Ngẩng đầu lên và bước đi em – Câu chuyện nhân văn cảm động

Nghe lời cô dặn “ngẩng đầu lên và bước đi em”, tôi cắn răng vượt lên khó khăn để tiếp tục học. Cuối cùng, sau bao nỗ lực tôi cũng đã thực hiện được ước mơ đời mình.

Diệu Nguyễn
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Cô Nguyễn Thị Hoa, cô giáo dạy văn năm cấp 2 là người vô cùng quan trọng trong cuộc đời tôi. Tôi không gọi cô là cô giáo cũ, bởi với tôi, cô đã và luôn dạy dỗ tôi suốt đời.

Tuổi thơ tôi rất cơ cực, ba bị bệnh không lao động được, mọi gánh nặng gia đình đều đổ dồn lên đôi vai gầy của mẹ. 4 người nhà tôi sống trong căn phòng tập thể chật hẹp, ẩm ướt, tăm tối quanh năm. Biết được hoàn cảnh của tôi, cô Hoa luôn động viên tôi cố gắng học hành. Nhờ sự quan tâm ân cần của cô mà tôi có thêm động lực bước tiếp, cảm nhận được niềm vui học tập.

Tôi có một tật xấu là hay so vai, rụt cổ mỗi lần đứng cạnh người lớn. Thói xấu ấy hình thành từ cuộc sống vất vả của gia đình. Năm tôi học lớp 9, ba mẹ tôi thường xuyên cãi vã và tôi trở thành đối tượng bị trút giận. Mỗi lần như thế tôi hay bất giác rụt cổ, so vai lại vì sợ bị đánh vào đầu.

Sau những trận đánh đòn, tôi thường mang khuôn mặt nặng nề, sưng húp lên lớp. Vì mặc cảm, tự ti mà dần dần tôi trở nên ít nói, ít giao tiếp với mọi người. Một lần nọ, vào tiết học văn của cô Hoa, tôi lơ đãng nhìn ra cửa sổ, cô gọi lên trả lời bài thì tôi ậm ừ không nói được. Sau hôm ấy cô gọi tôi ra ngoài, hỏi tôi vì sao dạo này không tập trung học tập. Tôi im lặng trước câu hỏi của cô. Cô dịu dàng đưa tay về phía tôi… trong vô thức, tôi rụt cổ lại, mắt sợ hãi nhìn cô rồi bật khóc. Cô giật mình, tay dừng lại giữa chừng, mắt nhìn tôi ẩn chứa niềm thương xót. Thế rồi, tôi kể với cô những ấm ức kìm nén trong lòng bấy lâu nay: “Có lẽ em sẽ không đi học nữa cô ạ!”. Cô lau nước mắt cho tôi, ân cần nói: “Ngẩng đầu lên và bước đi em!”. Câu nói ấy đã in sâu vào lòng tôi đến tận bây giờ.

ngang-dau-len-va-buoc-di-em-cau-chuyen-nhan-van-cam-dong (1)

Mỗi ngày đến lớp sau đó, cô Hoa đều tìm cách gặp để động viên tôi, khi thì đưa cho tôi sahcs ôn thi vào cấp 3, khi thì mua cho tôi cuốn vở, cây viết. Tôi đậu vào cấp 3 với số điểm cao và nhận thêm công việc giao đá cho các công ty gần nhà ngoài giờ học, góp nhặt từng đồng lẻ để nuôi dưỡng ước mơ đại học.

Bước chân vào đại học, sự vất vả cũng ngày một nhiều hơn, tôi chạy như con thoi để chu toàn giữa việc học và việc làm thêm. Có lần, tôi bị ăn chặn tiền công làm gia sư. Tối ấy, trên đường về, tôi mệt mỏi gần như gục ngã. Tôi gọi điện cho cô, khóc không ngừng nghỉ. Cô nhẹ nhàng hỏi tôi: “Giờ Hằng còn hay rụt cổ như con rùa nữa không?”. Tôi bật cười: “Không, cô ạ. Em sửa tật xấu ấy rồi”. Cô lại nói: “Vậy thì Hằng ơi, sao phải khóc nữa, ngẩng đầu lên và bước đi em!”.

Nghe lời cô dặn dò, tôi cắn răng vượt lên khó khăn để tiếp tục học. Cuối cùng, tôi đã thực hiện được ước mơ của mình - trở thành cô giáo dạy văn giống như cô Hoa. Nơi tôi làm việc hiện nay là Trường THCS Hà Lộc, cũng là một trường cấp II, thuộc thị xã Phú Thọ.

Giờ cô Hoa đã về hưu, thỉnh thoảng tôi lại ghé thăm cô, mỗi lần ngồi cạnh cô, nghe cô nói chuyện, tôi lại có cảm giác mình bé lại, như cô học trò nhỏ năm nào say sưa nghe cô giảng bài. Cô thường rưng rưng mỗi khi nhìn tôi chào ra về. Mỗi lần như thế, tôi chỉ muốn vòng tay ôm cô thật chặt.

Tôi thì thầm: “Cô ơi, giờ em đã có thể đứng thẳng lưng, có thể bước vững chãi trên con đường mình đã chọn. Cây xương rồng mọc trên vùng đất khô cằn sỏi đá, không chỉ mọc những cái gai, mà còn nở ra những bông hoa thật đẹp, phải không cô?”.

Xem thêm: Hạnh phúc vì có mẹ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Đang tải bình luận...

Đọc thêm

Sau khi nghe sự thật từ cha, tôi lại càng yêu thương, biết ơn tấm lòng bao la, ấm áp của mẹ. Mẹ ơi, suốt cuộc đời này con hạnh phúc vì có mẹ...

Hạnh phúc vì có mẹ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Dẫu sao họ cũng là những người nghèo, thiếu thốn, chứ khá giả, giàu có thì ai lại làm ba cái chuyện lừa lọc đó… mình cứ nghĩ vậy là không giận, không buồn họ nữa.

Người nghèo trong mắt mẹ - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Bố mẹ tôi cũng không còn đeo nhẫn cưới, bố tôi đánh mất nhẫn cưới sau khi tháo nó ra để bổ củi, ấy vậy mà sau bao nhiêu năm, bố mẹ tôi vẫn sống hạnh phúc bên nhau.

Cặp nhẫn cưới – Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm
0 Bình luận

Tin liên quan

Khi các thành viên trong gia đình không còn tương tác, không còn quan tâm nhau nữa thì đó là dấu hiệu âm thầm cảnh báo sự sa sút...

Cổ nhân nói: Có 2 dấu hiệu âm thầm cảnh báo sự sa sút của 1 gia đình, có 1 thôi đã thấy đau lòng
0 Bình luận

Làm người, dễ tính quá không tốt, khó tính quá không được. Làm người phải biết nhu biết cương, biết đặt lòng lương thiện và sự khoan dung đúng lúc đúng chỗ.

Ghi nhớ lời cổ nhân: Lòng lương thiện cần có giới hạn, khoan dung phải biết nhìn thấu lòng người
0 Bình luận

Sống ở đời phải học cách chấp nhận, học cách hạ thấp kỳ vọng và chừa lại cho mình một đường lui...

Cổ nhân nói: Sống ở đời nhất định phải ghi nhớ đạo lý này
0 Bình luận

img

Bài mới

'Bà tiên' người Nhật cưu mang 15.000 lao động Việt gặp khó khăn nơi đất khách

Ám ảnh bởi những người trẻ tuyệt vọng vì gặp khó khăn nơi đất khách, 13 năm qua, người phụ nữ Nhật - Jiho Yoshimizu đã cứu giúp 15.000 lao động Việt thoát khỏi khủng hoảng.

Hải An
Hải An 47 phút trước
Chàng trai 21 tuổi hiến tạng sau chết não, hồi sinh 4 cuộc đời

Mùng 6 Tết Bính Ngọ 2026, tại Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức, một hành trình hồi sinh lặng lẽ nhưng phi thường đã diễn ra khi chàng trai 21 tuổi hiến tạng sau chết não cứu bốn cuộc đời khác.

Hải An
Hải An 7 ngày trước
Người đàn ông giữ nghề 'vẽ truyền thần' ở Thảo Cầm Viên, 40 năm đón Tết cùng người lạ

Giữ nghề "vẽ truyền thần" bằng kéo, suốt 40 năm qua ông Thế luôn đến Thảo Cầm Viên phục vụ khách du xuân và chưa một lần đón tết Nguyên đán cùng gia đình.

Hải An
Hải An 23/02
Chủ trọ Đà Nẵng lì xì lớn cho sinh viên đón Tết

Những ngày giáp Tết, một nữ chủ trọ tại đường Mẹ Suốt quyết định lì xì 500.000 đồng cho mỗi phòng trọ sinh viên.

Hải An
Hải An 10/02
Người đàn ông chạy gần 100 km mỗi ngày để sửa xe miễn phí cho người lạ

Hơn 1 năm thực hiện mô hình "Cứu hộ, sửa xe 0 đồng", anh Trần Hoàng Phúc (28 tuổi, ngụ xã Phương Bình, TP.Cần Thơ) trở thành điểm tựa cho hàng trăm người gặp sự cố giữa đường.

Thanh Tú
Thanh Tú 02/02
Chân dung vị bí thư bán nhà, bán bò để xây dựng làng quê

Từ một làng quê nghèo, đường sá đi lại khó khăn, thôn Tân Vĩnh Cần (xã Cẩm Bình, tỉnh Hà Tĩnh) đã đổi thay ngoạn mục, trở thành khu dân cư kiểu mẫu. Người dân bảo rằng thôn có được diện mạo ấy là nhờ người cán bộ đầy gương mẫu.

Thanh Tú
Thanh Tú 01/02
Mái ấm ở Quảng Trị 22 năm cưu mang những đứa trẻ bị bỏ rơi

Suốt 22 năm qua, Mái ấm Lâm Bích cưu mang hàng trăm em bé mồ côi, bị bỏ rơi. Từ vòng tay yêu thương của các sơ và sự chung tay của cộng đồng, nhiều phận đời non nớt đã được nâng đỡ, lớn lên và tự tin bước vào đời.

Thanh Tú
Thanh Tú 30/01
Bằng nghị lực phi thường người đàn ông không tay, không chân dùng miệng nuôi cả gia đình

Vượt qua định kiến và mặc cảm bản thân, người đàn ông ở Liêu Ninh đã dùng sức mạnh tinh thần và tình yêu, tìm lại cuộc sống, giúp bản thân và nuôi sống cả gia đình.

Hải An
Hải An 24/01
Nam sinh 'trường làng' từ tấm vé chót đến giải nhì Tin học quốc gia

Từ ngôi trường miền núi, nam sinh - Nông Đức Quân giành tấm vé cuối của đội tuyển tỉnh Bắc Ninh và bứt phá đạt giải nhì môn Tin học toàn quốc.

Hải An
Hải An 23/01
Chân dung người đàn ông Gia Rai - 'Sứ giả văn hóa' mang thanh âm đại ngàn đến với nhiều quốc gia

Bên dãy Trường Sơn và dòng Sê San xanh thẳm, nhiều năm nay, Nghệ nhân Ưu tú Rơ Châm Tih (tỉnh Gia Lai) không chỉ giữ gìn những thanh âm cổ xưa của người Gia Rai mà ông còn đưa văn hóa dân tộc lan xa...

Thanh Tú
Thanh Tú 21/01
Thầy giáo Lâm Đồng 8 năm làm cha của những học trò mồ côi

Trong căn bếp rộng chừng 10 m2 ở điểm trường 179, thầy giáo Hoàng Văn Ngọc vừa đảo mẻ măng rừng, vừa nhắc hai đứa trẻ dọn mâm cơm chiều.

Hải An
Hải An 20/01
Mẹ cầu thủ Lê Phát từ Nam ra Bắc rửa bát, bưng bê để nuôi giấc mơ cầu thủ của con

Thành tựu có được hôm nay không chỉ của riêng Lê Phát mà còn của cả gia đình anh - người cha ít nói nhưng luôn dõi theo ủng hộ con và người mẹ nhỏ nhắn nhưng sẵn sàng gánh vác cả giấc mơ cầu thủ của con.

Hải An
Hải An 19/01
Nữ nhân viên y tế khép lại hành trình cuộc đời, năm số phận được mở ra

Trong khoảnh khắc chia ly, gia đình người nữ nhân viên y tế đã chọn trao tặng sự sống, giúp nhiều bệnh nhân được hồi sinh và tiếp tục hành trình của mình.

Hải An
Hải An 18/01
Ấm lòng lớp học miễn phí cho con em làng nghề lục bình ở Cần Thơ

Bộn bề công việc tại làng nghề đan lục bình, nhưng anh Hà Anh Trường (37 tuổi, ngụ xã Vĩnh Thuận Đông, TP.Cần Thơ (Hậu Giang cũ) vẫn dành thời gian đứng lớp, duy trì những buổi học miễn phí cho trẻ em ở làng nghề.

Thanh Tú
Thanh Tú 17/01
Người đàn ông hơn 10 năm tự bỏ tiền tỷ để quy tập hàng trăm ngôi mộ vô danh ở Hà Nội

Suốt 10 năm qua, ông Phạm Xuân Cử (hiện 53 tuổi, thôn Chuôn Thượng, xã Chuyên Mỹ, Hà Nội) đã tự bỏ tiền tỷ để quy tập, chăm sóc hàng trăm ngôi mộ vô danh. Hành trình lặng lẽ ấy xuất phát từ một nỗi day dứt rất đời, rất người.

Hải An
Hải An 14/01
Không cần chức danh những 'người giúp việc' cho làng lặng lẽ gánh vác việc chung, bền bỉ làm cầu nối đưa chính sách vào đời sống làm đổi thay những bản làng nghèo

Ở các bản làng người Gié Triêng tại Đà Nẵng, mỗi khi có việc chung - từ chuyện học hành của con trẻ đến những mâu thuẫn trong cộng đồng, luôn có những người âm thầm đứng ra thu xếp. Bà con gọi họ bằng một cái tên giản dị: “người giúp việc” cho làng.

Hải An
Hải An 13/01
img
Đề xuất