Vì trẻ em: Nữ cựu binh dù nghèo vẫn kiên quyết cưu mang gần 20 trẻ mồ côi

Khi nhận nuôi những đưa trẻ tội nghiệp, má Gơi chỉ nghĩ, mình thương người thì sau này mình sẽ nhận điều tốt đẹp...

Đỗ Thu Nga

Xuất ngũ không lấy chồng vì quá nghèo

Sau khi xuất ngũ, bà Đinh Thị Gơi (SN 1942, ngụ làng Broach, xã An Trung, huyện Kông Chro, tỉnh Gia Lai) quyết định không lấy chồng vì hoàn cảnh nghèo khổ. Nhưng mấy ai ngờ, người phụ nữ đơn thân ấy đã nhận nuôi gần 20 người con.

Bà Gơi sinh ra trong một gia đình nghèo có 5 anh chị em, bà là con thứ 3. Khi mới 12 tuổi, Gơi đã đi làm công tác liên lạc nuôi dưỡng cán bộ tập kết miền Bắc. Đơn vị của bà tập kết tại xã A2 (thị xã An Khê, tỉnh Gia Lai).

Sau khi xuất ngũ, thấy anh chị Hai của mình phải vất vả lo cho con cái nên bà Gơi bàn chuyện nuôi dùm 1 cháu. Cô bé Mang về ở với bà lúc mới 4 tuổi.

“Khi lớn lên, biết đi làm, tôi bảo cái Mang về giúp bố mẹ nhưng nó nhất quyết không chịu và ở với tôi luôn. Nó coi tôi như mẹ ruột vậy, từ nhỏ đến giờ lúc nào nó cũng xưng mẹ con với tôi cả. Bây giờ thì nó có chồng, có con cũng lớn hết rồi”, bà Gơi tâm sự.

Một năm sau, vào năm 1976, anh chị kế của bà Gơi đột ngột qua đời chỉ cách nhau 2 tháng. Nhìn đàn cháu 3 đứa nheo nhóc, bà liền đưa về nhà nuôi nấng. Lúc ấy, đứa nhỏ nhất còn chưa biết bò. Bà Gơi vừa đi làm nương rẫy vừa phải chăm các cháu.

Chị Đinh Thị Mén (SN 1976, người nhỏ nhất trong 3 đứa cháu được bà Gơi nuôi dưỡng) cho biết: “Bố mẹ tôi mất sớm nhưng anh chị em chúng tôi may mắn được mẹ Gơi đem về cưu mang, nuôi dưỡng. Công ơn của mẹ Gơi chúng tôi không bao giờ quên được. Hồi ấy tôi còn nhỏ nên chưa biết cái khổ của mẹ.

Khi lớn lên, đi làm thì mới thấu hiểu nỗi khổ của mẹ. Mẹ Gơi thương chúng tôi như con ruột của mình vậy. Mà đâu chỉ những đứa cháu như chúng tôi, những đứa trẻ không thân thích, không họ hàng, mẹ cũng nuôi”.

nu-cuu-binh-du-ngheo-van-kien-quyet-cuu-mang-gan-20-tre-mo-coi

“Má Nuôi” của những đứa trẻ bị bỏ rơi

Không chỉ nhận nuôi con của anh chị mình, bà Gơi còn nhận nuôi những đứa trẻ bị bỏ rơi, hoặc những người xa lạ đem con đến gửi gắm khi mới lọt lòng. Bà không thể nhớ nổi con số chính xác là bao nhiêu, nhưng có lẽ cũng gần 20 chục người.

“Hồi tôi nuôi 4 đứa cháu đã thấy vất vả rồi, nhưng không hiểu sao ra đường thấy đứa trẻ bị bỏ rơi, tôi vẫn đem về nuôi vì không thể bỏ chúng được. Như thế thì tội đứa nhỏ lắm, tôi không đành lòng”, bà Gơi tâm sự.

Trong trí nhớ của bà Gơi vẫn còn in rất rõ hình ảnh đứa bé bị bỏ rơi lúc đêm mưa vào mùa đông năm 1990. Với bà, đó là một đêm kinh hoàng của đứa bé. Đứa bé ấy bây giờ đã lớn khôn, đã có chồng và ở riêng nhưng hễ có thời gian là về thăm bà ngay.

Bà Gơi nhớ lại: “Hôm đó tôi đi rẫy về muộn, lúc ấy chắc cũng 7 giờ tối, trời mưa tầm tã. Khi đi ngang qua chòi rẫy gần nhà, nghe tiếng trẻ khóc, tôi liền đến xem thì thấy một bé gái được bọc trong chiếc khăn trắng.

Lấy tay sờ vào, người bé lạnh ngắt, tôi liền ẵm cháu chạy vào nhà vào rồi bảo đứa cháu lớn nhóm lửa lên để sưởi ấm. Bây giờ ngồi nhớ lại, cũng may là lúc đó tôi về kịp, nếu không thì nó chết rồi. Sau đó tôi đặt tên nó là Định Thị Đim, giờ nó có chồng rồi, nhà chồng nó ở xa lắm nhưng nó vẫn về thăm tôi liên tục. Tôi thương nó lắm!”.

Chị Đim là đứa trẻ đầu tiên bà Gơi đem về nuôi mà  không phải là con cháu trong gia đình. Thế rồi từ đó, trong suy nghĩ của bà, dù nghèo khổ thế nào cũng phải cưu mang những đứa trẻ bị bỏ rơi, nếu không sẽ có lỗi với cuộc đời lắm. “Từ khi tôi nhận nuôi con Đim, người làng đặt cho tôi cái tên “Má Nuôi”.

Thế là từ đó đi đâu họ cũng cứ bảo Má Nuôi. Thú thật thì tôi cũng vui lắm. Rồi sau đó tôi nhận nuôi mười mấy đứa nữa. Có đứa nhặt ngoài đường, có đứa bố mẹ tụi nó đem tới nhà nhờ nuôi, có đứa bố mẹ đem bỏ trước cửa nhà tôi”, bà Gơi tâm sự.

Đang trò chuyện, một cô gái từ ngoài bước vào gọi bà Gơi bằng mẹ. Nhìn cô gái, bà Gơi cười bảo: “Đây này, con bé này tôi nhặt ở trước cửa nhà cách đây hơn 20 năm. Bây giờ chỉ có mình nó ở với tôi, còn tất cả đã đi lấy chồng, lấy vợ hết rồi.

Nó bảo với tôi là ở vậy suốt đời để phụng dưỡng trả công ơn cho tôi, chứ không lấy chồng. Nhưng tôi la nó miết, bảo nó lấy chồng đi, con gái phải lấy chồng chứ đừng như mẹ, vậy mà nó không chịu nghe”.

Em Đinh Thị Liên (SN 1995, đứa con bà Gơi nhặt trước nhà) kể: “Mẹ cứ bảo em lấy chồng nhưng em muốn ở vậy nuôi mẹ vì mẹ là tất cả cuộc đời em. Em mà có chồng là có con, lúc ấy em san sẻ tình thương cho chồng con mất. Em không muốn như thế, muốn dành hết tình cảm cho mẹ, muốn chăm sóc mẹ suốt đời”.

“Gieo hạt giống tốt, giờ gặt quả ngọt”

Nhớ lại ngày tháng nuôi những đứa con dại, bà Gơi kể: “Khổ lắm, khổ trăm bề, ai cũng nói tôi vậy. Nhưng mình không than thân trách phận được. Hằng ngày, tôi vẫn đeo gùi lên nương rẫy mong kiếm trái bắp, củ khoai về cho tụi nó.

Đứa lớn coi đứa nhỏ, cứ để chúng ở nhà vậy đó. Lớn hơn một chút, các con biết theo mẹ lên nương để kiếm cơm qua ngày nên tôi cũng đỡ vất vả. Còn bây giờ thì nhàn rồi”.

Nụ cười móm mém, bà Gơi vui vẻ cho biết: “Hồi ấy tôi nghĩ, mình thương người thì sau này mình sẽ nhận điều tốt đẹp thôi. Mà đúng thật, vì bây giờ tụi nó đều lớn khôn hết cả, dù đã có chồng, có vợ nhưng rất hiếu thảo với tôi, mỗi lần nghe tôi bệnh là tụi nó chạy về hết.

Tụi nó bảo, tôi đã cứu sống cuộc đời tụi nó thì dù như thế nào, tôi vẫn là trên hết. Nghe mà vui lắm, sướng cái bụng lắm. Ở cái tuổi này, tôi chỉ cần như thế là đủ rồi”.

Giờ đây, ở tuổi 75, bà Gơi mới chịu dành thời gian cho bản thân, nhưng lâu lâu lại thích đi làm chứ ngồi không thấy khó chịu.

Niềm vui mỗi ngày của bà bây giờ là được nhìn con cháu lớn khôn nên người. Hiện bà đã có 20 đứa cháu nội ngoại và có 5 người con lập gia đình đang sinh sống trong làng. Hễ rảnh là bà trông cháu và nhà cửa để các con lên rẫy chăm sóc cây trồng, vật nuôi.

Bà cười bảo: “Tôi không chồng nhưng có lẽ là người nhiều con nhất ở đây đấy. Mình gieo hạt giống tốt thì bây giờ gặt quả ngọt. Quy luật ở đời là vậy mà. Bây giờ con đàn cháu đống thế là vui lắm rồi!”.

(Theo phunuvietnam.vn)

Xem thêm: Vì trẻ em: "Cô giáo" khuyết tật không bằng cấp mở lớp dạy miễn phí 

Đang tải bình luận...

Đọc thêm

Chùa Yên Ninh (Đông Trang Tự) ở xã Ninh An (Hoa Lư, Ninh Bình) là mái ấm cưu mang những mảnh đời bất hạnh, đùm bọc  rất nhiều trẻ lang thang cơ nhỡ.

Vì trẻ em: Tấm lòng từ bi của sư thầy Thích Diệu Nhân với những mảnh đời bất hạnh
0 Bình luận

Mặc dù không có chứng chỉ sư phạm nhưng người phụ nữ tên Liêu Thị Mỹ Hiếu (Ninh Kiều, TP Cần Thơ) luôn được gọi là "cô giáo". Cô đã cưu mang, dạy miễn phí cho rất nhiều trẻ lang thang, cơ nhỡ.

Vì trẻ em: 37 năm cưu mang, dạy học miễn phí cho các em lang thang cơ nhỡ
0 Bình luận

Dù bị gọi là lo việc bao đồng, cô ve chai Đỗ Thị Cúc (Hà Nam) vẫn nhận cưu mang 3 đứa con của người dưng, chăm sóc tận tình như con ruột.

Cô ve chai cưu mang 3 đứa con của người dưng: Đã về chung nhà thì không phân biệt, là con ruột cả
0 Bình luận

img

Bài mới

Chủ trọ Đà Nẵng lì xì lớn cho sinh viên đón Tết

Những ngày giáp Tết, một nữ chủ trọ tại đường Mẹ Suốt quyết định lì xì 500.000 đồng cho mỗi phòng trọ sinh viên.

Hải An
Hải An 6 ngày trước
Người đàn ông chạy gần 100 km mỗi ngày để sửa xe miễn phí cho người lạ

Hơn 1 năm thực hiện mô hình "Cứu hộ, sửa xe 0 đồng", anh Trần Hoàng Phúc (28 tuổi, ngụ xã Phương Bình, TP.Cần Thơ) trở thành điểm tựa cho hàng trăm người gặp sự cố giữa đường.

Thanh Tú
Thanh Tú 02/02
Chân dung vị bí thư bán nhà, bán bò để xây dựng làng quê

Từ một làng quê nghèo, đường sá đi lại khó khăn, thôn Tân Vĩnh Cần (xã Cẩm Bình, tỉnh Hà Tĩnh) đã đổi thay ngoạn mục, trở thành khu dân cư kiểu mẫu. Người dân bảo rằng thôn có được diện mạo ấy là nhờ người cán bộ đầy gương mẫu.

Thanh Tú
Thanh Tú 01/02
Mái ấm ở Quảng Trị 22 năm cưu mang những đứa trẻ bị bỏ rơi

Suốt 22 năm qua, Mái ấm Lâm Bích cưu mang hàng trăm em bé mồ côi, bị bỏ rơi. Từ vòng tay yêu thương của các sơ và sự chung tay của cộng đồng, nhiều phận đời non nớt đã được nâng đỡ, lớn lên và tự tin bước vào đời.

Thanh Tú
Thanh Tú 30/01
Bằng nghị lực phi thường người đàn ông không tay, không chân dùng miệng nuôi cả gia đình

Vượt qua định kiến và mặc cảm bản thân, người đàn ông ở Liêu Ninh đã dùng sức mạnh tinh thần và tình yêu, tìm lại cuộc sống, giúp bản thân và nuôi sống cả gia đình.

Hải An
Hải An 24/01
Nam sinh 'trường làng' từ tấm vé chót đến giải nhì Tin học quốc gia

Từ ngôi trường miền núi, nam sinh - Nông Đức Quân giành tấm vé cuối của đội tuyển tỉnh Bắc Ninh và bứt phá đạt giải nhì môn Tin học toàn quốc.

Hải An
Hải An 23/01
Chân dung người đàn ông Gia Rai - 'Sứ giả văn hóa' mang thanh âm đại ngàn đến với nhiều quốc gia

Bên dãy Trường Sơn và dòng Sê San xanh thẳm, nhiều năm nay, Nghệ nhân Ưu tú Rơ Châm Tih (tỉnh Gia Lai) không chỉ giữ gìn những thanh âm cổ xưa của người Gia Rai mà ông còn đưa văn hóa dân tộc lan xa...

Thanh Tú
Thanh Tú 21/01
Thầy giáo Lâm Đồng 8 năm làm cha của những học trò mồ côi

Trong căn bếp rộng chừng 10 m2 ở điểm trường 179, thầy giáo Hoàng Văn Ngọc vừa đảo mẻ măng rừng, vừa nhắc hai đứa trẻ dọn mâm cơm chiều.

Hải An
Hải An 20/01
Mẹ cầu thủ Lê Phát từ Nam ra Bắc rửa bát, bưng bê để nuôi giấc mơ cầu thủ của con

Thành tựu có được hôm nay không chỉ của riêng Lê Phát mà còn của cả gia đình anh - người cha ít nói nhưng luôn dõi theo ủng hộ con và người mẹ nhỏ nhắn nhưng sẵn sàng gánh vác cả giấc mơ cầu thủ của con.

Hải An
Hải An 19/01
Nữ nhân viên y tế khép lại hành trình cuộc đời, năm số phận được mở ra

Trong khoảnh khắc chia ly, gia đình người nữ nhân viên y tế đã chọn trao tặng sự sống, giúp nhiều bệnh nhân được hồi sinh và tiếp tục hành trình của mình.

Hải An
Hải An 18/01
Ấm lòng lớp học miễn phí cho con em làng nghề lục bình ở Cần Thơ

Bộn bề công việc tại làng nghề đan lục bình, nhưng anh Hà Anh Trường (37 tuổi, ngụ xã Vĩnh Thuận Đông, TP.Cần Thơ (Hậu Giang cũ) vẫn dành thời gian đứng lớp, duy trì những buổi học miễn phí cho trẻ em ở làng nghề.

Thanh Tú
Thanh Tú 17/01
Người đàn ông hơn 10 năm tự bỏ tiền tỷ để quy tập hàng trăm ngôi mộ vô danh ở Hà Nội

Suốt 10 năm qua, ông Phạm Xuân Cử (hiện 53 tuổi, thôn Chuôn Thượng, xã Chuyên Mỹ, Hà Nội) đã tự bỏ tiền tỷ để quy tập, chăm sóc hàng trăm ngôi mộ vô danh. Hành trình lặng lẽ ấy xuất phát từ một nỗi day dứt rất đời, rất người.

Hải An
Hải An 14/01
Không cần chức danh những 'người giúp việc' cho làng lặng lẽ gánh vác việc chung, bền bỉ làm cầu nối đưa chính sách vào đời sống làm đổi thay những bản làng nghèo

Ở các bản làng người Gié Triêng tại Đà Nẵng, mỗi khi có việc chung - từ chuyện học hành của con trẻ đến những mâu thuẫn trong cộng đồng, luôn có những người âm thầm đứng ra thu xếp. Bà con gọi họ bằng một cái tên giản dị: “người giúp việc” cho làng.

Hải An
Hải An 13/01
Tặng hơn 4.200 vé xe ô tô cho sinh viên, công nhân, người lao động về quê dịp Tết Nguyên đán 2026

Ngày 30/12, Trung ương Đoàn cho biết chương trình "Mang Tết về nhà" năm 2026 sẽ dành tặng 4.230 vé xe ô tô cho sinh viên, thanh niên công nhân và người lao động về quê đón Tết Nguyên đán Bính Ngọ năm 2026.

Hải An
Hải An 05/01
Ấm lòng ngôi làng 'cổ tích' của những người cao chưa đầy một mét ở Đà Lạt

Rũ bỏ mặc cảm ngoại hình, những người cao chưa đầy một mét tìm thấy cuộc đời mới khi hóa thân thành cư dân ngôi làng cổ tích dưới chân đồi ở Tà Nung, Đà Lạt.

Hải An
Hải An 04/01
Chuyện về bác sĩ cao 90cm chăm sóc 2.000 dân làng suốt 36 năm

Từ thân hình khiếm khuyết đến “điểm tựa sức khỏe” của cả một vùng quê nghèo ở Giang Tây, câu chuyện về bác sĩ cao 90cm khiến nhiều người xúc động.

Hải An
Hải An 02/01
img
Đề xuất