Hạnh phúc vì có mẹ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Sau khi nghe sự thật từ cha, tôi lại càng yêu thương, biết ơn tấm lòng bao la, ấm áp của mẹ. Mẹ ơi, suốt cuộc đời này con hạnh phúc vì có mẹ...

Diệu Nguyễn
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Cha tôi không phải là người dữ đòn. Có điều lạ là trong 3 anh em tôi, cha thường hay đánh tôi và sau mỗi trận đòn ông lại lẩm bẩm: “Đồ con lạc loài”. Mỗi lần nghe cha nói câu đó tôi còn thấy đau đớn hơn cả đòn roi. Tôi thường bỏ ăn mỗi khi bị đòn và lần nào cũng thế, mỗi khi tôi thiếp đi trong thổn  thức, tôi lại thấy đôi tay mát rượi của mẹ xoa lên những lằn roi bỏng rát, rồi mẹ nhẹ nhàng day tôi dạy, ôm tôi vào lòng xót xa. Rồi mẹ đưa tôi miếng bánh chưng, khi thì chiếc bánh mì kẹp chả dỗ dành tôi ăn cho đỡ đói lòng. Đến bây giờ, đã lớn khôn qua bao năm tháng, tôi vẫn khôn nguôi nhớ về những điều mẹ đã cho tôi…

Thời bao cấp nhà tôi nghèo lắm, quanh năm chỉ ăn muối mặn, vừng rang, đậu phụ chấm tương, cơm độn khoai sắn. Nhưng nhờ mẹ đảm đang, khéo léo nên chúng tôi luôn được ăn ngon, mặc lành. Đôi khi cả tháng có được chút thịt mẹ cũng nhường hết cho bố con tôi, chỉ rưới một ít nước thịt lên bát cơm của mình, mỉm cười âu yếm nhìn chồng con ngon miệng.

Dù phải mặc lại quần áo của nhau nhưng anh em chúng tôi lúc nào trông cũng sạch sẽ, chỉnh tề. Quần áo có chỗ nào bị rách đều được mẹ vá lại tỉ mỉ, cẩn thận. Mỗi khi bước vào năm học mới mẹ lại chuẩn bị giấy bút, sách vở cho anh em tôi đầy đủ tinh tươm. Những quyển sách cũ được mẹ bọc lại bằng họa báo nên trở nên sáng đẹp hơn. Mẹ luôn dặn chúng tôi dùng sách cẩn thận để đứa sau có sách mà dùng. Dù nhà rất chật nhưng mỗi đứa đều được mẹ thu xếp cho một góc học tập riêng. Tối nào cũng thế, mẹ thường kèm cặp, kiểm tra cho tới khi hoàn tất bài học mới cho anh em tôi đi ngủ. Xong xuôi mẹ lại ngồi bên máy may cặm cụi làm hàng gia công đến khuya mới chợp mắt.

Không bao giờ tôi quên được buổi đầu tiên mẹ đưa tôi đến trường. Nhìn đám đông tôi sợ hãi nép vào bên mẹ. Mẹ mỉm cười, cúi xuống thơm má tôi, thì thầm bảo: “Dũng cảm lên con trai”. Tan học tôi đứng trước cổng trường, ngơ ngác nhìn quanh, chợt thấy mẹ hiện ra dang rộng cánh tay ôm tôi vào lòng, tôi vui lắm. Và cứ thế những bước đi chập chững vào đời tôi luôn có mẹ kề bên tiếp thêm động lực.

Có một điều rất lạ dù tôi là anh cả nhưng mẹ lại dành tình thương nhiều nhất cho tôi. Những khi tôi đau ốm mẹ luôn thức xuyên đêm chăm đến lúc tôi khỏe lại mới yên tâm. Những khi tôi bị đòn mẹ thường len lén quay đi chùi những giọt nước mắt xót xa trên mặt vì thương tôi. Khi đánh tôi cha hung dữ lắm, có lần mẹ không chịu được chạy vào can, cha gầm lên: “Tôi cấm cô can thiệp…”. Không thể làm gì hơn, mẹ bất lực đứng nhìn tôi chịu đòn.

Hàng năm cứ mỗi khi đông về, bầu trời xám xịt kèm theo những ngọn gió bấc tái tê. Cha thường trở về nhà vào lúc nửa đêm say xỉn. Mẹ thức chờ cha, dìu cha vào giường, lấy khăn cho cha lau mặt, pha cho cha cốc nước chanh ấm để giã rượu, rồi lụi cụi nấu cháo cho cha ăn. Có lần tôi thắc mắc hỏi mẹ sao cha hay say xỉn vào những ngày này, mẹ lặng người nhìn tôi định nói điều gì đó nhưng rồi lại thôi. Thương mẹ, tôi không gặng hỏi nữa sợ mẹ thêm buồn...

hanh-phuc-vi-co-me-cau-chuyen-nhan-van-dang-ngam (1)

Ngày tôi lên đường nhập ngũ, mẹ chuẩn bị cho tôi mọi thứ từ cái kim, sợi chỉ, lọ dầu bôi, thuốc cảm sốt...Tiễn tôi đi mẹ rưng rưng nước mắt dặn dò: “Con đi chân cứng, đá mềm, cố gắng bằng anh bằng em, con nhé!”. Ba năm xa nhà, mẹ chẳng ngại đường xá xa xôi, lặn lội lên quân khu thăm tôi, mang đến cho tôi hơi ấm giúp tôi vượt qua đời lính gian lao, khó nhọc hoàn thành nhiệm vụ được giao.

Xuất ngũ trở về tôi đòi đi làm để phụ mẹ, nhưng bà không chịu, một mực bắt tôi học lại để thì vào đại học. Ngày tôi đi học, mẹ lại càng thức khuya hơn may hàng gia công để có thêm tiền cho tôi ăn học. Không phụ công mẹ tôi đã thi đỗ đại học. Ngày tôi nhận giấy báo vào trường chưa bao giờ tôi thấy mẹ rạng ngời hạnh phúc đến thế. Tôi trào nước mắt xót xa vì thấy dáng mẹ thêm hao gầy, những nếp nhăn xuất hiện cũng ngày một nhiều hơn. Và tôi biết tôi sẽ phải cố gắng rất nhiều học giỏi để khỏi phụ công lao mẹ sớm khuya tảo tần.

Khi tôi nhận quyết định phân công công tác về một công ty lớn, cha bảo tôi đi cùng tới một quán vắng. Tôi mơ hồ cảm thấy một điều gì đó rất hệ trọng sắp xảy ra, hồi hộp đi theo cha. Tôi bàng hoàng khi nghe cha nghẹn ngào nói: “Con ơi, mẹ không phải là mẹ đẻ của con đâu. Mẹ đẻ con bỏ nhà đi theo người đàn ông giàu có từ khi con còn ẵm ngửa, may phúc cho bố con mình có mẹ bù đắp…”.

Tôi chợt hiểu ra tất cả thái độ lạ lùng của cha đối với tôi từ trước đến nay. Người đàn bà đẻ ra tôi đã gieo vào cha niềm căm hận, khiến ông đau đớn trút tất cả lên tôi.

Tự đáy lòng chưa bao giờ tôi nghĩ tiếng “mẹ” lại tha thiết đến vậy, tôi chỉ muốn thật nhanh về nhà quỳ xuống lạy mẹ. Người mẹ dù không sinh ra tôi nhưng đã hết lòng chăm bẵm, dạy dỗ tôi nên người, tôi ngàn vạn lần biết ơn tình thương bao la, ấm áp của mẹ dành cho tôi. Cuộc đời tôi sẽ ra sao, tuổi thơ tôi sẽ côi cút ra sao nếu không có vòng tay chở che, hơi ấm tình thương của mẹ.

Bao nhiêu năm tháng nhọc nhằn của đời mẹ, bao nhiêu tình thương của mẹ dành cho tôi biết đến bao giờ tôi có thể đền đáp đủ đầy cho mẹ đây. Mẹ ơi, suốt cuộc đời này con hạnh phúc vì có mẹ...

Hà Nội, một ngày đông lạnh.

Xem thêm: Người nghèo trong mắt mẹ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Đang tải bình luận...

Đọc thêm

Dẫu sao họ cũng là những người nghèo, thiếu thốn, chứ khá giả, giàu có thì ai lại làm ba cái chuyện lừa lọc đó… mình cứ nghĩ vậy là không giận, không buồn họ nữa.

Người nghèo trong mắt mẹ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Bố mẹ tôi cũng không còn đeo nhẫn cưới, bố tôi đánh mất nhẫn cưới sau khi tháo nó ra để bổ củi, ấy vậy mà sau bao nhiêu năm, bố mẹ tôi vẫn sống hạnh phúc bên nhau.

Cặp nhẫn cưới – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Bát chè đỗ đen khiến tôi đau đầu suy nghĩ cả đêm qua, vừa hối hận vừa tự trách bản thân, vừa cay đắng uất ức khi nhớ lại những lời nói nặng nề của con dâu…

Bát chè đỗ đen – Câu chuyện đáng suy ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Đời người có 3 bát mì: thể diện, hoàn cảnh và tình cảm. Nếu ăn ngon 3 bát mì này thì bạn giống như cá gặp nước, nếu ăn không ngon thì không thể tiến nổi một bước.

Cổ nhân nói: Biết cách ăn mì thì như cá gặp nước, không biết cách ăn thì một bước khó tiến
0 Bình luận

Quy luật ở đời, có được ắt có mất. Vì thế, hãy bình thản đối diện, tìm cách vượt qua chứ đừng so bì, chìm đắm trong đau khổ để rồi hủy hoại cả đời mình.

Cổ nhân nói: Đời người có được ắt có mất, can cớ gì phải so bì?
0 Bình luận

Sống ở đời phải học cách chấp nhận, học cách hạ thấp kỳ vọng và chừa lại cho mình một đường lui...

Cổ nhân nói: Sống ở đời nhất định phải ghi nhớ đạo lý này
0 Bình luận

img

Bài mới

Giữa trời giá rét, người đàn ông Hà Nội nhảy xuống sông cứu cụ ông gặp nạn

Thấy người đàn ông không may gặp nạn rơi xuống sông, anh Hùng vội vàng nhảy xuống cứu giúp, người vợ ở trên bờ hô hoán mọi người đến trợ giúp.

Thanh Tú
Thanh Tú 2 ngày trước
Cô dâu Bắc Ninh mang 'cả mâm cỗ Việt' sang Iraq

Sang Iraq theo chồng, Ngọc Huyền, 29 tuổi, từng khóc vì không nuốt nổi bát cơm và nghĩ mình 'không sống nổi ở đây' nhưng dần xoay xở để duy trì cơm Việt mỗi ngày.

Hải An
Hải An 3 ngày trước
Thầy trò vùng cao Lâm Đồng  mổ 13 con lợn tự nuôi đón Tết sớm

Giữa sân trường bộn bề lá dong và khói bếp, thầy trò trường nội trú Đam Rông cùng mổ 13 con lợn tự nuôi, gói bánh chưng đón Tết sớm.

Hải An
Hải An 4 ngày trước
Cụ ông U90 ở Lâm Đồng xúc động đến lạc giọng khi gặp lại con trai thất lạc 46 năm

Giây phút đoàn tụ cùng người con trai thất lạc 46 năm, cụ Xuyến xúc động đến lạc giọng giữa sân khấu vì niềm hạnh phúc vỡ òa.

Hải An
Hải An 5 ngày trước
Chủ trọ TP.HCM tổ chức bữa cơm tất niên ấm cùng và lì xì mỗi phòng 500.000 để đón Tết

Khu trọ do chị Nương quản lý nổi tiếng với những quy tắc đặc biệt, người thuê hàng chục năm. Năm nay, chị quyết định lì xì mỗi phòng 500.000 đồng và tổ chức bữa cơm tất niên ấm cúng.

Hải An
Hải An 08/02
Ấm lòng hình ảnh bạn trẻ xứ Nghệ rửa xe, bán cà phê gây quỹ hỗ trợ bà con khó khăn dịp Tết

Hoạt động rửa xe từ thiện của các đoàn viên thanh niên gây quỹ hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn dịp Tết, lan tỏa tinh thần sẻ chia, trách nhiệm vì cộng đồng.

Linh vật 'Ngựa thương' được bán với giá hơn 222 triệu đồng, toàn bộ tiền dành hỗ trợ người nghèo

Linh vật “Ngựa thương” của nghệ nhân Bùi Văn Quân được bán với giá hơn 222 triệu đồng, toàn bộ số tiền dùng hỗ trợ người khó khăn tại Bắc Ninh dịp tết Nguyên đán.

Hải An
Hải An 04/02
Cụ ông 91 tuổi ở TP.HCM soạn tự tay soạn quà tết, viết lời nhắn nhủ yêu thương gửi con cháu

Vì tuổi già sức yếu không thể về quê đón Tết, cụ ông 91 tuổi tự tay sắm bánh kẹo, viết lên đó những lời yêu thương để gửi về cho con cháu.

Hải An
Hải An 03/02
Nghệ nhân Quảng Trị bán bức tượng ngựa được làm kỳ công trong 6 tháng để gây quỹ giúp đỡ người dân khó khăn dịp Tết

Anh Đinh Văn Tâm cùng cộng sự đã thực hiện một bức tượng linh vật ngựa độc đáo trong 6 tháng liền, bán gây quỹ hỗ trợ người dân khó khăn dịp Tết.

Thanh Tú
Thanh Tú 31/01
Khen thưởng nam sinh Đăk Lăk kịp thời hỗ trợ phi công trong vụ rơi máy bay

Kịp thời tiếp cận, hỗ trợ phi công bị thương sau khi nhảy dù thoát hiểm, một nam sinh lớp 11 ở Đăk Lăk đã được chính quyền địa phương biểu dương, khen thưởng.

Hải An
Hải An 29/01
Từ chỉ đạo của Tổng Bí thư đến ngôi trường “5 sao” ở xã biên giới Si Pa Phì được Sun Group hoàn thiện thần tốc sau 6 tháng

Ngôi trường “5 sao” ở xã biên giới Si Pa Phì có tổng mức đầu tư 228,5 tỷ đồng, do liên danh Tập đoàn Sun Group và Công ty Thương mại và Xây dựng số 6 thực hiện, từ nguồn vốn hỗ trợ của TP. Hà Nội và nguồn xã hội hóa.

Xúc động khoảnh khắc chàng trai cõng mẹ nhận bằng tốt nghiệp xuất sắc ngành Dược 

Khoảnh khắc Trí Dũng (34 tuổi) cõng mẹ 72 tuổi bị bệnh nặng khi lên bục nhận bằng tốt nghiệp xuất sắc ngành Dược, sau 5 năm ngược xuôi vừa học vừa gánh vác gia đình khiến ai chứng kiến cũng nghẹn ngào, xúc động.

Hải An
Hải An 27/01
Xúc động bố mẹ chồng ở Nghệ An làm 50 mâm cỗ gả con dâu cũ

Trong lễ vu quy, bố mẹ đẻ và bố mẹ chồng cũ của Xuân đều là đại diện của phía nhà gái, đứng ra trao dâu, nhận rể.

Hải An
Hải An 26/01
Ấm lòng hành động nhặt được của rơi trả người đánh mất của cậu học trò nghèo Đà Nẵng

Nhặt được chiếc ví có hơn 6,4 triệu đồng, cậu học trò vùng cao Đà Nẵng đã mang nộp cho nhà trường để trả lại người đánh rơi. Hành động này đã nhận được “bão tim” từ cộng đồng mạng.

Hải An
Hải An 22/01
Áo dài và “ma sát văn hóa” - Góc nhìn từ webinar “Giao tiếp liên văn hóa - Giữ bản sắc, Mở tư duy”

Khi khoảng cách địa lý ngày càng bị xóa nhòa, thách thức lớn nhất của hội nhập không còn nằm ở ngôn ngữ, mà ở việc con người làm thế nào để giữ được bản sắc của mình trong môi trường đa văn hóa. Webinar “Giao tiếp liên văn hóa - Giữ bản sắc, Mở tư duy” do Hồng Lĩnh Education tổ chức đã mở ra một không gian đối thoại nghiêm túc về cách người Việt có thể bước ra thế giới với tâm thế chủ động, tự tin và không đánh mất căn tính văn hóa.

img
Đề xuất