Liên hệ với chúng tôi

Hay

"Nếu tôi là một nhà văn" - Bài văn 800 chữ đạt điểm tuyệt đối của thí sinh Chiết Giang 2019

"Nếu mỗi chúng ta ai cũng là "tác giả" của cuộc đời, vậy thì lòng ta phải nghe theo người đọc.

'Nếu tôi là một nhà văn' - Bài văn 800 chữ đạt điểm tuyệt đối của thí sinh Chiết Giang 2019

Xuất bản:

Đỗ Thu Nga
'Nếu tôi là một nhà văn' - Bài văn 800 chữ đạt điểm tuyệt đối của thí sinh Chiết Giang 2019
Photo: internet

ĐỀ VĂN TỈNH CHIẾT GIANG 2019:

Có quan điểm cho rằng: Nhà văn khi viết phải đặt người đọc trong tim, phải lắng nghe tiếng nói của người đọc.

Lại có quan điểm khác cho rằng: Nhà văn khi viết phải kiên trì giữ suy nghĩ của mình, không được ảnh hưởng bởi người đọc.

Nếu bạn là một nhà văn có thể sáng tạo cuộc đời và cuộc đời bạn là một "tác phẩm" thì bạn sẽ đối xử với người đọc của mình như thế nào?

Dựa theo quan điểm trên, bạn hãy chọn góc độ và viết bài văn trên 800 chữ, không hạn chế thể văn (trừ thơ)

Đề thi Văn năm 2019 được đánh giá khá hay khi đặt sĩ tử chọn lối tư duy của tác giả Văn học theo lý trí con tim hay nghe theo tiếng nói của khán giả. Một thi sĩ phải lắng nghe con tim mình để viết lách nhưng họ cũng không thể sống nếu thiếu đi ý kiến của độc giả. Dưới đây chính là bài văn đạt điểm tuyệt đối 150/150 trong kỳ thi ĐH Trung Quốc năm 2019 với đề thi ở tỉnh Chiết Giang. (Nguồn dịch: Weibo Việt Nam)

BÀI LÀM:

"Nếu mỗi chúng ta ai cũng là "tác giả" của cuộc đời, vậy thì lòng ta phải nghe theo người đọc.

Tại sao? Bởi vì, tác phẩm cần phải truyền tải, mà nếu muốn truyền tải thì phải cần có người đọc. Tác phẩm có được coi là hay hay không, thì cần phải được độc giả đón đọc, đồng cảm, càng cần được ngợi ca.

Neu-toi-la-mot-nha-van-Bai-van-dat-diem-tuyet-doi-0
Quảng cáo

Trên thế giới này, có bao nhà văn lớn, lòng họ luôn mang độc giả, tác phẩm của họ được đón nhận vô cùng nồng nhiệt, nổi danh khắp chốn, là kiệt tác của văn học, là sản phẩm kinh điển của nền văn hóa. Những hảo hán giang hồ trong "Thủy Hử" áo rách quần manh, ăn không no bữa, nhưng khi đối mặt với sự áp bức bất công, họ đã đứng lên chiến đấu từ trong tuyệt vọng, dùng đao kiếm gậy gộc để nói lên tinh thần phản kháng của mình. Những con yêu quái, hồ tiên trong "Liêu Trai Chí Dị" xấu xí có, đẹp đẽ cũng có. Nhưng cho dù vui buồn hay khổ đau, biệt ly hay đoàn tụ, câu chuyện tình yêu vượt qua cả sự sống cái chết của họ đã lấy đi bao nhiêu nước mắt của những thiếu nam thiếu nữ đau khổ vì tình? Còn bao nhiêu tác giả trong và ngoài nước như Ivan Sergeyevich Turgenev, Lev Tolstoy, bao nhiêu ví dụ điển hình nhiều không tài nào kể hết.

Mà chúng ta, mỗi một học sinh trung học biết đọc sách biết viết văn, nếu cuộc đời ta đã là một "tác phẩm", vậy ta phải xứng với "độc giả". Những "độc giả" này liên quan mật thiết tới cuộc sống và vận mệnh của ta. Họ là cha mẹ, là thầy cô, là bạn bè, là người thân lúc xuất hiện lúc lại biến mất khỏi cuộc sống ta. Đối mặt với họ, chúng ta nên tôn trọng, đồng cảm, yêu thương; Đối mặt với bản thân, chúng ta nên kiên trì, cần mẫn, nỗ lực. Chỉ có hành sự đoan chính, thật thà cần cù, ta mới có thể viết nên một "tác phẩm cuộc đời" kiệt xuất.

Hãy cho phép tôi được lên tiếng bằng thân phận một "nhà văn"! Dù cho "độc giả" của tôi cũng chỉ như tôi, là một trong số bao thường dân không hơn không kém, lúc nào cũng có thể bị người ta xem thường, bị bỏ quên, tôi vẫn xin cẩn thận đặt họ nơi trái tim này.

Tôi hiểu những niềm vui nhỏ bé của họ. Hạt sương sớm long lanh trên lá xanh buổi sớm, bóng chiều tịch dương đỏ ngầu in mặt nước buổi chiều tà, nụ cười hiền hậu bao dung của mẹ cha, ánh mắt tán dương của cô giáo, họ nhìn và cảm nhận tất thảy mọi việc mọi điều. Tôi hiểu những nỗi đau không thể nói ra của họ. Mặt trời ban trưa, làm việc quần quật giữa công trường cát bụi; xô xô đẩy đẩy, chạy qua những khu chợ nước thải dọc ngang trên mặt đất; đổ bệnh liệt giường, thấp thỏm sợ chẳng còn tiền chữa chạy; bôn ba đất trời, mà cảnh nghèo đói vẫn bám mãi không buông.

Giờ đây, cuộc sống quả thật đã đổi khác quá nhiều, nhưng từng thôn xóm từng thành thị nơi nào cũng cần ta phải chú ý dựng xây. Ví dụ như: Con đường quê ta đi lại có thuận lợi hay không? Ngõ hẻm xưa kia phải chăng giờ đã phồn hoa tấp nập? Núi đồi nơi xa vẫn xanh như ngày nào chứ? Con sông nhỏ bên thôn có dập dờn trong vắt hay chưa? Vả lại những tháp cổ, cối giã gạo, ngói đen, tường trắng, có phải vẫn như xưa, vẫn đang chất chứa trong mình nỗi nhớ nhung quê nhà tha thiết?

Tôi lên tiếng đại diện cho nhân dân, tôi cất tiếng hát vì họ. Những người chỉ viết văn cho mình ấy, đã làm mất đi cái nghĩa của thơ văn. "Khóm hoa nơi góc tường, bạn chỉ cho mình ngắm, thế giới của bạn cũng chỉ nhỏ bé vậy mà thôi."

Điều cuối cùng tôi muốn nói, rằng mỗi chúng ta ai cũng là "tác giả có đặc quyền cao nhất" trong tác phẩm cuộc đời mình, và cũng là "người đọc đầu tiên" của tác phẩm ấy. Vậy nên hãy nghĩ xem, chẳng phải bạn cũng chỉ là một người dân bình thường nhỏ bé thôi sao?

Tôi muốn làm nhà văn, tôi muốn được cổ vũ và lên tiếng cho ngàn vạn chúng sinh nhỏ bé!".

Xem thêm: Bài văn 10 điểm duy nhất trong kỳ thi đại học 2008

Quảng cáo
Quảng cáo
Quảng cáo

Nơi các cây bút tự do, các chuyên gia, có thể xuất bản các nội dung, bài viết trên nền tảng của Sống đẹp.

SÔI NỔI
Quảng cáo

Cùng chuyên mục

Quảng cáo
Quảng cáo