Người mẹ vĩ đại: Biến con trai từ đứa trẻ không biết đi thành VĐV 3 lần phá kỷ lục thế giới

Trên hành trình vượt qua bóng tối đi tới vinh quang của Tô luôn có hình bóng của người mẹ. Bà nói với Tô rằng, ánh sáng dù yếu đuối đến đâu cũng có thể soi sáng phía trước. Con đường dù gập ghềnh đến đâu cũng có thể dẫn tới tương lai.

Đỗ Thu Nga Theo dõi
Sống Đẹp
Nguồn: Internet

Vào thời điểm từ tháng 8 đến tháng 9/2021, bộ phim "Zero to Hero" đã gây tiếng vang tại Trung Quốc. Bộ phim kể về hành trình đi vượt qua bóng tối đi tới đỉnh vinh quang của một vận động viên khuyết tật. Nhân vật chính trong phim được xây dựng từ nguyên mẫu Tô Hoa Vỹ - một vận động viên (VĐV) điền kinh khuyết tật nổi tiếng. 

Tô đã tham gia 4 kfy Paralympics (Thế vận hội dành cho người khuyết tật), giành 6 huy chương vàng. Chàng trai vàng này cũng phá kỷ lục thế giới dành cho người khuyết tật ở cự ly 100m và 200m dành cho nam.

Ở đất nước tỷ dân, Tô Hoa Vỹ được gọi là "Forrest Gump của Trung Quốc". Anh được truyền thông báo chí ca ngợi là con người phi thường, trở thành biểu tượng và niềm cảm hứng cho cộng đồng người khuyết tật.

Thế nhưng ít ai biết được, đằng sau sự thành công của con người phi ấy là những nỗ lực không ngừng nghỉ của người mẹ hiền tên A Trinh. Bà là người mẹ vĩ đại nhất trong những người mẹ vĩ đại. 

me-cong-nhan-bien-con-tu-tre-khuyet-tat-thanh-vdv-3-lan-pha-ky-luc-tg
Tô Hoa Vỹ đoạt huy chương vàng đầu tiên trong sự nghiệp của mình ở nội dung 4x100 m tiếp sức nam tại Paralympics Atlanta 1996

Theo Sohu, khi Tô Hoa Vỹ được 6 tháng tuổi (năm 1981), bác sĩ chẩn đoán anh bị chứng vàng da hiếm gặp. Biến chứng dẫn đến co cứng cơ và thính giác yếu. Bác sĩ còn nói, Tô không thể tự chủ sinh hoạt cả đời. 

Kết luận của bác sĩ đã khiến bà A Trinh (mẹ của Tô) vô cùng sốc. Khi ấy bà chỉ là một công nhân bình thường và không biết cách nào để giúp con trai trở lại thành một cậu bé bình thường. Nhưng bằng tình yêu vô bờ bến dành cho con, bà A Trinh bắt đầu tìm hiểu, đồng hành cùng con trai trong suốt 40 năm. 

Bà bắt đầu đi tìm hiểu về bệnh tình của con, tìm mua máy trợ thính và tìm cách chữa trị cho con. Nhưng đến năm 4 tuổi, Tô vẫn không thể tự đi. Cậu bé được mẹ cõng đi khắp nơi mỗi ngày.

Bà A Trinh không thể chấp nhận được sự thương hại của mọi người dành cho con mình. Bà muốn con được đối xử như một đứa trẻ bình thường. Có lần người bán hàng cho Tô một chai Cocacola nhưng bà A Trinh không nhận. Bà nói: "Tại sao ông lại cho cháu, trong khi không cho những đứa trẻ khác". Nói rồi, bà rút tiền ra trả người bán hàng.

Để khuyến khích con trai tập đi, bà A Trinh từng đặt cậu lên băng chuyền trong nhà máy của mình làm, đằng sau là lò xo hơi nước nóng. Bà dùng cách thức cực đoan này ép con trai 4 tuổi biết cách thoát khỏi nguy hiểm. 

"Đứng dậy, nếu không chúng ta cùng chết", bà A Trinh hét to khi đặt con trên băng chuyền. Thế nhưng, Tô Hoa Vỹ vẫn không nghe rõ mẹ nói gì. Bà A Trinh đành bấm nút dừng lại. Đúng lúc này, Tô chầm chậm đứng lên, tay vịn lan can băng chuyền di chuyển về phía mẹ. Đây là lần đầu tiên cậu bé đứng và di chuyển trên đôi chân của mình.

Sau này, bà A Trinh kể lại: "Vì con trai không bình thường như những đứa trẻ khác nên tôi chỉ còn cách ép con phải lớn. Chỉ có như vậy thì mới giúp cho con có một tương lai tốt hơn".

Lên 5 tuổi, Tô Hoa Vỹ bước đi mà không cần ai đỡ. Lên 8 tuổi, tự biết buộc dây giày. Sau đó, cậu được mẹ cho theo học tại một trường học dành cho trẻ khuyết tật ở Hong Kong.

Năm 10 tuổi, Tô đã thể hiện tài năng thiên bẩm của mình khi bị những đứa trẻ bụi đời cướp tiền. Bà A Trinh khi nhìn thấy cảnh tượng đó không những không lo sợ mà vô cùng phấn khích. Lúc này bà nhận ra rằng, tương lai của con trai đã có lối thoát. Và vài ngày sau, Tô có tên trong danh sách học điền kinh.

Theo tờ Sohu, trước khi đến với điền kinh, mọi hoạt động của Tô đều khó khăn. Để đi bộ một mình từ bến xe bus đến sân vận động cách nhà 1km là cả vấn đề. Cậu phải cực kỳ nỗ lực, phải cố gắng leo cầu thang. 

Ngoài ra, Tô Hoa Vỹ còn gặp vấn đề về thính lực. Mỗi khi có hiệu lệnh xuất phát, đồng đội chạy còn Tô vẫn đứng tại chỗ. Có lúc, cậu chán nản, mệt mỏi đến mức bật khóc và từng có suy nghĩ muốn dừng lại. 

Nhưng sau đó cậu lại bước tiếp vì mẹ luôn động viên. Mẹ nói với cậu: "Không được dùng sức để khóc mà để chạy. Hãy nhìn mẹ đi, chạy đi". Những lời cổ vũ ấy đã giúp Tô xốc lại tinh thần.

me-cong-nhan-bien-con-tu-tre-khuyet-tat-thanh-vdv-3-lan-pha-ky-luc-tg-5
Tô Hoa Vỹ và mẹ đẻ (bên trái) cùng hai diễn viên đóng vai của họ trong bộ phim "Zero to Hero" (tay phải)

Cho đến giờ, Tô cũng không nhớ đã bao nhiều lần mẹ nói câu này: "Ánh sáng dù yếu đến đâu cũng có thể soi sáng phía trước. Con đường dù có gập ghềnh đến đâu cũng có thể dẫn tới tương lai".

Mẹ đã đồng hành cùng Tô trong suốt những năm tháng cậu chưa nổi tiếng. Để rèn luyện khả năng giữ thăng bằng, Tô và mẹ chạy cầu thang mỗi ngày. Để bù lại thính lực yếu, Tô tập đi lại vị trí xuất phát nhiều lần. Kết quả, cơ thể Tô có vô số vết thương, chân tay bầm dập.

Nhưng Tô không nản chí, có lần cậu chia sẻ: "Tôi thích cảm giác chạy với những cơn gió tạt ngang má và tiếng hò hét của mẹ. Tôi sẽ tiếp tục chạy cho đến ngày không còn sức nữa".

Vào năm 15 tuổi (Paralympic Atlanta 1996), Tô Hoa Vỹ lần đầu tiên tham gia cuộc thi tầm cỡ thế giới. Cậu giành huy chương vàng nội dung  4x100 m tiếp sức nam. Tham gia Paralympic 2000 ở Sydney (Australia), Tô giành huy chương vàng cá nhân 100 m, 200 m, 400 m và huy chương vàng đồng đội 4x100 m tiếp sức.

Khi Tô Hoa Vỹ mang huy chương vàng về nhà, mẹ cậu đã nói: "Trước đây không ai đối xử với con như người bình thường thì con phải trở nên phi thường".

Để có thể tiếp tục theo đuổi đam mê điền kinh, có thời gian Tô Hoa Vỹ đã phải đi làm shipper, mỗi tháng có 7.000 HKĐ. Bên cạnh đó, anh có khoảng 3.000 HKD (khoảng 8,7 triệu đồng) - đó là tiền trợ cấp vận động viên phá kỷ lục thế giới. 

Cuộc sống chẳng hề dễ dàng với Tô Hoa Vỹ. Năm 2002, cha cậu bị tai nạn phải nghỉ hưu sớm, kinh tế gia đình gặp khó khăn. Nhưng bà A Trinh vẫn muốn con tập trung thi đấu nên 1 lúc làm 4 công việc, gần như không có thời gian nghỉ ngơi.

Tô Hoa Vỹ phát hiện ra chuyện này, cậu đã từng nghĩ đến chuyện giải nghệ, toàn tâm toàn ý làm shipper kiếm tiền. Nhưng mẹ không đồng ý, bà nói: "Con phải chạy, như thế mới không bị coi thường". Và Tô Hoa Vỹ lại tiếp tục hành trình chinh phục những đỉnh cao mới.

Được biết, tài từ Lưu Đức Hoa đã nhận Tô Hoa Vỹ làm nhân viên bán hàng và chịu trách nhiệm đăng tải hình ảnh, thông tin của công ty lên website. Khi tham gia các giải đấu lớn, Tô có thể thoải mái nghỉ việc để tập trung luyện tập. Và đương nhiên, phía công ty không trừ lương anh.

Khi nhận được sự giúp đỡ nhiệt tình từ tài tử Lưu Đức Hoa cùng với sự động viên của mẹ, Tô Hoa Vỹ toàn tâm toàn ý chinh phục những đỉnh cao mới. Vào năm 2008 tại Paralympic Bắc Kinh, cậu giành huy chương vàng cự ly 200m nam với 24,65 giây, phá kỷ lục thế giới. Năm đó, Tô nhận được hàng loạt danh hiệu như: Vận động viên xuất sắc nhất Hong Kong, Mười người trẻ tuổi xuất sắc Hong Kong...

Câu chuyện về nghị lực phi thường của mẹ con Tô Hoa Vỹ đã được dựng thành phim. Cuốn tự truyện "Huy chương vàng trên đường xích đạo" của Tô cũng tạo tiếng vang lớn. Trên đường phố Hong Kong có nhiều nơi treo dòng chữ quảng cáo cho bộ phim  "Zero to Hero": "Tôi là A Trinh. Năm 26 tuổi tôi sinh một đứa con khuyết tật. Tôi nghĩ nó sẽ đi chậm hơn người khác nhưng cuối cùng nó đã chạy nhanh hơn người khác. Đây là con trai tôi: Tô Hoa Vỹ".

"Cuộc thi marathon nào cũng có hàng trăm, hàng nghìn người tham gia, nhưng người về đích đầu tiên chỉ có một. Đó không phải điều quan trọng nhất, mà tất cả đều cán đích, đều là người chiến thắng vì vượt qua thử thách khó khăn, vượt qua chính mình", bà A Trinh nói.

Xem thêm: Chuyện về nghị lực phi thường của chàng văn sĩ nổi tiếng mang"gương mặt quỷ"

Đọc thêm

Cuộc sống của Tiến Anh nằm gọi trong đôi chân gầy gò nhưng vô cùng linh hoạt. Tiến Anh còn sử dụng đôi chân của mình để vẽ ra những bức tranh đẹp, nuôi ước mơ trở thành họa sĩ để kiếm tiền chăm sóc mẹ.

Nghị lực phi thường của cậu bé 'chim cánh cụt' vẽ ước mơ bằng đôi chân diệu kỳ
0 Bình luận

Làm thơ, bán thơ để làm từ thiện giống như một niềm đam mê không bao giờ có điểm kết thúc của chàng thi sĩ tật nguyền Vũ Nguyên. Và hiện tại, Nguyên vẫn đang mong muốn góp công sức trong "cuộc chiến" với COVID-19.

Chàng thi sĩ tật nguyền bán thơ làm từ thiện: Một nghị lực, một tấm lòng nhân ái
0 Bình luận

Để ngăn chặn ung thư, chàng trai 36 tuổi đã phải cắt bỏ dạ dày, ruột kết, trực tràng và túi mật... Nhưng không vì thế mà cuộc đời anh "đầu hàng số phận".

Câu chuyện buồn nhưng đầy nghị lực của chàng trai không dạ dày, ruột kết và túi mật
0 Bình luận


Bài mới

Tình anh em – Câu chuyện nhân văn cảm động

Qua câu chuyện của bố và chú tôi nhận ra rằng, chỉ cần mình đặt cái tôi xuống một chút thì mọi tổn thương trong các mối quan hệ đều được chữa lành và tình anh em cũng thế.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Trưởng công an xã xây nhà cho dân bằng tiền tiết kiệm

Thương cho cảnh khó khăn của bốn bà cháu phải sống trong căn nhà dột nát, trưởng công an xã Ia Mrơn, huyện Ia Pa, Gia Lai đã tự bỏ 60 triệu tiền tiết kiệm để hỗ trợ.

Diệu Nguyễn
Diệu Nguyễn 2 ngày trước
Thắng đời 2 - 0: Jenny Huỳnh vừa đỗ đại học top 1 nước Mỹ, vừa đỗ đại học top 1 Trung Quốc 

Jenny Huỳnh vừa trở thành sinh viên trao đổi tại ĐH Bắc Kinh sau 2 năm theo học tại  Đại học Stanford, ngôi trường xếp hạng 6 thế giới (theo xếp hạng của QS World University Ranking 2025).

Đỗ Thu Nga
Đỗ Thu Nga 5 ngày trước
Cổ nhân nói: 4 người này ở cạnh sẽ quyết định sự thành bại của đời bạn

Những người xung quanh có ảnh hưởng khá lớn đến mỗi chúng ta. Vậy nên cổ nhân đã đúc kết và chỉ ra 4 người ở cạnh sẽ quyết thành bại của đời bạn. Đó là ai?

Cổ nhân dạy: “Thiên hạ mạc nhu nhược vu thủy, nhi công kiên cường giả, mạc chi năng thắng”

Câu nói trên của cổ nhân mang ý nghĩa, thiên hạ không có thứ gì có thể mềm yếu như nước, nhưng khi dùng để tấn công kẻ mạnh thì lại cũng không có gì có thể thắng được nước.

Người xưa nói: Bát đại kỵ trước cổng nhà, không lụi bại cũng lao đao

Khi nắm rõ được phong thủy cổng nhà, bạn sẽ biết vì sao người xưa nói: "Bát đại kỵ trước cổng nhà, không lụi cũng bại". 

Chọn chung cư có 5 'tầng vàng': Cuộc sống dễ chịu, giá trị tăng dần theo thời gian

Chọn được căn hộ chung cư ở tầng phù hợp sẽ giúp cho gia đình bạn có cuộc sống thoải mái. Về lâu về dài còn tăng giá trị bất động sản.

Về đây bố nuôi – Câu chuyện nhân văn cảm động

Trải qua nhiều bão tố cuộc đời, nó vẫn vững vàng bước tiếp vì nó biết đằng sau luôn có bố dõi theo với lời khẳng định chắc nịch: “Về đây bố nuôi!”.

Nhớ bát canh chua ngoại nấu – Câu chuyện nhân văn cảm động

Từ ngày ngoại mất, chúng tôi cũng ít về quê hẳn và cũng đã lâu anh em chẳng còn giành nhau chút canh chua còn dư trong bát như ngày còn được ở với ngoại.

Nhà đâu mà về - Câu chuyện nhân văn đáng ngẫm

Mỗi khi nhìn mẹ, nghe mẹ nói "nhà đâu mà về" rồi nghĩ đến cảnh người ta có nhà, có quê để về mình thì không tôi lại xót xa, thương mẹ vô cùng.

Nam sinh 22 tuổi giành học bổng tiến sĩ tại 11 trường đại học Mỹ

Điểm học tập ấn tượng 3.99/4 cùng niềm say mê nghiên cứu giúp nam sinh Hà Hải Dương, 22 tuổi chinh phục 11 trường đại học, trong đó có 8 trường top đầu Mỹ.

Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2 công bố đề thi minh họa kỳ thi riêng 2025

Năm 2025, Trường Đại học Sư phạm Hà Nội 2 tổ chức kỳ thi độc lập để xét tuyển đại học. Đề minh họa của kỳ thi này vừa được nhà trường công bố.

Tri ân tới những “bóng hồng” lặng lẽ sau tiếng chổi tre

Dự án "Light - Ánh sáng đêm" được khởi xướng như một lời tri ân chân thành đối với những người phụ nữ thầm lặng, ngày đêm làm việc dưới ánh đèn đường để giữ gìn sự sạch sẽ, xanh tươi cho thủ đô Hà Nội.

Quản lý tài chính thành công với quy tắc 5 chiếc lọ của người Do Thái

Người Do Thái luôn dạy con cái của họ kỹ năng kiếm tiền và quản lý tài chính để có một tương lai tươi sáng. Và cách nọ quản lý tài nắm nằm ở quy tắc 5 chiếc lọ.

7 kiểu tiết kiệm mà người giàu sẽ không bao giờ làm nhưng người nghèo rất thích làm

Quản lý tài chính tốt sẽ giúp cải thiện chất lượng cuộc sống. Nhưng những hành động sai lầm có thể khiến bạn phải trải qua những ngày khó khăn, tiền bạc sẽ "không cánh mà bay".

Con dâu cũ – Câu chuyện nhân văn cảm động

Sau những chuyện đã xảy ra, tôi thấy mãn nguyện và nhẹ nhõm vô cùng khi được tận tay tặng quà, chúc phúc cho con dâu cũ của mình.

Đề xuất