiếu nhi trên địa bàn phường Cái Khế, quận Ninh Kiều, thành phố Cần Thơ.

Gia đình 3 thế hệ bất cựu cầu cứu vì bị vây hãm trong bệnh tật

Một gia đình ở Nghệ An bị bệnh tật bủa bây, chìm trong bế tắc khi vợ bị teo não, chồng mắc ung thư vòng họng, con trai cùng hai cháu nhỏ đều bị thiểu năng trí tuệ.

Nghẹn lòng trước mong ước được đi học của nữ sinh lớp 7 bị ung thư

Cầm trên tay lá thư động viên do bạn học viết, Ngân Tâm òa khóc nức nở. Nếu không mắc phải căn bệnh ung thư buồng trứng có lẽ bây giờ con cũng một nữ sinh lớp 7, ngày ngày được cắp sách đến trường.

Đề xuất