Liên hệ với chúng tôi

Sống

Tấm lòng của bà Sáu với đứa "cháu ngoại nuôi bất đắc dĩ": Có người trả 30 triệu, tôi không đành xa cháu

Đôi vợ chồng bỏ bé Tí Nị lại rồi bỏ đi biệt tích. Thế là suốt 13 năm ròng, bà Sáu mò cua, bắt tép, rau cháo nuôi đứa bé tội nghiệp như con cháu ruột thịt của mình.

Tấm lòng của bà Sáu với đứa 'cháu ngoại nuôi bất đắc dĩ': Có người trả 30 triệu, tôi không đành xa cháu

Xuất bản:

Đỗ Thu Nga
Tấm lòng của bà Sáu với đứa 'cháu ngoại nuôi bất đắc dĩ': Có người trả 30 triệu, tôi không đành xa cháu
Photo: internet

Đứa "cháu ngoại nuôi bất đắc dĩ"

Bà Nguyễn Thị Lang (còn gọi là bà bà Sáu, SN 1943, phường Phú Mỹ, quận 7, TP.HCM) đã bước vào cái tuổi thập cổ lai hy, ngồi trên võng mà không thể nghe rõ đứa cháu ngoại nuôi cười nói. Cũng chính vì không nghe thấy tiếng cháu mà bà cứ lo lắng, rồi gọi với xuống nhà để tìm cháu.

Nghe tiếng bà, bé gái 13 tuổi tên thường gọi là Tí NỊ vội vàng chạy sà vào lòng, tíu tít nói chuyện. Hơn chục năm qua, căn nhà nhỏ của bà trở nên ấm áp hơn cũng bởi tiếng cười nói của Tí Nị.

Theo Vietnamnet, Tí Nị là cháu ngoại nuôi của bà Sáu. Bà nuôi cô bé từ lúc mới lọt lòng, còn đỏ hỏn. bé là con của một cặp vợ chồng trẻ từ quận 4 đến con hẻm gần nơi bà Sáu sinh sống thuê trọ làm ăn. Thấy bà Sáu ngày ngày đến ruộng bỏ hoang mò cua, bắt ốc mưu sinh, đôi vợ chồng trẻ đề nghị bà giữ con hộ với giá 50.000 đồng/ngày. 

“Đó là năm 2009. Khi đó, Tí Nị chỉ mới hơn 1 tháng tuổi. Tôi nghĩ nếu chăm con cho họ thì sẽ không phải lội sông, lội ruộng mò cua, bắt ốc nữa nên nhận lời. Hôm sau, họ bế đứa bé mới sinh đến cho tôi chăm. Ai có ngờ đâu sau lần ấy, họ bỏ đi biệt tích, không biết sống chết thế nào", bà Sáu kể.

Tam-long-cua-ba-Sau-voi-dua-chau-ngoai-nuoi-bat-dac-di-0
Suốt 13 năm trời, bà Sáu mò cua, bắt ốc nuôi đứa "cháu ngoại bất đắc dĩ" như con cháu ruột thịt (Ảnh: Vietnamnet)

Lần đầu tiên hai bà cháu gặp nhau, bé Tí Nị mới được 2kg, còn đỏ hỏn. Thấy đứa trẻ bé xíu, lọt thỏm trong đôi bàn tay thô ráp của mình, bà Sáu đặt cho cháu tên Tí Nị.

Cuộc sống mưu sinh của bà Sáu vốn đã chật vật, nay nuôi thêm bé Tí Nị lại càng khó khăn hơn. Nhưng thương cháu, bà lại quay lại nghề mò cua, bắt ốc, sống cảnh bữa đói bữa no cùng con bé.

Những lúc phải ra ngoài kiếm cái ăn, bà lót vải trên tấm chiếc rách làm chỗ ngủ cho cháu hoặc cho bé nằm võng trong nhà. May mắn thế nào, trời thương, Tí Nị rất ngoan, không quấy khóc. Những lúc không có tiền mua sữa cho cháu, bà Sáu bấm bụng chắt nước cơm bón để cháu lót dạ.

“Những năm tháng đó khó khăn lắm. Nhiều hôm, hai bà cháu không có gì để ăn. Có lần, tôi đi bắt cá về trễ. Tôi thấy miệng bé khô khốc, đầu ngả sang một bên, người lả đi vì đói. Tôi phải chạy sang hàng xóm xin nước cơm về cho bé ăn đỡ”, bà Sáu chia sẻ.

“Nhưng trời thương, Tí Nị rất ngoan và dễ nuôi. Tôi cho gì bé ăn nấy chứ bé không kén chọn. Lúc nhỏ, bé uống nước cơm thay sữa, lớn lên một chút củ khoai chấm muối, chén cơm nguội chan nước tương, nước mắm cũng xong bữa”, bà kể thêm.

Dù cuộc sống khó khăn nhưng Tí Nị lại ít ốm vặt, bệnh nặng. Suốt chừng ấy thời gian nuôi “cháu ngoại bất đắc dĩ”, bà Sáu chỉ đôi lần vay tiền bắt xe ôm, chở Tí Nị “đến bệnh viện cách nhà mấy chục cây số” thăm khám.

Suốt thời gian đầu nuôi Tí Nị, bà Sáu vẫn chưa tin đôi vợ chồng trẻ bỏ con. Bà cố đợi từ ngày này sang ngày khác, đợi họ sẽ về đón đứa trẻ tội nghiệp.

Trong những năm tháng đó, bà Sáu cũng “cố gắng nghe ngóng, dò la” tin tức về đôi vợ chồng đã gửi con cho mình. Nhưng vô vọng. Không ai biết gì về hai người này. Cả hai cũng chưa một lần đến tìm bà hay hỏi thăm đứa con của mình.

Họ bảo sẽ đưa cho tôi 30 triệu, nhưng tôi nào đành lòng bỏ rơi cháu lần nữa

Quảng cáo

Trong thời gian ở cùng bà Sáu, bé Tí Nị được nhiều người lạ thăm hỏi, đặt vấn đề xin về làm con nuôi, "Càng lớn, Tí Nị càng ngoan và dễ thương nên nhiều người mến lắm. Tôi nhớ năm bé được 5 tuổi, có người tìm đến hỏi nhận bé về nuôi. Họ bảo sẽ đưa cho tôi 30 triệu đồng”, bà Sáu kể.

Người phụ nữ có tấm lòng nhân hậu chia sẻ thêm: "Người ta nói tôi già rồi, lo cho mình chưa xong thì nuôi thêm đứa bé làm gì cho cực. Họ xúi tôi nhận tiền, đưa cháu cho người ta nuôi nhưng tôi dứt khoát không chịu. Có cho tôi bao nhiêu tiền tôi cũng không chịu. Nó đã bị bỏ rơi một lần rồi, lẽ nào tôi lại đành đoạn bỏ rơi nó thêm lần nữa. Tôi không muốn xa cháu”

năm 2016 khi Tí Nị được 7 tuổi, bà lên phường làm giấy khai sinh để cháu được đi học. Sau nhiều khó khăn, bé cũng được cấp giấy khai sinh. Trong giấy tờ, Tí Nị tên là Nguyễn Ngọc My. Bà Sáu trở thành người giám hộ hợp pháp của bé.

Do nhiều khó khăn trong cuộc sống nên Tí Nị đến trường muộn hơn các bạn bè cùng trang lứa. Thế nhưng cô bé học rất giỏi, nhiều năm được bầu làm lớp trưởng.

Tam-long-cua-ba-Sau-voi-dua-chau-ngoai-nuoi-bat-dac-di-9
Tí Nị là cô bé rất yêu động vật và mơ ước trở thành bác sĩ thú y.

Mấy năm trở lại đây, bà Sáu già yếu, đau bệnh triền miên nên không thể lo được cho Tí Nị. Hai bà cháu sống bằng tình thương, sự bao bọc của xóm giềng, chính quyền địa phương. Tí Nị được đến trường cũng nhờ sự giúp đỡ từ các nhà hảo tâm. 

Chị Phạm Thị Minh Thu  - người được bé Tí Nị gọi là mẹ cho biết: Suốt 4 năm qua, việc học của bé đều được chị hỗ trợ. Không phụ lòng mẹ nuôi, Tí Nị học rất giỏi, liên tục đạt danh hiệu học sinh giỏi.

Ngoài việc học, Tí Nị dành thời gian ở bên bà ngoại. Sau ngày đôi mắt bà Sáu mờ đục, không nhìn thấy, Tí Nị dành thời gian để giúp bà đi chợ, nấu cơm, vệ sinh nhà cửa, giặt quần áo.

Sau khi lo tươm tất việc nhà, Tí Nị mới dành thời gian chăm chút cho những thú cưng của mình.  Bé đặc biệt yêu thích động vật và thường xuyên cưu mang những con vật bị bỏ rơi.

Bé yêu thích động vật đến nỗi mơ ước trở thành bác sĩ thú y để chăm sóc cho những con vật đáng yêu mà mình gặp được.

“Con rất thương ngoại và chỉ muốn sống với ngoại. Con chưa một lần thấy ba mẹ, không biết ba mẹ như thế nào nên cũng không nhớ, không buồn. Bây giờ con chỉ muốn được đi học để sau này trở thành bác sĩ thú y”, bé gái chia sẻ.

Ông Phạm Văn Hải - Tổ trưởng tổ dân phố 19 (khu phố 2, phường Phú Mỹ, quận 7) cho biết, bà Sáu nuôi Tí Nị suốt 13 năm nay. Chính quyền địa phương biết bà có hoàn cảnh khó khăn nên thường xuyên quan tâm, hỗ trợ. Đặc biệt, địa phương đã xây cho bà nhà tình thương, thường xuyên hỗ trợ gạo, nhu yếu phẩm cần thiết cho bà”, ông Hải cho biết thêm.

(Theo Vietnamnet)

Xem thêm: Tấm lòng vàng của bà giáo U70 dành nửa đời người để cưu mang, dạy dỗ trẻ khuyết tật

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo