Liên hệ với chúng tôi

Tâm

Cụ bà tóc bạc trắng mang bệnh trong người xây nhà, rước người già neo đơn về nuôi

Nhớ lời căn dặn của mẹ, suốt nhiều năm qua, bà Lê Thị Kim Nhung miệt mài chăm sóc và nuôi dưỡng các cụ già neo đơn hoặc có hoàn cảnh khó khăn tài chính căn nhà của mình.

Cụ bà tóc bạc trắng mang bệnh trong người xây nhà, rước người già neo đơn về nuôi

Xuất bản:

Đỗ Thu Nga
Cụ bà tóc bạc trắng mang bệnh trong người xây nhà, rước người già neo đơn về nuôi
Photo: internet

Cụ bà Lê Thị Kim Nhung (76 tuổi, TP Thủ Đức, Hồ Chí Minh) là người vừa được UBND TP Hồ Chí Minh tuyên dương Những tấm gương thầm lặng mà cao cả. Bà Nhung chính là người đã xây dựng căn nhà rộng khoảng 50 mét vuông để đón người già về nuôi ăn ở, chăm sóc như chính người thân của mình. 

Khi được hỏi về công việc thiện nguyện cao cả này, bà Nhung lắc đầu, nhắc đi nhắc lại: "Đừng viết gì về tui, tui làm để trả nợ đời thôi. Mấy cô chú muốn biết tui sao thì hỏi mấy người ở đây là rõ hết nè. Suốt ngày tui bắt họ đi khám bệnh, đi tập thể dục, đi mổ mắt chứ không tốt đẹp gì…”.

Lúc trẻ phản đối cha mẹ làm từ thiện, về già lại... 

Khuôn viên nhà bà Nhung được chia thành nhiều khu, 2 phần rộng nhất xây dựng xưởng cho thuê, 2 căn nhà (khoảng 100m2 và 50m2) thì dựng nhà lấy chỗ nuôi dưỡng những người già bà rước về. Hiện bà Nhung đang nuôi dưỡng, chăm sóc 6 cụ, trong đó có 1 cụ đang trong bệnh viện, 1 cụ ở nhà trọ, 4 cụ ở nhà của bà.

"Mấy người thấy tui đủ thứ bệnh thì khuyên đừng nuôi cho cho cực, vì người già cũng lắm chuyện phức tạp. Suốt ngày tui đi giải quyết chuyện họ cãi nhau, đánh nhau cũng có, nhưng vì nhớ lời mẹ dặn, mẹ nói tui đang 'mắc nợ' nên tui phải làm, mà làm thì thấy vui", bà Nhung chia sẻ với tờ Thanh Niên về lý do cưu mang, chăm sóc các cụ già neo đơn hoặc có hoàn cảnh đặc biệt.

cu-ba-76-tuoi-xay-na-ruoc-nguoi-gia-neo-don-ve-nuoi-theo-loi-me-dan
Căn nhà bà Nhung xây để đưa người già neo đơn, có hoàn cảnh khó khăn vào sinh sống

Bà Nhung nhớ lại, trước đây cha mẹ liên tục nhắc câu chuyện về ngày bà còn ẵm ngửa, trong một lần chạy tản cư cùng mẹ và anh trai từ Trà Vinh đến Cái Mơn (Bến Tre) thì bị lạc vào một cù lao. Lúc đó, một cụ bà đã gọi mẹ con bà lên, nấu cơm cho ăn, nhường chỗ cho ngủ vì sợ ở dưới ghe sẽ bị cướp.

Nhớ ơn cứu mạng đó, cha mẹ bà Nhung thường xuyên làm việc thiện. Nhà có gì cũng mang cho những người khó khăn hơn. Ai đến xin cũng cho. Nhiều lần bà Nhung không đồng ý với lối sống "quá tử tế" của cha mẹ. 

Bà cho biết, mẹ tử tế một thì ba tử tế mười: "Tôi nhớ lúc đó nhà còn ít tiền để mẹ đi chợ cho mấy ngày tới. Một người bạn của ba tôi gặp khó khăn nên ngỏ ý nhờ ông giúp đỡ, vậy là ông lấy hết tiền đó cho người ta”.

Cho đến giờ, bà Nhung vẫn nhớ như in lời mẹ dặn: "Không có sự giúp đỡ đó, liệu giờ các con còn sống không, má còn sống không. Con nên nhớ mình đang mắc nợ và mình phải trả nợ, tui sợ hai chữ mắc nợ ghê vậy đó". 

Chính vì vậy mà sau này khi làm ăn có một chút tài sản, cộng thêm tiền anh chị em ở nước ngoài gửi về và sự giúp đỡ của một người bạn, bà Nhung xây dựng căn nhà đầu tiên để rước người già về chăm sóc. 

cu-ba-76-tuoi-xay-na-ruoc-nguoi-gia-neo-don-ve-nuoi-theo-loi-me-dan-7
Bà Liên cảm thấy rất thoải mái khi sống ở đây

Thời gian đầu, một mình bà Nhung lúi cúi chăm sóc các cụ già. May trời thương vẫn cho bà sự hoạt bát nhanh nhẹn dù trong người mang đủ thứ bệnh. Ngoài chăm sóc sinh hoạt cá nhân cho các cụ, bà còn đứng ra giải quyết không ít mâu thuẫn, tranh chấp. 

Có lần con bà giận còn quay ra trách mẹ: "Trong đầu má chỉ toàn có người già chứ không có tụi con”. Nghe con trách, bà Nhung chẳng nói gì, chỉ quay ra cười rồi nhớ lại ngày xưa mình cũng từng trách mẹ đẻ như vậy.

Không chỉ chăm lo miếng ăn, giấc ngủ, hàng tháng, bà Nhung đều mời nhân viên y tế đến khám bệnh cho các cụ già ở nhà mình. Theo báo Thanh Niên, mỗi tháng, bà Nhung phải chi hơn 12 triệu đồng để chi trả tiền ăn uống, điện nước. Các khoản khám chữa bệnh khác hay mổ mắt cũng đều do bà chi trả từ tiền cho thuê nhà xưởng.

"Trại dưỡng lão mini" của bà Nhung thời điểm đông đúc nhất đã đón hơn 10 người cao tuổi. Khi ấy bà phải nhờ thêm người chăm sóc hoặc chính những người già trong đó tự chăm sóc, đùm bọc lẫn nhau. 

Đưa bạn già về nhà chăm sóc

Căn nhà để các cụ già sinh sống được bà Nhung bày trí đơn giản với 5 chiếc giường đơn, có khu bếp, 3 nhà vệ sinh, tủ lạnh, tivi đầy đủ. Trước kia căn nhà này kê 10 giường nhưng khi số lượng người giảm, bà Nhung thu dọn để các cụ có không gian rộng rãi hơn để sinh hoạt. 

cu-ba-76-tuoi-xay-na-ruoc-nguoi-gia-neo-don-ve-nuoi-theo-loi-me-dan-6
Bà Nhung được mọi người yêu quý gọi là chị Sáu

Những người trong "trại dưỡng lão mini" gọi bà Nhung là "chị Sáu". Bà Lê Thị Quyền (75 tuổi, quê Phú Yên) là một thành viên trong "trại dưỡng lão mini" của bà Nhung. Thấy bà Nhung đến, bà Quyền niềm nở gọi: "Chị sáu ngồi đi chị". Bà Quyền kể, năm 17 tuổi bà lấy chồng, sinh được 3 con thì đến năm 24 tuổi chồng mất, bà ở vậy nuôi con cho đến khi tuổi xế chiều.

Thấy các con cơ cực, khổ sở làm thuê làm mướn nên khi được người quen giới thiệu vào đây, bà Quyền chấp nhận cuộc sống xa nhà để bớt làm phiền con cháu. Sau 6 tháng ở thử, bà mới nói con cháu viết giấy cam kết gửi cho bà Nhung để ở lại.

Hơn 3 năm ở đây, bà Quyền chưa một lần về quê thăm con cháu nhưng bà không hề cô đơn bởi ở đây có người già bầu bạn, không gian sạch sẽ, thoải mái như ở nhà. 

Cùng ở trong căn phòng lớn với bà Quyền là bà Vũ Thị Kim Liên (80 tuổi, quê Nam Định). Bà Liên giới thiệu bà được vào nhà này ở từ ngày căn nhà vừa xây xong. Dù điều kiện của con cái cũng đủ sống nhưng vì chật chội nên bà tự nguyện vào đây sinh sống.

Khi vào trong này, thấy mắt bà với bà Quyền bị cườm thì bà Nhung bắt đi khám, đi mổ, tốn nhiều tiền. "Mới mổ 5 ngày trước đây mà giờ mắt tôi sáng hẳn lên, nhìn mọi thứ xung quanh, thấy cái gì cũng tươi đẹp, thấy đời mình còn đáng sống lắm. Mình già rồi, đôi lúc trái tính trái nết sống làm phiền con cháu cũng không hay. Nên thôi, cứ vào đây các chị em nương nhau mà sống, chăm sóc nhau những ngày tháng xế chiều", bà Liên nói.

cu-ba-76-tuoi-xay-na-ruoc-nguoi-gia-neo-don-ve-nuoi-theo-loi-me-dan-4
Bà Tình tự nguyện vào đây chăm người già, con cháu gọi bà cũng không về

Trong 20 năm nuôi người già, bà Nhung đã gặp phải những trường hợp không thực sự khổ như họ kể. Thậm chí dù già cả lẩm cẩm nhưng họ còn là “chỗ dựa lưng” của con trẻ. Nhưng nếu ai đến, bà đều nhận nuôi, chăm sóc như người trong nhà.

Trong căn nhà rộng 50m2, bà Nhung đang nuôi 2 người trên 80 tuổi nằm liệt. Trong đó có 1 người bạn của bà hơn 40 năm trời, đó là cụ Nguyễn Thị Năm (81 tuổi).

Khi còn trẻ, bà Năm là dược sĩ, sau này có một quầy cà phê nhỏ trước một khách sạn nổi tiếng ở Sài Gòn. Một thân một mình, bà Năm làm lụng kiếm tiền mua căn nhà của riêng mình. Sau này, bán nhà, bà Năm lấy tiền chia cho các cháu là con trai của anh. Bà cầm một ít gửi bà Nhung nhờ chăm sóc. 10 năm trôi qua, bà Nhung vẫn bầu bạn ở bên, lo cho bà Năm từng bữa ăn, giấc ngủ.

“Ở đây bà Nhung xem tôi như chị em, cả đời cô đơn rồi, vào đây thấy như người trong nhà, vui hơn”, giọng bà Năm the thé tâm sự.

Thời gian gần đây bà Nhung bị bệnh thì công việc chăm sóc bà Năm cùng một số cụ bà nằm liệt giường được giao cho bà Nguyễn Thị Tình (65 tuổi, quê Thái Bình). Bà Tình cũng có con cháu nhưng khi chồng mất, bà tự nguyện vào đây làm vì thấy công việc có ý nghĩa, mang lại niềm vui trong cuộc sống dù đôi khi các cụ có la ó nhưng bà vẫn chăm sóc như mẹ đẻ của mình.

Theo báo Thanh Niên, không chỉ cưu mang, nuôi dưỡng người già, bà Nhung còn giúp đỡ nhiều đứa trẻ trong xóm được tới trường, sau này khi học hành thành tài, họ dắt con cái đến thăm gọi bà nội, bà ngoại khiến bà hạnh phúc.

Được biết, sắp tới bà Nhung sẽ chuyển 2 cụ ở căn nhà rộng về ở cùng 2 cụ liệt, sau đó sửa sang lại nhà, đón những người bán vé số về ở miễn phí. Bà Nhung cũng khẳng định sẽ làm công việc nuôi dưỡng người già đến khi không còn nữa thì thôi...

Nguyễn Đỗ Trúc Phương - nữ quản lý khách sạn thích làm việc thiện, cho tiền người lạ: "Cho đi là còn mãi"

Cùng chuyên mục