Liên hệ với chúng tôi

Sống

Cậu bé "chim cánh cụt" Đông Hải và điều kỳ diệu trên sân nhà năm 3 tuổi

"Thằng cụt" là biệt danh mà Đông Hải không bao giờ muốn nghe, nó là ký tuổi thơ rất buồn. Nhưng bằng nghị lực phi thường, cậu bé vượt qua tất thảy, trở nên mạnh mẽ và giỏi giang hơn.

Cậu bé 'chim cánh cụt' Đông Hải và điều kỳ diệu trên sân nhà năm 3 tuổi

Xuất bản:

Đỗ Thu Nga
Cậu bé 'chim cánh cụt' Đông Hải và điều kỳ diệu trên sân nhà năm 3 tuổi
Photo: internet

Mất 2 tay từ lúc lọt lòng

- Con bị như này buồn lắm, các bạn trêu con là thằng cụt!

- Thôi con ạ, cuộc sống phải có người này người kia không tránh được. Mình không hỗn là được, con cứ ngoan ngoãn với mọi người là được người ta quý.

Ông Mỹ (gần 70 tuổi) trầm ngâm nói về những ngày đầu khi người cháu mình mới bước vào lớp 1...

Cậu bé từng bị gọi là "thằng cụt" tên là Nguyễn Đông Khải (SN 2014, học sinh lớp 3D, trường tiểu học Ninh Xá, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh). Đông Khải không may mắn như hai người anh khác của mình, vì cậu không có tay từ lúc lọt lòng.

Nghi-luc-phi-thuong-cua-cau-be-chim-canh-cut-Dong-Khai-8
Đông Khải mất 2 tay từ lúc mới lọt lòng

Ngày cậu bé Đông Khải chào đời, hai gia đình nội ngoại đều có mặt ở viện chờ đón. Thế nhưng niềm hạnh phúc vụt tan biến sau 1 tiếng cậu bé chào đời. Gia đình nhận hung tin từ bác sĩ, họ trấn an và an ủi mọi người trước khi thông báo tin cháu không có hai tay...

"Lúc đầu sinh cháu ra như này gia đình ngoại buồn hơn gia đình tôi. Gia đình tôi cũng buồn nhưng phải nén trong lòng bảo bố mẹ Khải là sinh ra như thế rồi không thể hắt hủi được, không thể làm gì được cứ thế nuôi thôi. Sau này, cháu khắc tập làm được. Nếu như mình không dạy nó thì mới không làm được chứ bảo ban nó là dần dần cháu làm được hết". Ông Nguyễn Văn Mỹ (ông nội Khải) kể lại.

Nghi-luc-phi-thuong-cua-cau-be-chim-canh-cut-Dong-Khai-6

Khi Đông Khải được đưa về nhà, nhiều người đã đến thăm, động viên và thậm chí khuyên gia đình cho cháu vào trường khuyết tật. Nhưng cả nhà ai cũng thương con, không nỡ rời xa. Mãi đến năm học mẫu giáo thì mới cho cháu lê trường khuyết Bắc Ninh. 

Tuy nhiên, khi thấy cháu, các cô bảo rằng, cháu không biết làm gì thì không nhận. Nghĩa là ít nhất cháu phải tự tắ, rửa được, mặc quần áo được và ăn uống được.

Lúc ấy, Đông Khải mới biết ăn uống còn sinh hoạt cá nhân thì chưa thể tự lo được. Gia đình đành ngậm ngùi đưa cậu bé về nhà chăm sóc cho đến khi cháu vào lớp 1.

Nghi-luc-phi-thuong-cua-cau-be-chim-canh-cut-Dong-Khai-4

Ngày gia đình bế Đông Hải sang trường tiểu học. Cô hiệu trưởng và thầy cô trong trường đã rất nhiệt tình giúp đỡ. Sau 1 tuần cố gắng, Đông Hải có thể viết tốt và tiếp thu bài giống như bạn bè cùng trang lứa.

Những ngày đầu mới đi học của cậu bé "chim cánh cụt", các thầy cô và phụ huynh học sinh của các lớp khác nghe thế thì cũng tìm đến xem cháu viết thực tế như thế nào. Đến hiện tại, trong lớp nhiều bạn viết cũng không bằng cậu bé đầy nghị lực này.

Vượt lên chính mình

Thương con thiệt thòi, anh Thịnh (bố Đông Khải) cùng vợ và gia đình luôn cố gắng dành nhiều thời gian nhất cho con. Nhất là trong việc cùng con phát triển tư duy và các kỹ năng sống.

Nghi-luc-phi-thuong-cua-cau-be-chim-canh-cut-Dong-Khai-5
Đông Khải miệt mài tập viết

Năm đông Khải 3 tuổi, gia đình vui mừng khi cậu bé có thể kẹp phấn vào chân để tập tô, tập vẽ trên những viên gạch lát ngoài sân. Mỗi viên gạch là một chữ. Tuy nét chữ còn ngô nghê nhưng một chữ viết ra là một giọt nước mắt của anh Thịnh rơi xuống. 

Ngày Đông Khải viết được bằng chân, cả gia đình đều lặng đi vì xúc động, không ai dám tin con có thể làm được điều kỳ diệu này. Chẳng những có thể tự đứng vững trên đôi chân của mình mà còn có thể làm được mọi thứ, từ vệ sinh cá nhân đến xếp quần áo, viết chữ, tập bơi...

Quảng cáo
Nghi-luc-phi-thuong-cua-cau-be-chim-canh-cut-Dong-Khai-7

"Lúc mới sinh ra mỗi lần nhìn Khải bò, trườn như con sâu đo, miệng luôn cười, mà nước mắt cứ thế ứa ra. Nhìn hình hài, sức khỏe yếu ớt của con, vợ chồng tôi cứ sống trong nỗi sợ nơm nớp… Thế nhưng khi lên 2 tuổi, cháu đã nói rất sõi, hiếu động, biết dùng chân chơi trò chơi, tự dùng chân kẹp thìa xúc cơm ăn. Cháu cũng bơi rất tốt, cứ khi nào rảnh rỗi, tôi lại đưa Khải và 2 anh em ra bể tập cùng nhau".

Mỗi ngày đến trường là một ngày vui

Ở trong lớp học, Đông Khải được cô giáo xếp cho ngồi hàng đầu của lớp. Cậu bé ngồi xếp bằng trên một chiếc bàn tự chế. Đôi mắt đăm chiêu hướng lên phía bảng nơi cô giáo giảng bài. Đi một vòng quanh lớp kiểm tra rồi cô giáo lại rẽ ra chỗ Hải ngồi, hướng dẫn tận tình...

Từng nét chữ theo 2 ngón chân nhỏ cứ thế hình thành, em viết đẹp và vô cùng nắn nót, đôi lúc cau mày vì những ngón chân bị mỏi, cu cậu lại buông bút xuống để cho cảm giác hết tê rồi lại miệt mài viết.

Nghi-luc-phi-thuong-cua-cau-be-chim-canh-cut-Dong-Khai-3
Chỗ ngồi của Khải ở trên lớp

"Ngay từ đầu khi thấy trường hợp của cháu như vậy, nhà trường cũng tạo mọi điều kiện để cháu hòa nhập được với các bạn. Như điều kiện của cháu Khải phải viết bằng chân thì cô giáo lớp 1 cũng hướng dẫn cháu rất nhiều và sự hỗ trợ của các bạn trong lớp để cháu học tập được.

Nhà trường chúng tôi cũng đóng riêng cho cháu một cái bàn để cháu ngồi lên viết được trên bàn. Cháu cũng rất nghị lực tiếp thu bài rất nhanh, chăm ngoan, chịu khó." Cô Trần Thị Thanh Văn, Hiệu trưởng Trường Tiểu học Ninh Xá cho biết thêm về nghị lực học tập của cậu bé Khải.

Sau khi tiếng trống trường vang lên, ông Mỹ đứng lẫn trong dòng người đang đợi đón con ở cổng trường, đôi mắt hướng về lớp học của Khải. Ông dặn cháu khi tan học không được ùa theo các bạn chạy ra kẻo ngã đập xuống đất thì khó đứng dậy.

Nghi-luc-phi-thuong-cua-cau-be-chim-canh-cut-Dong-Khai-2
Cô giáo rất quan tâm đến Khải

Khi xác định được vị trí của ông ở bên ngoài cổng trường, Khải gọi: "Ông ơi, cháu đây!". Cậu bé tiến đến chỗ ông, xoa đầu thằng bé rồi bế cháu lên xe. Hai ông cháu lại lóc cóc đạp trên con xe càng tàng, nắng đã xế chiều...

Khi mâm cơm của bà nội bưng lên, ông Mỹ vẫn đang cưng nựng cháu trai đi tắm. Ông bảo Khải ngại đi tắm vì sợ trơn ngã và ngại mặc quần áo vì khó khăn, Vừa pha nước tắm ông vừa trêu đùa "Giờ ông tắm cho quen, sau này lấy vợ về cứ bắt ông qua tắm thì khổ".

Hôm nay, bố mẹ cậu bé đi làm về muộn, chỉ có Khải và ông bà ăn cơm. Hai người anh khác thì chờ bố mẹ về ăn cùng. Ông Mỹ bảo giờ đi làm khác nhau nên nhà cũng tiện giờ nào mọi người ăn trước giờ đó. 

"Lúc đầu cháu kẹp cái thìa rất khó vì trơn sau đó phải mua thìa sắt cho cháu kẹp. Đôi đũa trơn không dám mua phải mua đũa gỗ cho cháu kẹp dần cuốn mì cho lên miệng ăn. Có những hôm thích ăn đũa mình phải xé thức ăn cho cu cậu".

Nghi-luc-phi-thuong-cua-cau-be-chim-canh-cut-Dong-Khai-1

Đôi chân thoắt thoắt và cơm và gắp thức ăn vào bát, nếu so với người bình thường thì thời gian trung bình để hết một bát cơm của Khải là không thua kém. Đưa bát cho bà xới bát thứ 2, Khải nhí nhảnh "Cháu ăn nhanh còn hơn bà".

"Chú ơi, cho cháu xin zalo của chú. Chú viết đăng báo xong cho cháu xin bài viết cháu đọc và khoe với mọi người nhé chú. Mà bây giờ bạn bè cháu không gọi cháu là thằng Cụt nữa đâu, các bạn chơi với cháu nhiều lắm rồi".

Khải nói xong rồi chạy tót ra ngoài cổng, vừa chơi và cũng vừa ngóng bố mẹ chuẩn bị đi làm về…

(Theo Nhịp Sống Việt)

Xem thêm: Nghị lực phi thường của cậu bé khiếm thính Trần Nam Long: Vẽ tranh về Hà Nội đầy ấn tượng, bán tác phẩm làm từ thiện

Quảng cáo
Bức tranh bất động sản 6 tháng cuối năm sẽ đi theo chiều hướng nào?
Bức tranh bất động sản 6 tháng cuối năm sẽ đi theo chiều hướng nào?

Thị trường bất động sản 6 tháng cuối năm 2022 sẽ diễn ra như thế nào? Liệu có bùng nổ như thời gian qua hay trầm lắng bởi những lý do chủ quan và khách quan?

Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo